Home
Menu

Không còn giá trị trong mắt chồng nhưng tôi vẫn yêu anh

Tôi sợ mất chồng nên chấp nhận bản thân bị xem nhẹ; có lẽ chính sự nhẫn nhịn đó đã khiến anh quen với việc không cần tôn trọng vợ.
Tôi 39 tuổi, nhìn bên ngoài nhiều người sẽ nghĩ tôi là người phụ nữ may mắn. Chồng tôi thành đạt, có địa vị, biết kiếm tiền, con cái ngoan ngoãn, gia đình không thiếu thốn gì. Bạn bè ai cũng bảo tôi "sướng mà không biết hưởng". Có lẽ chỉ người sống trong cuộc hôn nhân ấy mới hiểu, điều khiến một người phụ nữ đau nhất không phải là thiếu tiền mà là dần dần đánh mất vị trí của mình trong trái tim người đàn ông từng thề sẽ yêu thương suốt đời. Tôi và anh yêu nhau từ khi còn rất trẻ. Chúng tôi đã đi qua biết bao sóng gió để có thể đến được với nhau. Ngày cưới, ai cũng chúc mừng vì nghĩ đó là một chuyện tình đẹp.
Những năm đầu hôn nhân, chúng tôi có những bất đồng như bao cặp vợ chồng khác. Tôi luôn nghĩ chỉ cần mình nhường một chút, im lặng một chút thì gia đình sẽ yên ấm. Mỗi lần cãi nhau, dù đúng hay sai, người chủ động xin lỗi luôn là tôi. Tôi sợ chiến tranh lạnh, sợ các con phải chứng kiến bố mẹ căng thẳng, càng sợ anh bỏ đi. Lần nào anh cũng để mặc tôi xuống nước. Dần dần, việc tôi nhún nhường trở thành điều hiển nhiên, anh không còn cảm thấy cần phải xin lỗi nữa. Anh cũng không còn quan tâm những lời mình nói có làm tôi tổn thương hay không. Anh chưa từng đánh tôi, cũng chưa từng ngoại tình, thế nhưng anh có thể quát tôi chỉ vì một chuyện rất nhỏ, mỉa mai tôi trước mặt các con, có thể phủ nhận mọi ý kiến của tôi bằng một câu: "Em thì biết gì". Những lúc ấy, tôi chỉ biết im lặng.
Ở ngoài xã hội, anh là người đàn ông lịch thiệp, đồng nghiệp quý mến, bạn bè nể trọng. Anh sẵn sàng ngồi hàng giờ để lắng nghe người khác tâm sự, đưa ra lời khuyên rất thấu đáo. Khi ở nhà, tôi lại không có nổi năm phút để nói hết những điều chất chứa trong lòng với chồng. Mỗi lần tôi muốn hai vợ chồng ngồi lại nói chuyện, anh đều tìm cách tránh đi. Có hôm tôi vừa mở lời thì anh cầm chìa khóa xe đi ra ngoài. Rồi tôi phải viết mail gửi anh, nói về những suy nghĩ của mình. Anh cũng không thèm phản hồi lại tôi. Có lúc tôi tự hỏi, phải chăng anh chưa từng muốn hiểu tôi? Tôi từng cố thay đổi bản thân, học cách nói năng nhẹ nhàng hơn, bớt kỳ vọng hơn, cố gắng trở thành người vợ mà anh mong muốn. Càng cố gắng, tôi càng thấy mình nhỏ bé.
Tôi nhận ra sự thật phũ phàng, chồng không còn tôn trọng vợ nữa. Anh đi đâu không cần báo, có những lần anh đi qua đêm hoặc vài ngày mới về. Tôi gọi điện, anh bảo bận; tôi nhắn tin, rất lâu mới nhận được câu trả lời ngắn ngủi. Tôi không biết anh đang làm gì, ở đâu, với ai. Anh như kiểu không còn thấy mình cần phải giải thích với vợ. Tôi từng là người đầu tiên anh muốn chia sẻ mọi chuyện. Bây giờ, có khi người cuối cùng biết tin về anh là tôi. Nhiều người khuyên tôi mạnh mẽ lên, ly hôn đi. Họ nói một người phụ nữ có công việc ổn định như tôi chẳng việc gì phải chịu đựng. Đâu ai hiểu để buông người đàn ông ở bên tôi gần 20 năm không hề đơn giản.
Có những đêm nằm cạnh anh mà tôi thấy xa vời vợ. Tôi sợ mất anh. Nghe thật buồn cười phải không? Một người đàn ông đã không còn tôn trọng vợ, vậy mà tôi vẫn sợ mất. Tôi sợ các con không còn một gia đình trọn vẹn, sợ những bữa cơm chỉ còn ba mẹ con ngồi với nhau, sợ phải giải thích với bố mẹ già vì sao cuộc hôn nhân từng khiến họ tự hào lại đi đến kết cục này. Hơn hết, tôi sợ phải thừa nhận suốt bao năm qua, tình yêu chỉ còn ở phía tôi. Có lần, trong lúc cãi nhau, anh bảo tôi: "Em muốn nghĩ sao thì nghĩ", tôi trằn trọc cả đêm vì câu nói đó, chồng chẳng cần quan tâm đến cảm xúc của tôi.
Tôi không còn dám nói lên suy nghĩ của mình. Mỗi lần muốn góp ý điều gì, tôi lại cân nhắc xem anh có nổi nóng không. Anh về muộn, tôi tự nhủ không nên hỏi nhiều kẻo anh khó chịu. Tôi sống dè dặt ngay trong chính ngôi nhà của mình. Có lúc soi gương, tôi không còn nhận ra mình. Có lẽ tôi đã sai vì đánh đổi lòng tự trọng để giữ một cuộc hôn nhân không còn hạnh phúc. Tôi sợ mất chồng nên chấp nhận để bản thân bị xem nhẹ hết lần này đến lần khác. Có lẽ, chính sự nhẫn nhịn của tôi đã khiến anh quen với việc không cần tôn trọng vợ. Đến hôm nay, tôi vẫn chưa đủ can đảm để buông tay. Tôi mong một ngày anh nhìn lại, nhớ đến quãng thời gian chúng tôi từng yêu nhau tha thiết, từng vượt qua bao khó khăn. Mong các bạn chia sẻ cùng tôi.
Hạnh Lan
Khi ô vuông chuyển thành dấu tích xanh là hoàn thành, bạn đọc có thể đóng trang web trên.
Khi nhìn thấy dấu tích xanh bên cạnh VnExpress là đã hoàn thành.
28/06/2026

