Home
Menu

Trả giá đắt vì sống khôn lỏi và thực dụng

Mối làm ăn lớn xuất hiện, khu đất giá rẻ đến mức không thể lỡ, tôi nghĩ trúng lớn, ai ngờ chuyện sau đó khiến cả đời tôi không quên.
Tôi tên Hưng, nếu bạn gặp tôi 10 năm trước, có lẽ sẽ nghĩ tôi là kiểu người "biết sống". Tôi nhanh nhẹn, nói chuyện lanh lợi, luôn biết cách xoay xở để phần lợi nghiêng về mình. Tôi từng tự hào về điều đó. Tôi hay nói một câu mà lúc đó thấy rất đúng: "Ở đời, không khôn thì chỉ có thiệt". Giờ nghĩ lại, cái tôi gọi là "khôn" thực ra chỉ là khôn lỏi. Tôi làm môi giới đủ thứ trên đời: mua bán đất, xe, đồ điện tử, cái gì có tiền là tôi nhảy vào. Người ta tin tôi, tôi tận dụng. Bạn bè hỏi giá, tôi nói một nửa. Khách hàng nhờ tư vấn, tôi dẫn họ theo hướng có lợi nhất cho tôi. Tôi nhớ có lần bán một mảnh đất cho chú ruột. Biết nó có vấn đề quy hoạch nhưng tôi vẫn im lặng. Khi ký xong giấy tờ, tôi còn thấy mình giỏi. Tôi từng như vậy, tính toán cả với người thân.
Thời gian đầu, tôi thắng nhiều lắm, tiền vào nhanh. Tôi ăn mặc đẹp, đi xe xịn, người ta nhìn vào tưởng tôi thành đạt. Còn tôi tin mình đang đi đúng đường. Có điều tôi không nhận ra, mỗi lần "ăn" được ai đó, là một lần tôi mất đi một chút niềm tin người khác dành cho mình. Chỉ là lúc đó, tôi chưa phải trả giá ngay. Rồi đến một ngày tôi không bao giờ quên, một mối làm ăn lớn xuất hiện, một khu đất giá rẻ đến mức không thể bỏ lỡ. Tôi không kiểm tra kỹ, thực tế cũng không muốn kiểm tra. Trong đầu tôi chỉ nghĩ một điều duy nhất, lời bao nhiêu. Tôi dốc hết tiền, vay thêm bạn bè, những người vẫn còn tin tôi, dù trước đó tôi không ít lần "khôn" hơn họ. Tôi nghĩ lần này mình sẽ trúng lớn, thế nhưng đời không phải lúc nào cũng để bạn "khôn" mãi.
Khu đất đó dính tranh chấp, giao dịch bị đình lại, người bán biến mất, tiền của tôi mắc kẹt hết. Tôi bắt đầu gọi điện cho hết người này đến người khác, không ai giúp. Không phải họ không có khả năng mà họ không còn muốn tin tôi nữa. Tôi nhớ rõ lần tìm đến chú, người tôi từng bán cho mảnh đất có vấn đề. Chú nhìn tôi rất lâu rồi nói: "Chú không giận con nhưng không thể tin con thêm lần nào nữa". Chú không nói lớn tiếng nhưng khiến tôi thấy mình nhỏ lại. Lần đầu tiên, tôi hiểu cái giá của việc sống khôn lỏi không nằm ở tiền, nó nằm ở chỗ khi bản thân cần nhất, không còn ai đứng về phía mình. Tôi mất gần như tất cả sau đó, phải bán xe, bán nhà, trả nợ dần dần. Thứ mất khó lấy lại nhất là cách người khác nhìn mình và cách mình nhìn lại chính mình.
Bây giờ tôi sống khác rồi, làm việc chậm hơn, chắc hơn, có thể kiếm ít hơn trước nhưng ngủ yên hơn. Tôi không còn cố hơn người khác nữa, chỉ cố đừng tệ với họ. Có người hỏi tôi: "Anh từng giỏi vậy, sao không làm lớn lại"? Tôi chỉ cười: "Vì anh từng nghĩ mình khôn nên giờ phải học lại cách làm người". Nếu có gì tôi muốn nói với bạn, chỉ là thế này: "Bạn có thể thắng người khác bằng sự khôn lỏi vài lần. Những người bị bạn lừa thực tế họ không ngu, họ chỉ là đủ tử tế để không chọn cách sống khôn lỏi. Nhưng nếu cứ tiếp tục như vậy, đến một lúc nào đó bạn sẽ thua chính cuộc đời mình".
Thành Hưng 01/05/2026

