Vợ ôm hai con trốn chạy khỏi những trận đòn roi của người chồng nát rượu
Em không thể tiếp tục chịu đựng việc anh uống rượu, say rồi cáu gắt, chửi bới, miệt thị vợ con.
Anh, em viết những điều này không phải để tiếp tục cãi nhau hay phân bua ai đúng ai sai. Em chỉ muốn anh hiểu vì sao em đã quyết định đưa hai con ra ngoài sống. Suốt nhiều năm qua, em đã cố gắng khuyên anh giữ gìn sức khỏe, hạn chế rượu bia, thay đổi giờ giấc sinh hoạt và cùng nhau chăm lo cho gia đình. Em biết anh cũng có những điểm tốt: anh đưa tiền cho vợ, chăm sóc con, làm việc nhà và không kiểm soát em. Em không phủ nhận những điều đó. Nhưng em cũng không thể tiếp tục chịu đựng việc anh uống rượu, say rồi cáu gắt, chửi bới, miệt thị vợ con. Điều khiến em đau nhất là mỗi khi em phản ứng hoặc cãi lại, anh có thể đánh em. Rượu không thể là lý do để một người chồng làm tổn thương vợ và khiến các con phải sống trong không khí căng thẳng như vậy.
Chuyện cửa hàng và nhân viên cũng là điều khiến em rất tổn thương. Em chấn chỉnh nhân viên vì trách nhiệm với công việc và tiền bạc của gia đình. Khi nhân viên làm việc không tốt, nghỉ trưa quá lâu, tụ tập bạn bè và gây nhiều sai sót, em có quyền yêu cầu chấn chỉnh. Nhưng khi em xử lý, anh lại nói xấu em với mọi người, trong khi những người đó lại thường xuyên nhắn tin với anh vào ban đêm. Em không thể chấp nhận việc mình là vợ, là người cùng anh xây dựng công việc, nhưng lại cảm thấy mình bị đứng ngoài và không được tôn trọng trong chính gia đình và công việc của mình.
Anh có quyền lựa chọn nhân viên anh muốn giữ. Nhưng em cũng có quyền lựa chọn không tiếp tục quản lý một nơi mà nguyên tắc làm việc của em không được tôn trọng. Nếu anh quyết định giữ họ, đó là quyết định của anh và anh phải chịu trách nhiệm với việc kinh doanh. Em đưa hai con ra ngoài không phải để trả thù hay phá vỡ gia đình. Em làm vậy vì không còn chịu được cuộc sống trong một căn nhà đầy mùi rượu, thuốc lá, những cuộc cãi vã, chửi bới và cảm giác luôn phải đề phòng mỗi khi anh uống rượu. Em không muốn tiếp tục sống như vậy nữa.
Nếu anh thực sự muốn giữ gia đình này, em không cần những lời hứa khi đang xúc động. Em cần nhìn thấy sự thay đổi bằng hành động: không bạo lực, không chửi bới miệt thị vợ con, giải quyết nghiêm túc việc uống rượu, có giờ giấc sinh hoạt và trách nhiệm rõ ràng với công việc, đồng thời tôn trọng ranh giới trong mối quan hệ với những người khác. Em vẫn ghi nhận những điều tốt anh đã làm cho gia đình nhưng những điều tốt đó không thể bù đắp mãi cho những tổn thương đang xảy ra.
Hiện tại, điều em cần là sự bình yên cho em và hai con. Em sẽ không quay trở lại cuộc sống cũ chỉ vì vài lời hứa. Nếu anh muốn gia đình còn có thể tiếp tục, hãy chứng minh bằng sự thay đổi thực sự và lâu dài. Còn nếu mọi thứ vẫn như cũ, em buộc phải lựa chọn cuộc sống an toàn và bình yên cho bản thân và các con. Em không muốn mất anh nhưng cũng không thể tiếp tục đánh mất chính mình.Thu Thủy 09/09/2026Sợ lời mắng chửi hơn những trận đòn roi
Sống với bà nội, ngày nào cháu cũng thức giấc bởi những lời mắng chửi, lâu lâu lại nghe câu cháu giống mẹ, không biết thương ai.
Cháu là nữ sinh lớp 8, được sinh ra trong gia đình không đầy đủ, mẹ bỏ đi khi cháu học cấp một, ba đi làm quanh năm, chỉ khi có dịp lễ tết mới về thăm. Cháu ở cùng em trai và bà nội, mọi chuyện bắt đầu từ đây. Cháu không biết đã làm gì sai nữa, ngày...
Đọc thêmKhông thể bảo vệ con khỏi đòn roi của chồng, tôi quyết ly hôn
Điều khiến tôi quyết chọn phương án ly hôn là anh hay chửi mắng và đánh con khiến bé rất sợ mà tôi không cản nổi.
Tôi 40 tuổi, ly hôn chồng được một năm, sống cùng hai con gái. Hôn nhân thì mỗi người một hoàn cảnh mà dẫn đến ly hôn. Tôi cũng vậy. Xét khía cạnh nào, tôi cũng nên ly hôn nên mới quyết định như vậy. Chồng không còn quan tâm đến gia đình, không còn coi nhà là nhà, không...
Đọc thêmChồng nói cách tôi dạy con là 'diễn' vì không dùng đòn roi
Tôi không biết mình dạy con sai ở đâu mà chồng luôn né tránh, nhường hết chuyện giáo dục con cho tôi?
Tôi 48 tuổi, chồng 61 tuổi, cưới nhau 23 năm, có hai con gái: một con học năm thứ ba ở nước ngoài, một con học lớp chín. Chúng tôi sống ở Sài Gòn được 25 năm. Về tình cảm, đến tận bây giờ chúng tôi vẫn còn yêu thương và tôn trọng nhau, tuy không như thời mới cưới nhưng cũng ổn. Về...
Đọc thêmKhông thành công khi áp dụng đòn roi với con
Tôi nghĩ mình trưởng thành là nhờ đòn roi, giờ áp dụng thế với con nhưng đánh hôm trước, hôm sau con xem như chưa có gì, lại quậy.
Nhà tôi có 5 chị em, tôi là nam, út trong nhà. Những năm 1990 khó khăn vô cùng, ba mẹ nuôi dạy chúng tôi trong căn nhà trọ ở gần cầu Bình Triệu- Thủ Đức. Ba mẹ đi làm vất vả nhưng hồi bé chúng tôi đâu hiểu sự vất vả đó là như nào, tôi cứ quậy phá,...
Đọc thêmTôi mâu thuẫn khi phải chăm sóc người cha nát rượu từng đày đọa mẹ
Ba bị bệnh hiểm nghèo, chăm ba nhưng tôi luôn cảm thấy có lỗi với người mẹ quá cố vì không bảo vệ được mẹ khỏi bạo hành gia đình.
Tôi là nữ, 25 tuổi, có một tuổi thơ không êm đềm. Từ khi tôi được 14 ngày tuổi, ba đã thường xuyên uống rượu rồi chửi mắng mẹ. Tôi còn từng chứng kiến ba bóp cổ mẹ. Từ khi học đại học, tôi không giao tiếp nhiều với ba, nhiều lần khuyên ba...
Đọc thêm