Anh mập mờ, không tiến tới với tôi vì sợ cảnh mẹ kế con chồng
Tôi vẫn tỉnh táo để nhận ra rằng mối quan hệ này sẽ chẳng đi đến đâu.
Tôi là độc giả trung thành của báo VnExpress gần 10 năm, hôm nay nhân đọc bài "Sau 16 năm yêu anh, tôi chỉ mong có một danh phận" và "Vợ đã mất vài năm nhưng anh vẫn không chọn đến với tôi", tôi thấy thấp thoáng bóng dáng mình trong đó.
Tôi 35 tuổi, có một bé gần 9 tuổi, ngoại hình được nhận xét dễ nhìn, hiền lành, thân thiện, là viên chức nhà nước tại một thành phố hiền hòa xinh đẹp, cộng với thu nhập từ làm thêm, tôi đã có nhà và có xe nên cuộc sống khá đầy đủ và ổn định. Anh có ngoại hình dễ nhìn, hơn tôi 12 tuổi, trông rất thật thà và công việc khá tốt. Lần đầu tiên tôi biết anh, cách đây 4 năm, trong một lần cùng mọi người đến viếng lễ tang vợ anh. Ấn tượng của tôi về anh trong lần gặp ngày hôm đó rất sâu đậm, đến giờ tôi vẫn không quên được. Một người đàn ông gương mặt hốc hác, toát lên sự mệt mỏi, u buồn, bên cạnh là hai con nhỏ: một cháu 11 tuổi và một cháu chưa tròn 3 tuổi. Buổi gặp nhanh chóng kết thúc và tôi theo mọi người ra về. Trong buổi gặp ngày hôm đó, có lẽ anh không nhớ về tôi vì tôi cũng như rất nhiều khách đến viếng vợ anh.
Sau ngày hôm đó, tôi có dịp tiếp xúc với cháu lớn của anh nhiều hơn. Tôi quan tâm cháu vì nghĩ rằng cháu chịu nhiều thiệt thòi hơn so với các bạn và cũng không liên lạc gì với anh, chỉ âm thầm quan tâm con anh. Có thể nói tình cảm của tôi dành cho anh bắt đầu từ việc thương cảm cho hoàn cảnh "gà trống nuôi con" và sau đó tôi chủ động liên lạc với anh thông qua việc trao đổi về cháu. Anh người ít nói, trầm tính, điều đó càng thu hút vì tôi muốn hiểu anh nhiều hơn.
Sau gần hai năm, tôi chủ động bày tỏ tình cảm trước với anh. Tình cảm chúng tôi không công khai, chỉ trong bóng tối và không ai biết. Nhà cách nhau tầm một km, khoảng 5 phút đi xe nhưng vì tính chất công việc và hoàn cảnh của cả hai nên rất ít khi gặp. Khoảng 3-4 tuần mới gặp một lần mà toàn do tôi chủ động hẹn, nếu anh thu xếp được sẽ gặp còn không thì thôi. Thời gian gặp cũng rất nhanh chóng, chỉ tầm 1-2 tiếng, có khi ở quán cà phê ngồi trò chuyện, cũng có khi ngồi trên xe anh để có không gian riêng tư và chúng tôi đã vượt quá giới hạn trong những lần gặp ấy.
Trong suốt hai năm bắt đầu mối quan hệ tình cảm cho đến hiện tại, anh vẫn vậy, ít nói và lạnh lùng, vô tâm, không quà cáp, hiếm lắm trong dịp lễ anh mới tặng tôi một món quà be bé có ý nghĩa tượng trưng và tôi sẽ tìm cách tặng lại cho anh vào những dịp khác. Mỗi ngày, tôi nhắn cho anh rất nhiều tin nhắn vì nhớ anh, và bất kì chuyện gì tôi cũng muốn nhắn để kể cho anh nghe nhưng anh đọc rồi im lặng, có khi một hoặc hai ngày sau mới trả lời lại một tin. Tôi đã gây anh rất nhiều lần vì sự hời hợt này nhưng trước giờ anh vẫn chỉ một câu giải thích: "Anh không quen nhắn tin, anh đọc và biết vậy".
Mỗi khi mâu thuẫn, anh thường chọn cách im lặng, có khi chúng tôi im lặng cả hai hoặc ba tháng và rồi tôi lúc nào cũng là người chủ động làm hòa trước với anh vì tôi biết mình đặt tình cảm vào anh nhiều hơn. Anh thường nói với tôi: "Có rất nhiều bạn bè giới thiệu, mai mối cho anh và ngay tại cơ quan, anh vẫn nhận ra được nhiều người thích anh và bày tỏ nhưng anh luôn từ chối". Anh chưa một lần nói lời yêu tôi nhưng lại luôn nói rằng: "Anh có nhớ, có thương em và em có một góc nhỏ trong suy nghĩ của anh, nhưng đó là cảm xúc riêng của anh. Anh bây giờ quá nặng gánh gia đình, chỉ muốn tập trung lo cho con để bù đắp cho hai con, còn hạnh phúc cá nhân, anh sẽ không nghĩ đến nữa. Anh sẽ chẳng bao giờ lập gia đình vì sợ cảnh mẹ kế con chồng, sợ cảnh nếu lấy mẹ đơn thân sẽ con anh, con em và nếu ở chung một nhà sẽ rất phiền phức. Còn nếu lấy người độc thân, anh sẽ không sinh thêm con nữa vì đã lớn tuổi, như vậy hạnh phúc cũng rất mong manh".
