Home
Menu

Chia tay không lâu, anh có người mới, giờ lại muốn hàn gắn với tôi

Thật lòng tôi vẫn rất hận anh và không muốn quay lại; thế nhưng sâu trong lòng, tôi dường như vẫn còn thương anh.
Chúng tôi cùng quê, cách nhau khoảng 20 km. Dịp tết năm đó, tôi dẫn anh về nhà ra mắt. Anh xin phép bố mẹ tôi cho tôi theo anh vào Nam học nghề. Bố mẹ tôi đồng ý. Khi đó cả hai đều nghĩ sẽ gắn bó lâu dài nên anh luôn động viên và bắt tôi phải tập trung đi học. Mọi chi tiêu đều do anh lo, dù anh chỉ là công nhân. Anh thương tôi thật lòng nên không cho tôi đi làm thêm. Cuộc sống khi ấy khá đơn giản, anh đi làm, còn tôi đi học. Chúng tôi ở cách nhau khoảng 15 km nhưng vẫn luôn dành cho nhau những quan tâm nhỏ nhặt. Vì cả hai đều từng tổn thương trong tình cảm nên luôn dặn lòng phải yêu thương nhau nhiều hơn. Mỗi lần cãi nhau, anh thường xin tôi đừng rời bỏ anh, dù tôi chưa từng nghĩ đến chuyện đó.
Sau một thời gian, tôi thấy cuộc sống quá chật vật. Thương anh vất vả nên ban ngày tôi đi học nghề, buổi tối lén đi làm phục vụ ở quán cà phê khoảng 3 tiếng. Tôi cố chấp đi làm dù anh không đồng ý. Có lẽ từ lúc đó, mọi thứ bắt đầu thay đổi. Chúng tôi dần lạnh nhạt lúc nào không hay. Mâu thuẫn xảy ra thường xuyên hơn, ít nói chuyện và ít quan tâm nhau. Xung đột kéo dài, rồi cuối cùng chúng tôi xa nhau dù không có một lời chia tay chính thức. Thời gian đó, tôi gần như suy sụp. Tôi đã từ bỏ cơ hội việc làm vì anh, chịu nhiều vất vả vì tương lai của hai đứa, thậm chí rời xa bố mẹ để theo anh vào Nam. Vậy mà anh lại dần lạnh nhạt, ít quan tâm và hay cáu gắt với tôi. Tôi nghĩ có lẽ do áp lực công việc và gánh nặng kinh tế đè lên vai anh nên anh thay đổi.
Anh luôn tránh mặt tôi. Nhiều lần tôi tìm gặp chỉ để hỏi lý do. Có lần tôi mượn xe chạy xuống phòng trọ của anh lúc khuya, rất khó khăn mới gặp được. Anh rất lạnh lùng và nói sợ tôi khổ nếu lấy anh. Anh còn nói không thể theo đạo của tôi vì anh là con trai một. Tôi sinh ra trong gia đình theo đạo Thiên Chúa, còn anh thì không. Thật ra trước khi đến với anh, tôi từng suy nghĩ về vấn đề này và xem đó là một rào cản. Anh từng hứa sẽ chấp nhận đạo của tôi, còn tôi cũng hứa tôn trọng tôn giáo của anh. Thế nhưng cuối cùng anh vẫn lấy lý do đó để rời xa tôi.
Hôm đó tôi chỉ biết khóc, lặng lẽ lên xe về phòng trọ. Tôi cảm thấy như người chết đuối không có phao cứu; không công việc, không thu nhập, bố mẹ cũng không ở bên. Tôi tiều tụy thấy rõ vì không ăn, không ngủ. Trong lúc bế tắc, tôi quyết định sang một tỉnh khác tìm việc. May mắn là tôi xin được việc ở một siêu thị. Thời gian đầu, em họ giúp tôi chỗ ăn ở. Sau đó công việc dần ổn định, thu nhập đủ chi tiêu, tôi tự lo được cho bản thân và tự nhủ phải sống tốt để bố mẹ không lo lắng, cũng để người yêu cũ phải hối hận.
Sau khi chia tay, thỉnh thoảng tôi vẫn hỏi thăm bố mẹ anh như không có chuyện gì xảy ra. Khoảng ba tháng sau, tôi thấy anh đăng ảnh cùng những lời ngọt ngào với người khác. Tôi rất đau nhưng vẫn cố chấp nhận. Cuộc sống cứ trôi qua như vậy cho đến tết vừa rồi. Tôi gạt bỏ mọi oán giận và sang nhà anh. Bố mẹ anh đi làm trong Nam nên không về quê ăn tết. Khi gặp lại, anh khá bình thản, còn tôi lại thấy cảm xúc ùa về. Chúng tôi chỉ nói chuyện vài câu rồi tôi chủ động xin về, sau đó liên lạc được vài hôm thì lại thôi. Tôi nhắn tin hỏi lý do chia tay, anh nói lúc đó còn muốn chơi, chưa nghĩ đến chuyện lập gia đình.
Gần đây, anh chủ động liên lạc lại và nói muốn quay lại với tôi. Anh bảo bây giờ không còn muốn chơi nữa, thích ổn định, muốn có cơ hội sửa sai và bắt đầu lại từ đầu. Thật lòng tôi vẫn rất hận anh và không muốn quay lại. Thế nhưng sâu trong lòng, tôi dường như vẫn còn thương anh. Bạn bè ai cũng khuyên tôi đừng quay lại, còn bản thân rất bối rối, không biết nên làm thế nào. Tôi mong nhận được một lời khuyên.
Hồng Hoa 12/03/2026

