Home
Menu

Chồng có hai căn nhà, vài tỷ đồng tiết kiệm vẫn muốn tôi bỏ nửa tiền làm IVF

Không hiểu sao sinh con chung lại được đặt ra theo cách như vậy; bởi trong hành trình này, có những thứ tôi không thể chia đôi cho anh được.
Tôi viết những dòng này khi trong lòng còn rất nhiều ngổn ngang. Tôi đã nghĩ đến chuyện dừng lại với chồng, thậm chí có lúc tưởng mình đã quyết định được rồi, nhưng càng gần đến lúc phải thực sự lựa chọn, tôi càng hoang mang. Tôi không biết mình đang tỉnh táo nhìn ra một vấn đề rất căn bản của cuộc hôn nhân, hay vì quá buồn và thất vọng mà đẩy mọi chuyện đi quá xa. Vì thế tôi muốn kể câu chuyện của mình thật đầy đủ và mong được nghe những lời góp ý chân thành từ những người đã sống trong hôn nhân lâu năm, nhất là những người từng trải qua chuyện tiền bạc, con cái và những giai đoạn khó khăn của vợ chồng.
Vợ chồng tôi đến với nhau khá muộn. Cả hai đều có công việc ổn định, có những tích lũy và trải nghiệm riêng trước khi kết hôn. Tôi cũng chưa bao giờ có suy nghĩ lấy chồng để được chồng nuôi. Tôi có công việc, thu nhập và tự lo được cho mình. Có lẽ vì vậy nên từ khi lấy nhau, tôi khá thoải mái trong chuyện tiền bạc. Tôi nghĩ đơn giản rằng mình làm ra tiền thì ngoài việc lo cho bản thân cũng là để chăm lo cho gia đình. Tháng nào cần chi thì chi nhiều, có việc cần thì bỏ tiền ra, tôi gần như không bao giờ nghĩ phải ghi lại xem khoản này của ai, khoản kia của ai. Mỗi tháng chồng đưa tôi 10 triệu đồng để chi tiêu trong nhà. Trong số đó có cả sinh hoạt của mẹ chồng vì chúng tôi sống và chăm sóc mẹ. Thực tế, số tiền tôi bỏ ra hàng tháng cho gia đình thường gấp ba, có tháng gấp bốn lần số tiền anh đưa. Ngoài những khoản cố định còn rất nhiều thứ lặt vặt mà chỉ người trực tiếp lo cho gia đình mới biết.
Tôi chưa từng yêu cầu anh phải bù cho đủ, cũng chẳng ngồi tính toán rằng tháng này mình bỏ ra bao nhiêu, chồng chi những gì. Tôi nghĩ mình có khả năng thì mình lo. Tôi cũng không muốn vợ chồng sống với nhau mà ngày nào cũng nhìn vào tiền. Nếu kinh tế chồng khó khăn, có lẽ tôi đã không suy nghĩ nhiều như vậy. Anh không phải người không có điều kiện. Anh có công việc và thu nhập ổn định, có hai căn nhà đang cho thuê và có khoản tiết kiệm vài tỷ đồng. Tôi không nói những điều này để cho rằng vì anh có tiền thì anh bắt buộc phải đưa hết cho vợ. Tôi chưa bao giờ muốn quản lý tài sản riêng của anh, càng không có ý nghĩ lấy chồng rồi mặc nhiên coi tiền của chồng là của mình. Nhưng thú thật, càng sống tôi càng thấy chạnh lòng.
Có những lúc tôi tự hỏi 10 triệu đồng anh đưa mỗi tháng thực chất mang ý nghĩa gì. Tôi vừa lo nhà cửa, chi tiêu, chăm sóc mẹ chồng, vừa bỏ thêm phần lớn tiền của mình vào gia đình. Nhiều lúc buồn, tôi nghĩ rất tiêu cực rằng 10 triệu đồng ấy nghe chẳng khác nào một khoản "phí ôsin" anh trả cho tôi để tôi thay anh quán xuyến mọi thứ. Tôi biết nói như vậy có thể nặng nề, nhưng đó thực sự là cảm giác đã có lúc xuất hiện trong tôi. Tuy nhiên, chuyện khiến tôi suy nghĩ nghiêm túc về cuộc hôn nhân lại là IVF. Chúng tôi đến với nhau muộn nên chuyện có con không còn dễ dàng. Tôi đã xác định nếu muốn có con thì sẽ phải cố gắng, có thể phải tốn nhiều tiền, nhiều thời gian và đặc biệt là sức khỏe.