Một lần vô tình, tôi phát hiện anh cài mật khẩu Zalo trò chuyện với tôi. Vì vậy tôi đã hủy kết bạn với anh và không bao giờ gửi tin nhắn qua Zalo mà chỉ gửi tin qua điện thoại. Tôi mệt mỏi, buồn vì sự vô tâm, lạnh nhạt từ anh. Tôi vẫn tỉnh táo để nhận ra rằng mối quan hệ này sẽ chẳng đi đến đâu. Hiện tại, tôi đã quá chán nản nên chủ động hỏi thẳng anh: "Ngay cả tiếng yêu anh cũng không thể nói, vậy từ trước đến giờ, suốt hai năm nay, anh gặp em vì lý do gì? Anh có dám công khai mối quan hệ này và đi tiếp chặng đường còn lại với em không?". Anh im lặng không trả lời và vẫn là cái cách mà trước đây anh hay dùng là mỗi lần có mâu thuẫn, anh sẽ im lặng suốt một hai tháng mặc tôi chủ động làm hòa trước với anh. Nhưng lần này, tôi quyết tâm chấm dứt mối quan hệ này. Tôi cố tình hỏi dù vẫn biết câu trả lời từ anh. Tôi hỏi để tạo mâu thuẫn, để anh im lặng và để bản thân có đủ dũng cảm, quyết tâm dừng lại với anh.
Tôi biết việc làm của mình là sai và quá dại khờ khi đặt tình cảm vào anh suốt hai năm và cũng mường tượng nhận ra, có lẽ tôi chỉ là cuộc vui thoáng qua của anh vào những lúc anh cô đơn. Nhưng tình yêu mà, đâu ai đủ lý trí để có thể bước ra mà cứ luôn chờ đợi rồi lại hy vọng, và chỉ khi nào đủ chán ắt sẽ tự buông. Tôi vẫn luôn chu toàn, chăm sóc và yêu thương con của mình. Tôi viết bài này, có lẽ cũng sẽ nhận được khá nhiều lời chỉ trích hoặc cũng có phần cảm thông của độc giả. Tôi xin đón nhận lắng nghe tất cả sự góp ý. Tôi viết ra để cảm thấy nhẹ lòng hơn khi mình đã đủ mạnh mẽ buông bỏ những gì không thuộc về mình. Cảm ơn độc giả đã đọc bài của tôi.
Thúy Vân
Khi ô vuông chuyển thành dấu tích xanh là hoàn thành, bạn đọc có thể đóng trang web trên.
Khi nhìn thấy dấu tích xanh bên cạnh VnExpress là đã hoàn thành.
17/06/2026Tôi bị đồng nghiệp cạnh tranh không lành mạnh tới sang chấn tâm lý
Tôi có dấu hiệu bị sang chấn tâm lý, đến nỗi không muốn hòa nhập với đồng nghiệp ở công ty mới, không còn vui vẻ, tin người như trước.
Tôi là nữ, 26 tuổi, là nhân viên kinh doanh. Năm ngoái, tôi làm việc phòng sales ở một công ty nhỏ mới thành lập. Phòng kinh doanh cạnh tranh rất gay gắt, áp lực và có những hình thức cạnh tranh không lành mạnh. Sau thời gian nỗ lực làm việc ở đó gần...
Đọc thêmSau khi vợ mập mờ với nhiếp ảnh gia, lúc nào cô ấy cũng kiểm soát tôi
Vợ thường xuyên kiểm tra điện thoại của tôi, đọc tin nhắn, dò từng cuộc gọi, hỏi vặn tôi từng cái "like" trên mạng xã hội.
Với tôi, chuyện ngoại tình chưa bao giờ là điều quá nghiêm trọng, tôi tin rằng con người đôi khi có những phút yếu lòng, nhưng điều đó không có nghĩa họ không còn yêu bạn đời. Nhiều năm trước, tôi từng phát hiện vợ nhắn tin với một anh nhiếp ảnh, người...
Đọc thêmAnh chỉ duy trì mối quan hệ mập mờ với em
Chúng em rất ít khi nói chuyện, quan tâm nhau và không gặp nhau thường xuyên.
Em là nữ, 23 tuổi, năm rồi làm ở một công ty, có một anh ở công ty kế bên để ý em. Ban đầu anh xin số điện thoại nhưng vì lúc đó chưa có ấn tượng gì nên lặng lẽ đi luôn. Dần dần em thấy anh chủ động xuất hiện trước mặt em rồi bắt chuyện nên chúng em kết bạn mạng xã hội và nói chuyện với nhau. Sau hai...
Đọc thêmChồng dỗi sau khi tôi lỡ lời chê anh mập
Tôi không cảm thấy có lỗi, chỉ là lời nói đùa; thế nhưng nhìn anh như vậy, tôi lại thấy một chút băn khoăn trong lòng.
Chúng tôi kết hôn bốn năm, thời gian đủ để tôi và anh yêu thương nhau hơn. Tôi 31 tuổi, làm kế toán cho một công ty tài chính. Anh 32 tuổi, làm kĩ sư xây dựng. Cuộc sống của chúng tôi bình yên, hạnh phúc với cô con gái xinh xắn ba tuổi. Mỗi ngày trôi qua, dù bận rộn với...
Đọc thêmChồng mập mờ với hai người phụ nữ có chồng
Chồng làm xa, lương gửi đều hàng tháng nhưng tôi không còn tin tưởng như trước.
Cách đây 6 tháng, tôi phát hiện chồng nhắn tin, gọi điện tâm sự với hai người phụ nữ cùng lúc. Tôi đã làm những việc mà một người phụ nữ bình thường làm khi biết chồng phản bội: gào khóc, nói chuyện và gọi điện thông báo cho chồng của hai người phụ nữ kia. Chồng hứa cắt đứt và không lặp lại...
Đọc thêm