Làm mọi việc nhưng không có giá trị gì trong mắt mẹ chồng

Trong sâu thẳm lòng mình, tôi đối với mẹ chồng chỉ vì trách nhiệm, không còn tình cảm bởi vô số lần tôi khóc do bị oan.
Trời hôm nay mưa bão liên tục, những cơn mưa kéo dài không dứt cũng như lòng tôi buồn nặng trĩu. Tôi 42 tuổi, chồng 44 tuổi, sống cùng ba mẹ chồng 86 tuổi. Tôi làm dâu đến nay được 18 năm. Chồng mỗi tháng đưa tôi 12-13 triệu đồng, còn 5 triệu đồng anh chi cho cá... Đọc thêm

Tôi chạy xe đêm thăm nhà người yêu, anh trì hoãn ra mắt vì sợ bố mẹ bạn gái giục cưới

Tôi từng nghe lời anh, tự đi xe qua nhà anh rồi tự về trong đêm để bố mẹ anh vừa lòng.
Không biết có gia đình nào cũng lâm vào cảnh như nhà tôi. Tôi 28 tuổi, có người yêu xa. Hai đứa yêu nhau được hơn năm, bố mẹ tôi cứ giục chuyện cưới xin vì bảo con gái có thì. Bạn trai lại bảo đang năm tam tai, đợi cuối năm sau mới cưới. Chuyện chẳng có gì nếu chúng tôi không bất đồng quan... Đọc thêm

Muốn 'xóa' hình ảnh một người phụ nữ trong tâm trí bố

Gần đây tôi phát hiện bố có quan hệ với một người phụ nữ, hai người đã đi quá giới hạn.
Tôi đã khóc liên tục khi nghĩ tới chuyện đó. Tôi yêu bố và không tin bố làm chuyện này, càng không tin bố là người thiếu chung thủy. Bố tôi ngoại giao tốt nên nhiều mối quan hệ, cô ấy cũng là người bố tôi quen. Tôi tình cờ đọc được đoạn tin nhắn của bố và cô ấy, nó liên quan tới... Đọc thêm

Bạn trai thất nghiệp nhưng vẫn muốn tôi bỏ vị trí trưởng phòng về quê anh

Bạn trai tôi không có định hướng là tương lai làm gì hay học thêm gì, vì giờ nghĩ rằng bản thân không lại được với AI.
Tôi và người yêu quen được hơn 3 năm, đã về ra mắt gia đình và dự định sang năm kết hôn. Tôi làm việc ở Nha Trang, công việc ổn định, thu nhập cũng tốt (lương tôi khoảng 33 triệu đồng mỗi tháng). Mẹ tôi đã mất, bố hiện sống một mình ở quê ngoài Bắc, khi... Đọc thêm

Chồng là tên lưu manh ẩn trong vẻ trí thức

Tôi nhận ra chồng còn thâm độc, thường xuyên đe dọa khiến vợ con sợ hãi bao năm qua chưa đủ, làm nô lệ của đồng tiền bao năm qua.
Trong những ngày cuối năm, mọi người đang bận rộn kiếm tiền và sắm tết thì nhà tôi chỉ có cành đào nhỏ và ba chậu cúc. Tôi chẳng có tâm trí nào với tết vì lòng ngổn ngang những trăn trở, nghĩ suy về hôm nay và ngày mai. Vợ chồng tôi ly thân được một... Đọc thêm