Tôi không nghĩ IVF là việc riêng của mình. Tôi nghĩ đó là chuyện của hai vợ chồng, bởi đứa trẻ nếu may mắn đến với chúng tôi cũng là con của cả hai. Nhưng khi bàn đến chi phí IVF, chồng tôi muốn hai người chia đôi. Thực ra tôi có ít tiền đủ để làm IVF lần này. Tôi hoàn toàn có thể dốc hết tiền tiết kiệm của mình để làm IVF. Thậm chí điều khiến tôi buồn cũng không phải vì tiếc khoản tiền ấy. Tôi chỉ không hiểu tại sao chuyện sinh một đứa con chung lại được đặt ra theo cách như vậy. Bởi trong hành trình này, có những thứ tôi không thể chia đôi cho anh được.
Tôi là người tiêm thuốc, đi khám, siêu âm, xét nghiệm, chọc hút trứng; nếu có thai thì cũng là tôi mang thai và sinh con. Tôi chấp nhận tất cả những điều đó vì sinh học vốn như vậy, tôi chưa từng nghĩ mình chịu nhiều hơn nên chồng phải "bù" lại bằng tiền. Cũng chính vì thế, khi anh nói tiền IVF chia đôi, tôi thấy hụt hẫng vô cùng. Tôi đã mong ở chồng một thái độ khác. Có thể chỉ đơn giản là: "Hai vợ chồng mình cùng cố gắng, tiền bạc để anh lo phần nhiều, em đừng nghĩ đến chuyện đó". Có lẽ chỉ cần một câu như vậy thôi tôi đã cảm thấy rất khác.
Từ chuyện IVF, tôi bắt đầu nhìn lại những chuyện trước đây mình vẫn cho qua. Tôi nhận ra hai vợ chồng dường như chưa bao giờ thực sự có một kế hoạch tài chính chung, tiền ai người ấy giữ. Anh đưa một khoản cố định, còn thiếu bao nhiêu tôi tự bỏ thêm. Tôi lại là kiểu người khi đã coi ai là gia đình thì không tính toán nhiều, nên cứ thế dùng tiền mình làm ra để lo. Trước đây tôi thấy chuyện đó bình thường. Bây giờ tôi lại bắt đầu tự hỏi: phải chăng mình đã vô tình làm cho một sự bất cân bằng trở thành bình thường? Điều làm tôi sợ nhất không phải hiện tại mà là tương lai.
Nếu chúng tôi có con thì sao? Chi phí nuôi con sẽ thế nào? Ai sẽ chịu những khoản lớn? Khi con ốm, ai nghỉ làm? Nếu tôi phải giảm bớt công việc để chăm con thì sao? Nếu một ngày tôi không còn kiếm được như hiện tại thì sao? Nếu mẹ chồng ốm đau cần nhiều tiền và thời gian chăm sóc hơn thì sao? Tôi có tiếp tục là người tự động bù vào tất cả những phần còn thiếu hay không? Tôi từng hỏi chính mình rằng có phải bản thân đang đặt nặng chuyện tiền bạc quá không. Tôi nghĩ rất nhiều về điều đó. Rồi càng nghĩ, tôi càng thấy thứ làm mình tổn thương không hẳn là tiền. Nếu chồng tôi không có điều kiện, tôi tin rằng mình có thể cùng anh bắt đầu từ con số rất nhỏ. Tôi không cần hai căn nhà, cũng không cần vài tỷ đồng tiết kiệm. Nếu anh chỉ kiếm được một khoản vừa phải nhưng sẵn lòng cùng tôi vun vén, tôi nghĩ mình vẫn có thể sống rất vui.
Điều tôi cần ở người chồng không phải là giàu, mà là cảm giác anh ấy hết lòng với mình trong khả năng. Có lẽ tôi thuộc kiểu phụ nữ khi yêu và khi đã xác định là gia đình thì rất khó tách bạch "của anh, của em". Tôi không có ý nghĩ là vợ chồng phải nhập hết tài sản hay một người phải giao toàn bộ tiền cho người kia. Nhưng tôi luôn nghĩ ít nhất phải có một phần rất rõ ràng gọi là "của chúng ta": kế hoạch của chúng ta, khoản tiết kiệm của chúng ta, trách nhiệm của chúng ta, đứa con của chúng ta và những lúc khó khăn mà hai người cùng gánh. Tôi có thể đóng góp nhiều hơn chồng ở thời điểm tôi làm được nhiều hơn. Tôi không thấy thiệt.
