Hẹn hò VnExpress đã giúp tôi tìm được người phụ nữ đồng điệu
Tôi là tác giả bài: "Người đàn ông ngoài 40 từng đổ vỡ muốn tìm hạnh phúc mới", cảm ơn quý báo rất nhiều.
Trong số mail đó, tôi đã bắt được tần số của một bạn cùng hoàn cảnh. Đôi bên "lời qua tiếng lại" và quyết định một cách "quá nhanh, quá nguy hiểm". Vì sự tò mò mà đối phương tạo ra, chúng tôi cho nhau một cuộc hẹn ở quán cà phê thơ mộng có tên miền thảo mộc. Trong giây phút đầu tiên cả hai gặp nhau, cũng may trong thư tôi miêu tả trước phong cách ăn mặc "dở hơi" của mình, áo thun quần soóc, không cầu kỳ. Chắc do cùng tần số hoặc duyên số mà cả hai đã dò tìm nhau một cách nhanh chóng.
Trong thâm tâm tôi có suy nghĩ: một người đàn ông ngoài 40, từng đổ vỡ, không có học thức, không có chính kiến và không có tài chính, sao lại có người muốn tìm hiểu tôi nhỉ? Rồi tôi mở lòng và hy vọng mang lại ít nhiều niềm vui cho nhau. Cứ thế cuộc hẹn này rồi tới cuộc hẹn khác và một buổi hẹn đi ăn để dò tìm khẩu vị đã dẫn đến một nhà hàng trong siêu thị. Từ những thứ tưởng như rất bình thường với người ta mà tôi càng ngày càng cảm nhận được sự ấm áp, quan tâm chu đáo của đối phương dành cho mình.
Thời gian cứ thế trôi qua và cơ hội cho những chuyến du lịch gần xa cũng đến, tạo cho đôi bên sự gắn kết về tinh thần lẫn cảm xúc. Những chuyến đi như thế thật sự rất có ý nghĩa và làm cho lòng tôi nhẹ nhõm đi rất nhiều về áp lực cuộc sống đã mang lại. Chúng tôi đi với nhau mà trong lòng không còn suy nghĩ nhiều về tương lai hay những thứ xung quanh, chỉ biết là hiện nay những ngày như thế đã mang lại rất nhiều cảm xúc cho cả hai. Sự đồng điệu, cùng tần số, cùng trang lứa và cùng là người từng trải cho chúng tôi sự hợp nhau đến không ngờ, tình cảm cũng vì thế phát triển một cách rất nhanh.
Vỏn vẹn vài tuần chúng tôi đã biết đối phương cần gì và mong muốn những gì, thật sự phải gọi là: quá nhanh, quá nguy hiểm. Thế nhưng phải nguy hiểm nó mới làm tôi tập trung và xử lý tình huống. Cũng vì thế chúng tôi đã xử lý biết bao bữa cơm và cuộc chiến rượu bia. Chỉ mong những ngày như thế cứ đến và rất cảm ơn VnExpress đã kết nối cho cả hai được gặp nhau, cho nhau tìm lại các cảm xúc "một thời đã xa". Chân thành cảm ơn.
Người đàn ông ngoài 40 10/04/2024Trời Nam đất Bắc, tôi vẫn tìm được em nhờ Hẹn hò VnExpress
Hôm nay tròn một năm hai đứa trò chuyện lần đầu, tuần trước cả hai có một đám cưới hạnh phúc với sự chúc mừng từ họ hàng, bạn bè.
Tôi viết bài này để cảm ơn báo Hẹn hò VnExpress đã giúp tôi tìm được một nửa của mình. Tháng bảy năm ngoái, tôi đọc được thư của em gửi VnExpress, người bây giờ là vợ tôi. Là một độc giả thường xuyên của báo, theo dõi mục Tâm sự - Hẹn...
Đọc thêmSau ba năm đọc Hẹn hò VnExpress, anh tìm được vợ là tôi
Anh bảo đọc Hẹn hò VnExpress rất lâu, lần đầu tiên gửi mail bài của em nhưng không ngờ một lần đã tìm được vợ.
Lời đầu tiên tôi xin gửi lời cảm ơn chân thành đến VnExpress đã tạo ra chuyên mục Hẹn hò để tôi và anh cũng như những cặp đôi tìm được nhau giữa biển người mênh mông này. Mỗi cặp đôi là một câu chuyện rất riêng và tôi muốn chia sẻ câu chuyện cũng như lời bộc...
Đọc thêmTìm được vợ như ý ở tuổi 30 nhờ Hẹn hò VnExpress
Mnh biết cả hai chỉ bắt đầu xây dựng hạnh phúc, tuy nhiên với mình là niềm hạnh phúc rất lớn, xin được chia sẻ với mọi người.
Hôm nay, mình viết bài để gửi lời cảm ơn tới báo VnExpress và chia sẻ câu chuyện của bản thân, tiếp thêm động lực cho những người đang trong hành trình đi tìm một nửa cuộc đời mình. Mình tên Phong, quê Thái Bình và đang làm việc tại Hà Nội, hôm nay cũng...
Đọc thêmTìm được chồng trên cả tuyệt vời nhờ Hẹn hò VnExpress
Xin chia sẻ câu chuyện của mình và chồng mình cho mọi người được biết để "nhả tí vía" cho cặp đôi nào đang yêu nhau nhé.
Mình là chủ nhân bài viết: Cô gái miền Tây tìm người hiền lành, yêu thương gia đình. Cảm ơn báo VnExpress đã cho mình một người chồng trên cả tuyệt vời. Nhân dịp năm mới, kính chúc mọi người nhiều sức khỏe, thành công trong công việc và cuộc sống. Chúc những ai...
Đọc thêmTìm được 'khởi đầu mới' trên Hẹn hò VnExpress
Chúng tôi vẫn chưa gọi nhau là gì nhưng biết mình đứng trước khởi đầu mới, không ồn ào, không chắc chắn nhưng đủ mỉm cười khi nghĩ đến.
Tôi viết những dòng này trong những ngày đầu năm 2026, khi Hà Nội vẫn còn nguyên cái lạnh se sắt của mùa đông. Cái lạnh quen thuộc của những con phố phủ sương sớm, của những buổi tối gió lùa qua từng dãy nhà, của cảm giác cô đơn mà tôi từng...
Đọc thêm