Là giám đốc nhưng đi đâu mẹ cũng giới thiệu tôi làm lái xe
Tôi hỏi sao mẹ không tự hào về con, hay nói giảm kiểu cực đoan; mẹ bảo: "Ếch chết tại miệng, đừng vội vỗ ngực, tao đang giúp mày đó”.
Tôi 35 tuổi, giám đốc khu vực của một công ty nước ngoài. Công việc rất tốt và thu nhập cao giúp tôi sớm có được nhà ở TP HCM, xe ô tô và một vài tài sản khác. Tuy nhiên, với mẹ, đó không phải là niềm tự hào hay cái gì đáng để khoe, bà luôn dạy tôi phải biết khiêm tốn đến mức cực đoan. Khi còn bé, bà hay so sánh tôi với những đứa học sinh giỏi, còn chê bai tôi, bà đâu biết tôi còn giỏi hơn các bạn. Khi tôi thi đạt thành tích cao trong học tập, mẹ cũng không tới chúc mừng. Kể từ đó, tôi chỉ học vì trách nhiệm, vẫn luôn là học sinh giỏi nhưng không quan tâm thứ hạng. Trong lớp tôi luôn rụt rè, cô giáo bầu làm chức vụ gì tôi đều từ chối.
Năm 27 tuổi, tôi xin phép ra ở riêng vì đã mua căn hộ bình dân đầu tiên. Mẹ mắng chửi thậm tệ, nói tôi bất hiếu vì không biết dùng tiền đó sửa nhà lớn trên đất của bà, để ở chung gia đình nhiều thế hệ (cả gia đình anh, chị). Lâu sau, bà đến thăm nhà tôi và chỉ chê, bảo tôi mau bán sớm không thì hối hận. Mẹ nói với hai bên nội ngoại là tôi đang ở rể. Tôi tình cờ được biết điều này khi gặp bác hai tại tiệc đám cưới cháu họ, ông hỏi sao tôi phải đi ở rể. Tôi không muốn phân trần vì sợ mẹ mang tiếng nói sai sự thật.
Năm 29 tuổi, tôi mua ôtô vì muốn vợ con di chuyển an toàn hơn, chỉ dám chọn xe bình dân, vậy mà mẹ cũng mắng rằng chiều vợ con quá sinh hư. Tết năm ấy, tôi nhất quyết không nghe lời bà sử dụng xe máy mà lái ôtô đi chúc tết họ hàng. Mẹ lại bảo mọi người tôi làm lái xe cho công ty, xe đó của công ty. Kể từ đấy, tôi không chia sẻ gì với mẹ nữa. Tôi đổi căn hộ cao cấp, mua đất, mua vàng để dành, mẹ đều không biết. Có dịp chỉ có tôi và mẹ, tôi đã chia sẻ thẳng thắn, muốn biết vì sao mẹ luôn không tự hào về tôi và nói giảm một cách quá cực đoan. Mẹ bảo: "Ếch chết tại miệng, đừng vội vỗ ngực xưng tên, tao đang giúp mày đó".
Ở khía cạnh nào đấy, tôi biết mẹ có ý tốt nhưng đâu biết những việc bà làm khiến tôi vô cùng buồn và tự ti. Tôi sống hướng nội, hầu như không liên lạc với dòng họ nữa, chỉ biết làm việc, kiếm tiền mà cũng không xài, chẳng dám hưởng thụ cho bản thân. Từ quần áo, bàn tủ hay nhà cửa, xe cộ tôi đều chọn loại bình dân nhất có thể và ưu tiên cho vợ con. Tuy tài sản tích cóp đã khá nhưng tôi thấy trống rỗng, như một cái máy chỉ biết kiếm tiền. Phải chi khi ấy, mẹ cho tôi chút động viên, nói giảm cũng được nhưng nói tôi ở mức "bình thường, đủ ăn" có tốt hơn không.