Tôi cần biết nếu một ngày mình yếu hơn, người kia sẽ tự nhiên bước lên gánh phần của tôi, chứ không phải vẫn giữ nguyên phần trách nhiệm đã được chia từ đầu. Có lúc tôi giận và nghĩ: nếu chuyện gì cũng tự lo được, tiền tôi cũng tự kiếm được, gia đình tôi cũng bỏ phần nhiều tiền để chăm lo, đến chuyện IVF để có một đứa con chung tôi cũng phải chia đôi, vậy cuộc hôn nhân này đem lại cho tôi điều gì ngoài việc có thêm trách nhiệm? Rồi lúc bình tĩnh lại, tôi lại thương. Chúng tôi đến với nhau đâu phải không có tình cảm. Một cuộc hôn nhân cũng không thể chỉ vì một chuyện tiền bạc mà phủ nhận tất cả những điều từng có. Tôi cũng tự hỏi có thể cách nhìn về tiền của anh đơn giản chỉ khác tôi. Có thể anh nghĩ hai người đều có thu nhập thì chia sẻ chi phí là công bằng. Có thể với anh, chia đôi không có nghĩa là không yêu hay không muốn có con. Có thể chính tôi đang dùng cách yêu của mình để đòi hỏi anh phải yêu giống như mình. Những câu hỏi ấy khiến tôi chưa thể nhẹ lòng với quyết định dừng lại.
Thế nhưng tôi cũng sợ mình lại tự tìm lý do để bao biện cho một vấn đề mà thực ra đã rất rõ. Tiền bạc chỉ là phần nhìn thấy được, phía sau nó là câu hỏi lớn hơn: chúng tôi có thực sự coi nhau là một gia đình hay không? Có cùng nhìn về một hướng không? Có đủ tin tưởng để xây dựng một mục tiêu kinh tế chung không? Quan trọng nhất, khi một người cần người kia nhất, người còn lại có sẵn lòng bước về phía họ hay vẫn đứng ở phần của mình? Tôi không muốn vì giận mà bỏ một người tốt, cũng không muốn vì sợ cô đơn, tiếc một cuộc hôn nhân đến muộn mà cố ở lại trong một mối quan hệ khiến mình ngày càng tủi thân. Tôi càng không muốn có con để rồi sau này những bất đồng hiện tại trở thành các cuộc tranh cãi lớn hơn. Có con không làm một cuộc hôn nhân đang có khoảng cách trở nên gần gũi hơn; rất có thể những áp lực về tiền bạc, chăm sóc con và trách nhiệm gia đình còn làm khoảng cách ấy hiện rõ hơn.
Tôi đã nghĩ đến chuyện dừng lại nhưng nói thật vẫn chưa thanh thản. Có lúc tôi thấy quyết định ấy là đúng, có lúc lại tự hỏi liệu mình có quá cực đoan không. Tôi không cần một người chồng giàu có và càng không cần ai nuôi mình. Tôi chỉ muốn người đàn ông bên cạnh thực sự thương mình, trân trọng mình, chăm lo cho mình trong khả năng anh ấy có và xem những chuyện quan trọng của cuộc đời là chuyện của "hai vợ chồng", chứ không phải chuyện của hai người độc lập sống chung rồi chia nhau các khoản phải trả.
Tôi viết câu chuyện này không phải để mọi người đứng về phía tôi hay trách chồng tôi. Tôi cũng không muốn biến anh thành một người đàn ông xấu chỉ qua vài câu chuyện về tiền bạc. Tôi chỉ thực sự muốn được nghe góc nhìn của những người ngoài cuộc, bởi lúc này tôi ở quá gần câu chuyện của mình nên có lẽ không còn nhìn nó thật khách quan. Nếu là tôi, các bạn sẽ nhìn chuyện này như thế nào? Việc một người chồng có điều kiện kinh tế nhưng mỗi tháng chỉ đưa vợ 10 triệu đồng để lo cả gia đình và mẹ chồng, trong khi vợ thường xuyên phải bỏ ra gấp 3-4 lần, có phải là vấn đề lớn không? Việc anh muốn chia đôi chi phí IVF có đơn giản chỉ là quan điểm tài chính sòng phẳng, hay nó cho thấy hai người thực sự khác nhau trong cách hiểu về hôn nhân và trách nhiệm?
Tôi nên cho cuộc hôn nhân này thêm một cơ hội bằng một cuộc nói chuyện thật rõ ràng về tiền bạc, con cái và tương lai, hay những gì đã xảy ra đã đủ để hiểu rằng chúng tôi khó có thể đi đường dài? Tôi vẫn còn thương nên mới khó quyết định. Nếu hết tình cảm, có lẽ mọi chuyện đã đơn giản hơn rất nhiều. Tôi chỉ biết một điều, mình không cần một người đàn ông có bao nhiêu tiền, chỉ cần một người mà khi ở bên cạnh, tôi không phải tự hỏi rằng nếu một ngày mình yếu đi, liệu người ấy có thực sự đỡ lấy mình hay không? Có lẽ đó cũng chính là câu hỏi khiến tôi chưa thể bước đi, nhưng cũng không còn đủ yên lòng để ở lại. Mong được các bạn chia sẻ cùng tôi.Huyền Ngân 19/08/2026

