Liệu vợ sắp cưới có mệt mỏi khi về làm dâu xa gia đình 1.700 km
Tôi sợ có những lúc em buồn, tủi thân, mình lại trở thành người khiến em phải chịu thiệt thòi.
Tôi và em quen nhau một cách rất tình cờ, trên diễn đàn mà ban đầu cả hai chỉ vào để đọc, bình luận cho vui. Không ai ngờ từ vài dòng trao đổi vu vơ, rồi những tin nhắn kéo dài đến khuya, chúng tôi lại bước vào cuộc đời nhau lúc nào không hay. Khi ấy tôi ở trong Nam, còn em ở ngoài Bắc. Khoảng cách giữa chúng tôi là 1.700 km nhưng những ngày đầu yêu nhau, cả hai chẳng thấy đó là trở ngại.
Chúng tôi quen nhau bằng chat rồi đến những cuộc gọi đêm. Tôi nhớ những tối tan ca muộn, vừa ăn vừa nghe em kể chuyện ngoài đó trời trở lạnh. Em cũng quen với việc canh giờ để gọi đúng lúc tôi về đến phòng trọ. Chỉ cần nghe giọng em, tôi thấy những mệt mỏi tan biến. Tình cảm chúng tôi lớn dần lúc nào không hay. Cả hai bắt đầu nói về tương lai, về đám cưới, cuộc sống sau hôn nhân. Em hay cười, bảo chỉ cần có tôi ở bên là được, cực một chút không sao. Chính những câu nói đó lại khiến tôi suy nghĩ nhiều hơn. Tôi không ngại yêu xa, cũng không sợ khó khăn, ngày càng yêu em, tôi thấy mình phải cân nhắc giữa chữ tình và chữ hiếu.
Tôi hiểu rất rõ, nếu cưới nhau, khả năng cao em sẽ phải hy sinh nhiều hơn; xa quê hương, xa ba mẹ, xa bạn bè. Tôi hình dung những ngày giỗ chạp, lễ tết, em chỉ có thể gọi điện hỏi thăm. Tôi sợ có những lúc em buồn, tủi thân, tôi lại trở thành người khiến em phải chịu thiệt thòi. Nghĩ đến đó, tôi thấy mình ích kỷ nếu giữ em bên cạnh vì tình yêu của riêng mình. Nghĩ đến chuyện dừng lại, tim tôi lại không chịu nổi. Tôi không muốn mất em, không muốn buông tay người con gái đã cùng mình đi qua bao ngày dài xa cách, kiên nhẫn và tin tôi nhiều đến vậy. Mặt khác tôi cũng có nỗi lo, rồi đến lúc em sẽ chán cuộc sống lấy chồng xa. Tôi yêu em, yêu một cách nghiêm túc và có trách nhiệm, vì thế rất đau đầu với tình hình này.
Giữa tình yêu và gia đình, tôi thật sự không biết phải chọn thế nào cho trọn vẹn. Tôi chỉ mong có một cách giải quyết đủ tốt đẹp cho cả hai, để em không phải đánh đổi quá nhiều, tôi cũng không phải sống với cảm giác ân hận vì đã làm tổn thương người mình yêu.
Hoàng Hải 10/02/2026Ôm nợ 700 triệu đồng và mất hết nhân cách
Tôi chia sẻ tâm trạng này để biết ngày mình chấm dứt cờ bạc, sẽ làm lại và sống thật ý nghĩa để phước cho con cái sau này.
Giờ ngồi ngồi đây ngẫm lại số nợ 700 triệu đồng và nhân cách của tôi đã mất hết rồi mọi người ạ. Tôi 38 tuổi, có vợ con, hai bên nội ngoại không khá giả, quanh năm làm nông đủ sống qua ngày. Tôi làm công việc văn phòng, thu nhập tháng tầm 15 triệu...
Đọc thêmMệt mỏi với cuộc sống 'liệu cơm gắp mắm'
Mỗi lần có việc phát sinh ngoài dự tính, tôi lại thấy tim mình thót lên, đầu tự động bật chế độ "cắt chỗ nào bù chỗ kia".
Tôi không nhớ rõ mình bắt đầu quen với cụm từ "liệu cơm gắp mắm" từ khi nào. Có lẽ từ lúc có con, khi mọi khoản chi tiêu trong nhà đều phải cân đo đong đếm kỹ hơn một chút, nghĩ trước nghĩ sau nhiều hơn một chút. Chỉ biết rằng, càng sống lâu trong cảm...
Đọc thêmMệt mỏi khi phải sắp xếp về cả hai bên nội ngoại mỗi dịp lễ
Có những kỳ nghỉ lễ được ba, bốn ngày, thay vì được nghỉ ngơi, tôi lại bắt đầu tính toán lịch trình: nay về bên này, mai sang bên kia.
Tôi 33 tuổi, làm văn phòng, thu nhập đủ trang trải cuộc sống gia đình. Chồng hơn tôi một tuổi, làm kỹ thuật cho doanh nghiệp tư nhân, công việc áp lực nhưng ổn định. Vợ chồng tôi có hai con nhỏ, một bé học lớp một, một bé ba tuổi. Cuộc sống không...
Đọc thêmMệt mỏi khi gánh vác gia đình thay người chồng nhu nhược
Câu hỏi lớn nhất trong tôi lúc này là: "Liệu mình có thể tiếp tục kiên cường và yêu thương anh, dù cho bao nhiêu nỗi đau vẫn còn đó"?
Tôi 33 tuổi, chồng 35, con gái đầu lòng 6 tuổi, con trai nhỏ 3 tháng. Cuộc sống hiện tại của tôi như ở giữa ngã ba đường, lòng muốn buông bỏ nhưng lại không thể. Tôi tự hỏi, liệu có đáng để mình dứt bỏ chồng, để con cái phải lớn lên thiếu vắng...
Đọc thêmTôi định 'làm liều' để được cưới người đàn ông bị bố mẹ phản đối
Nếu tự đến với anh mà không có sự chúc phúc của người thân, tôi không muốn.
Ngày tôi nói với gia đình rằng mình đang quen một người từng ly hôn và có con, cả nhà im lặng một lúc lâu. Mẹ đặt bát cơm xuống bàn, nhìn tôi như thể vừa nghe một chuyện không thể chấp nhận. Ba thì thở dài, nói một câu rất khẽ: "Thiếu gì đàn ông mà con chọn người như vậy". Tôi không trách họ, vì hiểu...
Đọc thêm