Tôi chưa từng thích khoe khoang gì nhưng bà luôn "rào" trước làm tôi thấy mình thật nhỏ bé, kém cỏi. Tôi cố gắng làm tích sản cũng để bà được nở mày nở mặt, để bà và gia đình nhỏ có cuộc sống viên mãn. Có lẽ đến già tôi cũng không tìm được mục đích sống, ý nghĩa cuộc đời.
Hoàng Hải 21/01/2026Bạn trai cặp với con gái giám đốc nhưng lại bảo đó là gái massage
Khi tôi hỏi, anh xin lỗi, thú nhận có quen một cô gái để "giải quyết nhu cầu sinh lý", chỉ yêu tôi, không yêu cô ta.
Tôi và anh yêu nhau gần 5 năm, gặp nhau khi cùng làm việc tại Sài Gòn. Anh là kĩ sư trắc đạc, tôi là nhân viên văn phòng. Anh kém tôi một tuổi nhưng luôn chững chạc, chưa bao giờ tôi coi anh là người kém tuổi hơn. Tình yêu đến tự nhiên, nhẹ nhàng như bao đôi khác. Năm đầu...
Đọc thêmChồng tôi lương 11 triệu đồng nhưng tự tin như giám đốc
Anh luôn nói tôi nên biết đủ, đừng "đứng núi này trông núi nọ", những người đàn ông kiếm tiền giỏi chưa chắc đã chọn phụ nữ như tôi.
Chồng tôi làm lương 11 triệu đồng một tháng. Chúng tôi ở tỉnh, nhà cửa có rồi, không thuê mướn gì, tự nấu ăn, sinh hoạt tiết kiệm nên tháng nào cũng đủ, đôi khi còn dư. Chồng tự tin một cách... khó hiểu, nhiều khi chẳng biết nên buồn hay vui....
Đọc thêmTôi là giám đốc nhưng vợ chỉ cho vài triệu đồng tiêu xài
Tôi phải cân từng cốc cà phê khi mời khách, đưa mẹ vài triệu đồng cũng bị chê bai.
Tôi 33 tuổi, vợ 32, con gái một tuổi. Cuộc sống của tôi hiện tại khá bế tắc mặc dù nhìn bên ngoài có vẻ rất hạnh phúc. Tôi làm giám đốc bộ phận, lương hơn trăm triệu đồng. Vợ mới đi làm lại với mức lương 15 triệu đồng sau 5 năm ở nhà nội trợ. Tôi không rượu chè, cờ bạc, thuốc lá, biết...
Đọc thêmCó mọi thứ nhờ chồng công nhân nhưng tâm trí vẫn so sánh với giám đốc
Tôi không phải làm dâu, chồng luôn yêu thương nên cuộc sống thoải mái, thế nhưng tâm trí lại so sánh với người khác.
Tôi từng yêu người có gia đình, yêu một cách mù quáng và đau khổ, đó là giám đốc nơi tôi làm việc, hơn tôi một tuổi. Anh là mẫu người lý tưởng của rất nhiều người. Mọi người nhận xét anh tuổi trẻ tài cao, có tư duy tốt. Cuộc sống của anh viên mãn, có địa vị...
Đọc thêmBạn trai thiếu tiền, thiếu cả nghị lực để giữ tôi lại
Thật sự, cuộc tình của chúng tôi rất ngột ngạt, tôi không thể dung hòa mọi thứ nữa.
Tôi 24 tuổi, vừa chập chững bước vào đời, cũng đồng thời kết thúc với mối tình đầu. Chúng tôi quen nhau hơn hai năm nhưng vẫn bất đồng quan điểm sống. Tôi là nhân viên ngân hàng, lương mới ra trường khoảng 13 triệu đồng. Anh hơn tôi 4 tuổi, là nhân viên giao hàng, tốt nghiệp cấp hai. Quãng thời...
Đọc thêm