Home
Menu

13 năm sống lay lắt với nỗi nhớ con từ khi chia tay vợ

Giờ tôi tồn tại nhiều hơn là sống, vẫn đi qua ngày tháng nhưng trong lòng cũ nát, có những vết thương không chảy máu mà đau suốt đời.
Có những nỗi đau không cần gào thét. Chúng chỉ nằm đó, lặng lẽ nhưng đủ nặng để làm một người đàn ông cúi đầu suốt quãng đời còn lại. Tôi là người đàn ông đó. Sau ly dị, tôi mới hiểu thế nào là cảm giác bị tước đi quyền được hạnh phúc. Không phải mất vợ mà là mất con. Người vợ cũ của tôi đã không hiểu, cũng không cần hiểu. Cô ấy chọn mang con đi, để lại tôi với danh xưng "cha" nhưng không còn cơ hội được làm cha đúng nghĩa. Tôi không biết khoảnh khắc nào mình bắt đầu gục xuống. Có lẽ là buổi tối đầu tiên trở về nhà, khi tôi gọi theo thói quen: "Con đâu rồi", chỉ có tiếng vang trả lời. Hoặc có thể là những sáng thức dậy, nhìn chiếc bàn ăn trống một chỗ rất lâu, rồi mới nhận ra người tôi chờ sẽ không bao giờ ngồi đó nữa.
Nỗi nhớ con không giống nỗi buồn. Nó là một cơn đau vật lý, bóp chặt ngực tôi mỗi ngày. Có lúc đang đi giữa đường, chỉ vì nghe ai đó gọi "ba ơi", tôi cũng phải dừng lại, cúi mặt, hít thở thật sâu để không sụp xuống trước mặt người khác. Tôi sống nhưng không còn cảm giác mình đang sống. Ngày trôi qua như một đoạn phim không màu. Sáng mở mắt ra chỉ để tiếp tục một vòng lặp vô nghĩa. Tôi đi làm, nói chuyện, cười xã giao nhưng tất cả đều là diễn. Khi trở về nhà, lớp mặt nạ rơi xuống, chỉ còn lại một người đàn ông ngồi im giữa căn phòng tối, nhìn vào khoảng trống trước mặt như nhìn vào chính tương lai của mình.
Nếu có điều gì tôi ước, không phải là quay lại cuộc tình cũ mà là được một lần nữa nghe con gọi tôi là "ba", dù chỉ trong giấc mơ. Giờ tôi chỉ mong ước tìm lại cuộc sống gia đình sau 13 năm ở vậy. Mong mỗi lần lái xe về có con, có vợ ra mở cửa cười nói, cả nhà ăn bữa cơm với những câu chuyện trong ngày, có lẽ điều tôi mong ước xa nó quá đắt với tôi. Tự lập từ sau đại học xa nhà luôn thèm khát mái ấm, nhưng có lẽ số trời không cho hưởng. Tôi từng khóc rất nhiều và điều tôi muốn khóc to nhất là nhằm trời mưa lớn sẽ lái xe một mình, khóc trong xe để cơn mưa át tiếng khóc vì nhớ con, vì nuối tiếc gia đình từng hạnh phúc biết bao.
Tôi cố tìm không phải vì bù đắp cho mình mà tìm mảnh trăng khuyết để bù đắp lại cho mảnh trăng đó, giống tôi tìm tới chân trời hạnh phúc ở tuổi trung niên này, đời vô thường mà... Tôi không mơ ước có người phụ nữ giỏi, hoàn hảo bên mình, chỉ cần tấm chân thành, cùng mơ ước hạnh phúc gia đình là đủ. Xin gửi tới những người phụ nữ có hoàn cảnh như tôi.
Quang Nam 27/01/2026

Bố chồng nói tôi nên quỳ lạy chồng đừng ly hôn mới phải

Quá sức chịu đựng, tôi dọn ra ở riêng và ký đơn ly hôn khi đang mang thai.
Vợ chồng tôi có con gái hai tuổi và đang mang thai 23 tuần. Về thu nhập, lương tôi khoảng 30 triệu đồng mỗi tháng và chồng có tổng thu nhập khoảng trên 50 triệu đồng. Hàng tháng, anh gửi vợ 10 triệu đồng để lo cho con cái và tiền điện nước chiếm khoảng 2-4 triệu (vì nhà có cho thuê văn phòng), các chi phí còn lại... Đọc thêm

Vợ quỳ lạy xin tôi buông tha em

Hôm qua em nói không dám ăn uống hay lo gì cho riêng mình, con cái ăn uống thiếu thốn, không dám mua gì ngon.
Hôm nay anh đã nộp đơn ly hôn đơn phương, dù em có đồng ý ly hôn và ký vào đơn nhưng không chịu đi nộp cùng. Hôm qua em quỳ lạy anh bốn lạy chỉ để mong anh rời xa em, tha cho em, tránh xa em bởi nhìn thấy bản mặt anh là em không ưa và thấy ớn. Em nói anh hèn vì là thằng đàn ông mà để... Đọc thêm

Bạn gái chia tay vì tôi không ra Hà Nội thăm em khi mưa bão

Sau khi cơn bão qua đi, Hà Nội mưa to, nước sông dâng cao, em càng thấy cô đơn hơn nên muốn tôi ra thăm em.
Tôi và bạn gái cùng quê, yêu xa được hai năm. Tôi làm việc ở Đà Nẵng, còn em làm văn phòng ở Hà Nội. Em thuê một căn chung cư mini và sống một mình. Chúng tôi dự dịnh cuối năm nay về thưa chuyện với bố mẹ hai bên để tính việc cưới xin. Nếu cưới, tôi dự định chuyển việc ra Hà... Đọc thêm

Bạn gái chia tay tôi vì không chịu nổi áp lực của bố

Trước mắt tôi chỉ toàn màu đen, cảm giác thất vọng bao trùm khi mọi sự cố gắng tưởng chừng có kết quả rồi lại đổ vỡ ngay trước mắt.
Tôi 25 tuổi, bạn gái 26 tuổi. Tôi ở tỉnh lên TP HCM học đại học, em sinh ra và lớn lên tại TP HCM. Hai đứa học cùng trường, cùng ngành, sau đó đi thực tập chung công ty rồi quen nhau. Lúc đầu ba của bạn gái ngăn cản, rồi thấy chúng tôi thương nhau... Đọc thêm

Mỗi lần say, tôi lại nhớ việc vợ ngủ nhờ phòng trọ của người đàn ông lạ

Mỗi lần say, nhớ đến chuyện đó, tôi lại đánh vợ, lần này vợ bỏ đi 5 ngày rồi.
Tôi và em cưới nhau 5 năm rồi, rất yêu thương và cực kỳ hợp nhau. Tính tôi không cờ bạc gái gú, rượu chè chỉ khi nào có vợ tôi mới uống. Đến khi tôi uống quá nhiều lại mất kiểm soát hành vi và dùng vũ lực với vợ đôi ba lần, em đều bỏ qua. Đỉnh điểm là lần này chúng tôi uống rất say, tôi... Đọc thêm