Bị chồng ép 'gần gũi' dù tôi đang bị bệnh hiểm nghèo
Tôi thấy mệt mỏi khi phải chiều chồng và khóc vì buồn đau cho thể xác.
Vợ chồng tôi 47 tuổi, sự nghiệp ổn định, tài sản phần lớn do tôi đứng tên, có 3 con, bé út mới 8 tuổi. Tôi bị bệnh ung thư, thời gian sống theo bác sĩ là trong 5 năm. Trong hai năm, tôi đi chữa bệnh, đã xảy ra vài chuyện chồng làm tôi buồn như ôm nhân viên khi có tiệc uống rượu, đêm khuya 1-2 giờ sáng nhắn tin thả tim tán tỉnh nhân viên trên điện thoại. Đó là hai việc tôi trực tiếp thấy. Khi tôi hỏi tại sao đối xử với tôi như vậy, chồng chối và sau thì nói do tôi bệnh nên chồng mới làm sai. Còn họ có quan hệ thế nào, tôi không có thời gian để biết vì quá bận với căn bệnh của bản thân và con nhỏ.
Có lần tôi đi nhầm đường bên nước ngoài là lúc 5 giờ sáng của Việt Nam, tôi gọi chồng để hỏi vì thấy bất an do không biết đường để đi tiếp và vì đang ôm vết thương vừa mổ xong mới ba ngày. Chồng nghe máy và quát tôi: không biết đường thì chết luôn bên đó đi. Tôi đã đau và khóc vì điều đó. Tôi khóa máy, bỏ pin khỏi điện thoại, tự tìm đường để đi. Cuối cùng tôi cũng bay về nhà được, gặp chồng, tôi đề nghị ly hôn. Chồng hỏi lí do. Tôi nói: vì giấc ngủ của anh quan trọng hơn mạng sống của vợ thì li hôn đi. Chồng lại khóc như hai lần tôi bắt gặp với nhân viên. Tôi lần nữa lại bỏ qua vì con.
Đến giờ, sau khi chữa bệnh được hai năm, tâm tôi bỗng an yên đến lạ thường. Chắc do tôi không ăn thịt cá đã hai năm qua nên ham muốn giảm không còn. Giờ tôi muốn chồng tự do nhưng anh không hiểu, cứ đòi hỏi thể xác mà tôi thì mệt quá. Tôi còn phải lo cho các con học hành và sinh hoạt. Chồng 20 năm chỉ đem lương về thôi. Lương tôi và lương chồng ngang nhau. Tài sản tôi nhiều hơn.
Khi tôi muốn cho chồng tự do thì anh ta quay lại nghi ngờ tôi có vấn đề? Tôi giải thích về việc mình đã mệt vì bệnh, về việc tâm của tôi thấy nhẹ nhàng và an yên đến lạ, muốn ở ẩn nhưng chồng không tin, không cho tôi rời khỏi nhà, quyết định không buông. Tôi thấy mệt mỏi khi phải chiều chồng và khóc vì buồn đau cho thể xác. Tôi rối bời khi nhìn các con lòng đau, bỏ đi ở ẩn không đành lòng, ở lại chồng hành hạ về thể xác và tinh thần cũng kiệt quệ mà bỏ lại con.
Phương Lan 11/12/2025Có nên từ bỏ bạn gái bị bệnh hiểm nghèo để cưới đại người gần nhà
Tôi không muốn để em một mình nữa, muốn trở thành chỗ dựa tinh thần cho em, nhưng còn mẹ một mình, tôi chưa vẹn chữ hiếu.
Tôi là nam, 32 tuổi, đang mắc kẹt trong mớ hỗn độn giữa tình yêu và trách nhiệm với gia đình. Tôi sinh ra trong một gia đình khó khăn, từ nhỏ đã cùng bố mẹ trải qua rất nhiều vất vả, có những lúc cơm không đủ no. Bố tôi nghiện rượu nặng, bệnh tật nên tuổi...
Đọc thêmChồng bảo tôi nghỉ việc để chăm mẹ chồng mắc bệnh hiểm nghèo
Tôi đề xuất thuê điều dưỡng trông bà ban ngày, tối và cuối tuần tôi sẽ vào thay phiên nhưng chồng gạt phăng.
Tôi 33 tuổi, làm văn phòng, chồng hơn tôi hai tuổi, là con trai út trong nhà. Mẹ chồng tôi 70 tuổi, vừa phát hiện bị ung thư giai đoạn cuối, hiện nằm viện, sức khỏe yếu, ăn uống, vệ sinh đều cần người hỗ trợ. Lúc bà nhập viện, tôi chạy đôn chạy đáo lo viện phí, cơm...
Đọc thêmTôi bệnh hiểm nghèo, vợ vẫn tiếp tục ngoại tình
Tôi muốn ly hôn nhưng vợ không chịu vì công việc, định kiến xã hội (chồng bệnh nặng), sợ bị coi khinh, sợ con biết điều mình đã làm.
Cách đây 3 năm, tôi bị phát hiện phổi giai đoạn 4 hoặc 4a. Vì sức khỏe không đáp ứng được trong công việc nên tôi đã xin nghỉ để làm việc khác nhàn hơn. Năm 2025, sáp nhập tỉnh và vợ tôi chuyển công tác xa nhà, nếu có ở nhà cũng làm việc qua zalo...
Đọc thêmTôi lỡ yêu sâu đậm người vợ bị bệnh hiểm nghèo của người khác
Vợ nói: không có chuyện tôi bảo lãnh ông sang, ông chờ khi con ông đủ tuổi nhập quốc tịch thì nó bảo lãnh.
Tôi 47 tuổi, đã ly dị vợ để vợ dẫn các con (lớn 16 tuổi, nhỏ 9 tuổi) đi Mỹ theo diện bảo lãnh của gia đình bên nhà vợ. Vợ nhỏ hơn tôi 9 tuổi. Vì để con có tương lai, tôi đã ký giấy ly hôn. Thật ra khi hồ sơ bảo lãnh về không có tên tôi trong danh sách như lúc mới chuẩn bị...
Đọc thêmPhát hiện bệnh máu hiếm ở tuổi 28, tôi mới thấm thía câu nói 'tiền nhiều để làm gì'
Rồi bệnh máu đến như cơn bão, cướp đi sự bình an trong tôi, bản thân nhận ra những gì nghĩ là vững chắc hóa ra mong manh đến lạ.
Ở tuổi 28, tôi từng nghĩ mình có cuộc sống đủ đầy và bình yên. Tôi là nữ, kĩ sư trong một tập đoàn lớn của Nhật với mức lương khá cao, có căn nhà ở TP HCM, có vài khoản đầu tư, nguồn thu nhập thụ động và đặc biệt có gia đình luôn ở phía sau nâng...
Đọc thêm