Tôi từng sống cạnh người đàn ông khôn lỏi, ích kỷ

Những năm tháng tôi còng lưng lo toan hóa ra chỉ là đóng góp vô hình, không ghi nhận, không quyền lợi, không tiếng nói.
Nhân đọc bài viết, trong đó người chồng tự hỏi: "Tôi có ích kỷ không khi để vợ lo những khoản chi tiêu lặt vặt trong nhà như ăn uống, điện nước, chợ búa, còn mình giữ tiền để lo việc lớn như nhà cửa, xe cộ?", tôi bỗng rùng mình. Tôi từng sống cạnh một người... Đọc thêm

Gia đình khổ vì vị khách 'khôn lỏi' mua hàng mặc cả vài nghìn đồng

Mỗi lần vị khách này xuất hiện, chúng tôi rất bực bội và mâu thuẫn tình cảm giữa mọi người trong gia đình xảy ra.
Gia đình chúng tôi kinh doanh vật liệu xây dựng, thiết bị trong nhà nhiều năm. Chúng tôi có thói quen bớt những món nhỏ khi tính tiền đơn hàng nhiều hoặc cho bà con quanh khu phố gần nhà những thứ be bé như ốc, vít, sâu, gioăng... khi họ nhỡ nhàng đánh rơi một vài con. Đôi... Đọc thêm

Vợ khôn lỏi, trở mặt với nhà chồng khi kiếm được tiền

Tôi nghi ngờ vợ đưa tiền cho bố mẹ đẻ giữ hộ, có khi mua nhà hoặc đất cho bố mẹ đứng tên, không cho tôi biết.
Tôi 42 tuổi, vợ kém sáu tuổi, có hai con. Khi mới kết hôn, thu nhập chúng tôi ngang nhau, vợ cũng biết điều với gia đình chồng. Sau này xảy ra một số biến cố, tôi dính vào bóng banh, nợ nần, phải vay bố mẹ vợ để trả. Vợ xảy ra một số xung đột về nghĩa vụ với nhà... Đọc thêm

10 năm khốn khổ, giờ phải trả nợ thay chồng

Anh vẫn tính nào tật ấy, gia trưởng trong công việc, không bao giờ thay đổi và biết nghĩ vợ con ở nhà khổ như thế nào.
Tôi và anh quen nhau 6 năm rồi cưới, hiện có 3 con, học lớp 7 và lớp 4 và lớp 2. Anh vốn là người hiền lành, dễ tính trong gia đình. Anh không hút thuốc nhưng có nhậu (ngày xưa nhậu nhiều, giờ giảm hơn trước). Tôi và anh đến với nhau nhưng sở thích và tính cách hơi trái... Đọc thêm

Tôi xin ly dị người chồng tốt vì gia đình mình quá thực dụng với anh

Em biết anh đã quá mệt mỏi nhưng anh quá chính trực, luôn chịu đựng với lý do "em quá yêu anh, anh không thể làm tổn thương em".
Ba mẹ, ngày hôm nay, ở đây, con xin phép làm một điều đáng tủi hổ với gia đình và bản thân, là con xin ly dị trong cuộc hôn nhân đang hạnh phúc. Chồng đã đưa con đi qua các cung bậc của tình yêu, hôn nhân, gia đình và giá trị sống. Từ lúc con khao khát sở hữu anh,... Đọc thêm