Thay vì tích lũy, tiền tôi để cho con khám phá thế giới
Càng đi nhiều, cái tôi của con sẽ càng nhỏ lại và trái tim con ngày một rộng lớn hơn.
Hồi nhỏ có một thứ mẹ quý vô cùng, là quả địa cầu, nơi mở ra cho mẹ cả chân trời. Mẹ cứ lấy ngón tay di lên từng quốc gia nhỏ xíu được phân định bằng những màu riêng biệt, rồi thì thầm bài hát: "Trái đất này là của chúng mình..." sau đó lại khóc. Nếu trái đất này là của mọi em bé, tại sao mẹ chỉ có thể quẩn quanh bờ rào, chân mẹ đi xa lắm chỉ tới nhà hàng xóm kế bên. Cái quốc gia màu hồng hồng vàng vàng này ở tít tận châu Âu, mà châu Âu là ở đâu đây... làm sao tới được nơi ấy bây giờ.
Rồi mẹ xa quê nhỏ để lên Sài Gòn, vẫn mang theo giấc mơ thơ dại của ngày xưa. Mẹ làm đủ nghề, từ lễ tân tới PG chỉ mong gom đủ tiền để được nhìn thấy những chân trời mới. Ngày gần tốt nghiệp, mẹ quyết định sẽ rong ruổi theo những con tàu xuyên đại dương, nộp đơn và được nhận. Rồi có việc xảy ra, mẹ không đi được, lại lỡ làng. Một lần nữa mẹ lại tự hỏi tại sao một điều giản đơn, quyền lợi cơ bản của một đứa trẻ ở phương Tây là được khám phá thế giới thì lại quá nhọc nhằn, xa vời với mình.
Rồi mẹ có con. Giây phút đầu tiên nhìn thấy con, mẹ đã tự hứa sẽ cho con được nhìn thấy thế giới, thấy mọi vẻ đẹp của hành tinh này. Thay vì tiền để tích lũy, để đảm bảo an toàn cho cuộc sống, mẹ lại dành hết để cho con có được sự giáo dục tốt nhất có thể, để mắt con được nhìn thấy những chân trời xa hơn. Con biết vì sao không? Mẹ không phải là một người giàu có để có thể nói tiền không có nghĩa gì. Nó có nghĩa không phải nằm ở sự tích lũy để ngày một giàu hơn, mà ở cách con dùng cho những điều thật sự quan trọng. Với mẹ, đó là được cùng con trải nghiệm.
Mẹ đã chỉ con những thuyền buồm rong ruổi khắp đại dương khám phá những vùng đất mới từ ngàn xưa, cả con đường tơ lụa nhọc nhằn lẫn huy hoàng của quá khứ. Họ dám đi, dám chấp nhận mọi rủi ro, đôi khi đánh đổi bằng cả sinh mạng; thế giới hiện đại ngày nay được xây dựng nên từ những con người can đảm của ngày xưa. Biết bao nhiêu lục địa được khám phá, nền giao thương cũng từ đó mà hình thành.
Càng đi xa, hai chữ quê hương càng rộng lớn. Khi lên Sài Gòn, mẹ nói quê mình ở miền Tây, còn khi đi xa hơn thì quê mẹ là Việt Nam. Tới thời của con, có lẽ du lịch không gian được đưa vào thương mại, quê hương con chính là trái đất thân yêu. Càng đi nhiều, cái tôi của con sẽ càng nhỏ lại và trái tim con ngày một rộng lớn hơn. Con sẽ vượt qua được những chuyện vụn vặt hơn thua hàng ngày chỉ bằng một nụ cười của sự thấu hiểu. Con sẽ nhìn được sâu hơn, thẳng vào sự thật. Ở đó con sẽ tìm thấy con, nơi lằn ranh của mọi định kiến đã không còn.
