Xuống nước làm lành nhưng chồng không biết điều
Tôi và anh xô xát, tôi tát anh nhưng không trúng, còn anh tát tôi một cái choáng váng đầu óc, đẩy tôi suýt ngã vì không cho anh đi.
Tôi 27 tuổi, chồng hơn một tuổi, cả hai cùng quê và vào Sài Gòn lập nghiệp. Chúng tôi kết hôn được 3 năm, có con trai hai tuổi. Chồng tôi làm quảng cáo nên thường đi công trình xa nhà, sau tôi ở nhà chăm con và buôn bán nhỏ. Tôi là người nóng tính, giận là nói, nói xong hết giận. Ngược lại, anh ít nói nhưng cộc tính, giận là im ỉm mấy ngày.
Có đợt anh gọi và nhắn tin tâm sự với người yêu cũ (đã ly hôn), tôi phát hiện và chúng tôi cãi nhau lớn. Anh không hề tỏ ra hối lỗi, còn trách ngược tôi rồi bỏ đi. Tôi vì không muốn gia đình bất hòa nên làm lành trước. Vậy đó, đã 3 năm nay tôi luôn cố gắng để vợ chồng không giận nhau bởi anh cũng lo làm ăn, ít nhậu nhẹt.
Dịp lễ vừa qua tôi nghĩ anh có thời gian cho vợ con, vậy mà chúng tôi lại cãi nhau. Tới hôm nay tôi cũng muốn vui vẻ trở lại nên nấu xong bảo anh ngồi ăn với con luôn. Tôi đã xuống nước như vậy nhưng anh không hề biết điều, kêu không muốn ăn rồi định lấy xe đi. Thật sự tôi không thể chịu đựng nữa nên lôi anh lại, kêu anh không ăn thì đem bỏ. Vậy là cả mâm cơm "ra đường". Tôi và anh xô xát, tôi tát anh nhưng không trúng, còn anh tát tôi một cái choáng váng đầu óc, đẩy tôi suýt ngã vì không cho anh đi.
Giờ anh quyết định về quê. Thật sự tôi không muốn mất gia đình này nhưng thấy mình tổn thương ghê gớm. Tôi muốn về quê rồi ly thân một thời gian nhưng nghĩ thôi đã thấy đau lòng, con mới hai tuổi. Mong được mọi người cảm thông, chia sẻ.
Ngọc Hà 24/01/2026Liên tục phải 'xuống nước' với chồng
Anh cứ ngồi xem điện thoại hết giờ này sang giờ khác, vợ nhờ làm cái gì là chỉ có quên hoặc ì ra đấy.
Chồng kém tôi một tuổi, chúng tôi lấy nhau được 8 năm, có hai bé, một trai một gái. Hơn 7 năm lương tôi đều cao gấp đôi chồng nhưng về nhà tôi vẫn nấu cơm, rửa bát, dọn dẹp luôn chân luôn tay. Chồng từ trước đều chỉ thích ngồi một chỗ xem điện thoại hoặc xem phim suốt cả...
Đọc thêmCó nên 'xuống nước' để con tôi có cha và bên nội
Có người khuyên tôi nên nghĩ cho con, xuống nước làm hòa, đến gặp nhà anh để tiến tới hôn nhân cho con có đầy đủ ba mẹ.
Tôi 26 tuổi, thu nhập hơn 30 triệu đồng mỗi tháng nhưng vẫn chưa có nhà riêng. Nói sơ về anh, anh lớn hơn tôi hai tuổi nhưng không có thu nhập, mặc cho tôi hối thúc xin việc làm nhưng anh vẫn vậy. Tôi còn phát hiện anh nợ nần bạn bè, mỗi chỗ một tí. Tuy nhiên, anh ở...
Đọc thêmVợ tiết kiệm đến mức không dám bật điều hòa, không dùng bình nóng lạnh
Tôi yêu vợ con nhưng cần một mái ấm đúng nghĩa, nơi người ta thấy thoải mái khi trở về, chứ không phải ngột ngạt vì tiết kiệm quá mức.
Nhiều người bảo có vợ tiết kiệm là may mắn, nhưng ở hoàn cảnh của tôi, đôi lúc thấy mình "ngộp thở" vì sự ki bo quá mức của vợ. Chúng tôi lấy nhau được bảy năm, vợ chồng đều đi làm, thu nhập không quá cao nhưng cũng không đến mức phải...
Đọc thêmBạn thân dần xa lánh khi tôi có điều kiện hơn
Ngoài gia đình, bạn là người gần gũi tôi nhất, thế nhưng tình bạn của chúng tôi đang dần biến mất không vì lý do gì cụ thể.
Tôi có người bạn thân từ cấp ba đến giờ gần 20 năm. Hai đứa cùng quê và đều có gia đình thuộc tầng lớp lao động nghèo, trưởng thành cùng nhau, hiện tại tôi có phần đạt được nhiều thành tựu hơn.
Năm 20 tuổi, chúng tôi vô tư và thân thiết. Bước qua...
Đọc thêmTinh thần làm việc và thần thái đi xuống mỗi sáng thức dậy
Tôi không biết có nên dũng cảm nghỉ việc, để bản thân nghỉ ngơi thời gian ngắn rồi tìm việc tiếp hay bám trụ lại để có thu nhập.
Tôi 30 tuổi, là nhân viên tại một công ty được xem là ước mơ hồi sinh viên. Dù được nhận vào làm nhưng sau hai tháng thử việc, tôi lại buồn bã nhận ra đó không phải nơi phù hợp với mình. Tôi bị lạc lõng, tinh thần xuống rất nhiều, ảnh hưởng sức...
Đọc thêm