Tôi làm IVF, chồng vẫn bắt phải cho trứng chị gái anh

Câu anh nói làm tôi hụt hẫng: "Vợ nhiều trứng thế thì cho chị anh bớt, trứng thôi mà có phải là gì to tát đâu".
Hôm nay, một ngày nắng đẹp sau những ngày bão giông, cũng là hôm tôi quyết định tìm hiểu thủ tục ly hôn. Tôi đang nuôi con nhỏ dưới một tuổi, kết hôn được gần 3 năm, lúc tìm hiểu rồi quyết định kết hôn cũng nhanh trong khoảng một năm là chung nhà, tôi khi ấy 34 tuổi,... Đọc thêm

Con 'về' khi chúng tôi không còn hy vọng nhiều sau 6 năm miệt mài làm IVF

Trộm vía bây giờ con trai tôi đã được hơn hai tuổi, cũng kết thúc hành trình sáu năm tìm con.
Qua bài viết: Tuyệt vọng vì thất bại khi làm IVF tìm con. Đây là lần đầu tiên tôi đọc bài tâm sự trên báo VnExpress mà phải đăng nhập vào để gửi đến bạn một cái ôm và một lời an ủi. Qua đó tôi cũng muốn kể câu chuyện mà vợ tôi từng trải qua để tiếp thêm động lực cho bạn.
Tôi 31... Đọc thêm

Tuyệt vọng vì thất bại khi làm IVF tìm con

Hôm nay là một ngày rất buồn, có lẽ là một trong những ngày buồn nhất trong cuộc đời tôi.
Tôi tin rằng những anh chị từng bước vào hành trình điều trị hiếm muộn sẽ hiểu cảm giác này. Năm 2025 là một năm không hề dễ dàng với tôi. Công việc áp lực vì tôi là quản lý và phải ra mắt sản phẩm mới. Tôi đầu tư bất động sản thì bị lừa mất 350 triệu, vẫn đang trả nhỏ giọt, đơn... Đọc thêm

Chạy chữa IVF mãi mới có được con nhưng bé lại bị dị tật

Suốt thai kỳ, vợ chồng tôi đã siêu âm và xét nghiệm rất nhiều lần nhưng không phát hiện ra.
Tôi và vợ quen nhau từ thời sinh viên. Vợ nhỏ hơn tôi một tuổi. Hai đứa khác đạo nên gia đình hai bên ban đầu không mấy ủng hộ. Những năm tháng đó thật sự không dễ dàng. Nhưng vì thương nhau, chúng tôi cùng nắm tay vượt qua hết sóng gió này đến thử thách khác. Sau 12 năm yêu nhau, đến tháng... Đọc thêm

Có nên xa vợ con để ra nước ngoài làm việc khi có hai tỷ đồng tiết kiệm?

Tôi biết xa nhau sẽ có nhiều vấn đề phát sinh nhưng vì cuộc sống nên muốn thay đổi vài năm xem sao, như hiện tại không thấy khá nổi.
Tôi là nam, 33 tuổi, có gia đình nhỏ với hai bé, bé gái 7 tuổi và bé trai 5 tuổi. Tôi từng là một kĩ sư mỏ nhưng bỏ nghề 8 năm, đang làm kiểm soát xuất hàng tại công ty Việt với thu nhập 11-16 triệu đồng tùy tháng. Vợ tôi cùng tuổi, làm nhân viên y tế,... Đọc thêm