Đã 16 năm rồi, đứa bé khóc oe oe trên tay mẹ ngày xưa giờ tự tin vác ba lô bay nhảy khắp nơi khắp chốn mà không cần mẹ lẽo đẽo theo. Mẹ không biết cuộc sống sau này của con ra sao, có lẽ rồi cũng có vui buồn sướng khổ, thế nhưng mẹ biết là nỗi khổ đó sẽ không đến từ những cãi vã rồi giận hờn quẩn quanh vụn vặt trong nhà ngoài ngõ. Mong con sẽ có những nỗi buồn thật lộng lẫy, của sự khát khao tri thức, của hành trình tìm kiếm con là ai trên cõi đời này. Yêu con!
Thu Sông 13/01/2026Trong một tuần, tôi bị lừa toàn bộ tiền tích lũy 5 năm
Sẽ có nhiều bạn nói tham thì thâm, các bạn nói đều đúng, thế nhưng tôi vẫn muốn kể ra, tôi bị lừa qua một quỹ từ thiện.
Vào một ngày đẹp trời, tôi nhận được cuộc điện thoại tự xưng là nhân viên của hãng xe máy nổi tiếng, muốn gửi đến một món quà tri ân khách hàng bên họ, cam kết không mất bất kỳ một chi phí nào khi nhận, kể cả phí ship. Tôi nghĩ cứ nhận thử xem sao, nếu...
Đọc thêmTôi mua được đất, xây nhà nhờ tích lũy từng chút vàng và cổ phiếu
Vợ chồng ở nông thôn, thu nhập không cao, học vấn lớp 12, tích lũy từ những đồng tiền nhỏ và đã có được chút thành quả.
Vợ chồng tôi cưới nhau từ đầu năm 2013, vợ làm công nhân, tôi có cửa hàng kinh doanh nhỏ, lương cả hai cố định mỗi người khoảng bảy triệu một tháng. Hai vợ chồng không có tiền tích lũy hay tiết kiệm, vì tiền mừng cưới và tiền bố mẹ cho khoảng 30 triệu...
Đọc thêmTài sản tích lũy 10 tỷ đồng nhưng tôi không dám nghỉ việc
Mỗi sáng thức dậy, tôi sợ đến công ty, cảm thấy mình không nên tiếp tục chịu đựng nhưng cũng không dám nghỉ việc.
Tôi là nữ, sinh năm 1992, quê ở miền Trung, đang sống và làm việc tại TP HCM. Tôi độc thân, thuê trọ một mình, mức lương hiện tại trên dưới 20 triệu đồng. Ngoài ra, tôi có làm thêm và đầu tư nên hiện tài sản tích lũy tầm 10 tỷ đồng. Tài sản này phần lớn do tôi...
Đọc thêmKhi chồng thay đổi tích cực, tôi không còn yêu anh
Hình tượng của anh đã sụp đổ trong mắt tôi; anh nói vẫn yêu tôi, có thái độ hối lỗi, sao tôi nghĩ lại chuyện cũ thấy không thể vui.
Tôi là nữ, 31 tuổi, vợ chồng tôi yêu nhau hai năm rồi cưới, kết hôn được 3 năm. Trước cưới, tôi yêu chồng nhiều hơn. Anh là kĩ sư xây dựng, đi công tác suốt, vô tâm. Sinh nhật tôi, anh cáu kỉnh vì không muốn tặng quà, nói là ngày nào cũng như nhau....
Đọc thêmHối hận vì không cho con đi khám tự kỷ sớm
Tôi là tác giả bài: ''Tôi thương con nhưng không biết cách chăm'', cảm ơn các bạn đã cho tôi những lời khuyên, giúp tôi hiểu rõ về mình.
Tôi biết nếu nói gì cũng đổ lỗi cho người khác thì thật là thậm tệ, xấu tính. Tôi hiện nay như thế nào là do tôi, tôi chấp nhận. Nhưng về mặt tâm lý, tôi vẫn luôn thầm trách bố mẹ không khéo nên bản thân cũng không được khéo. Bố tôi là người...
Đọc thêm