Vợ chồng mất kết nối đã lâu, anh không có dấu hiệu hàn gắn

Vợ chồng mâu thuẫn, anh đập phá đồ đạc, bảo tôi lấn lướt rồi chỉ tay vào tôi: "Tao sẽ cho mày biết nhà này ai là nóc".
Tôi và chồng cùng 39 tuổi, kết hôn 12 năm với hai bàn tay trắng. Nhờ may mắn tôi đã phát triển công việc riêng, anh không xin được việc nên phụ tôi cùng phát triển công việc. Mấy năm đầu chí thú làm ăn, tôi cố gắng làm gấp hai gấp ba sức mình. Lúc đó anh xong... Đọc thêm

Vợ cũ muốn hàn gắn khi tôi đã có người mới

Tôi đứng giữa một bên là nghĩa tình sâu nặng, một bên là tình yêu mới với hy vọng, niềm tin và tương lai tươi sáng.
Tôi và vợ cũ từng có một câu chuyện tình đẹp. Chúng tôi yêu nhau suốt bốn năm rồi mới tiến tới hôn nhân, chung sống với nhau 12 năm và có hai con đủ nếp tẻ. Quãng thời gian đó, chúng tôi tưởng như không gì có thể chia cách. Đến một giai đoạn tôi lao vào công việc quá... Đọc thêm

Bạn gái đòi 'không gian riêng' rồi vài hôm sau lại muốn hàn gắn

Nhìn tin nhắn của bạn gái nhưng trái tim trở nên chai sạn, không biết có thể tin vào những lời đó thêm lần nào nữa không.
Tôi 27 tuổi, cô ấy cũng vậy, quen nhau trong một buổi triển lãm nghệ thuật. Cô ấy đứng đó, chăm chú nhìn bức tranh trừu tượng mà tôi đang ngắm, rồi đột nhiên hỏi tôi nghĩ gì về nó. Chúng tôi trò chuyện về nghệ thuật, cuộc sống, những mơ ước dang dở. Cô ấy... Đọc thêm

Nếu tôi xin lại việc lương cao, bạn trai cũ sẽ muốn hàn gắn

Anh chỉ nói chuyện công việc, tiền bạc, bảo tôi xin lại việc cũ; kiểu như xin được thì quen tiếp, không thì thôi.
Tôi yêu anh hai năm rồi chia tay. Lúc quen anh, tôi có công việc tốt, thu nhập khá. Anh từng có một đời vợ. Khi quen nhau, tôi hỏi vì sao ly dị, anh kể vòng vo rồi nói do vợ anh lười làm việc nhà, không hợp khi sống chung với gia đình chồng nên về nhà mẹ đẻ ở. Sau đó họ chia... Đọc thêm

Khi tôi chữa được vết thương lòng, chồng cũ lại mong hàn gắn

Tôi không bao giờ chấp nhận quay lại với chồng cũ nhưng trong lòng vẫn thương cảm và nghĩ nhiều đến anh.
Hôm nay, khi viết những dòng này, tôi thấy lòng mình nhẹ nhõm một cách lạ thường. Tôi 43 tuổi, có hai con ngoan ngoãn, xinh xắn. Tôi từng có một mối tình đẹp và cuộc hôn nhân khiến nhiều người ngưỡng mộ. Trước khi cưới, chúng tôi yêu nhau những ngày còn nghèo khó. Cả hai đi làm,... Đọc thêm