Cô bạn thân không nhớ đến tôi những lúc vui vẻ
Rút cuộc thân cho mấy cũng thân ai nấy lo, mỗi khi chạm đến quyền lợi đều có thể xù lông nhím lên bảo vệ lấy thứ của mình.
Tôi có người bạn rất thân nhưng bây giờ không biết nói như thế nào về cô ấy nữa. Chúng tôi sống gần nhà nhau, từ nhỏ tôi đã ngưỡng mộ cô ấy vì cô ấy dịu dàng và học giỏi hơn tôi. Gia đình chúng tôi đều nghèo khó như nhau nhưng tôi luôn mong muốn được như gia đình cô ấy, nghèo nhưng ba mẹ luôn yêu thương nhau. Không như gia đình tôi, từ nhỏ đã chứng kiến cảnh đánh nhau, gây gổ của ba mẹ. Đối với tôi, những giây phút gia đình ngồi chung mâm cơm đầm ấm, không cãi vã thật xa xỉ. Thế nên nhìn gia đình của bạn thân, tôi cảm thấy cô ấy rất hạnh phúc và thật ngưỡng mộ.
Chúng tôi chơi thân từ nhỏ đến giờ, đã đi cùng với nhau hết nửa đời người. Thời gian không những làm con người ta thay đổi từ vẻ bề ngoài trông già đi mà còn thay đổi cả quan điểm, cách nhìn và suy nghĩ của mỗi người, ở đây tôi muốn nói đến mối quan hệ giữa hai đứa. Trong những lần tâm sự, tôi cảm thấy mình cứ bộc bạch thẳng thắn, thành thật và nhiệt tình hết mức có thể, với tôi mà nói cô ấy rất thân thiết, là niềm tin và mọi bí mật của tôi. Tôi đã chia sẻ mọi thứ, trong khi đó cứ cảm thấy cô ấy không như vậy với mình, dường như còn nhiều điều không muốn chia sẻ. Tôi vẫn tôn trọng điều đó, tuy nhiên không hiểu sao trong lòng lại cảm thấy không công bằng và hình thành dấu chấm hỏi.
Cô ấy đã có gia đình, có chồng con nhưng vẫn dể bị cám dỗ bởi lời ngon ngọt của ong bướm bên ngoài. Tôi đã nghiêm túc nhắc nhở và cảnh báo bạn về hậu quả của việc ngoại tình, với tư cách là bạn thân và tôi thật sự không muốn cô ấy gặp phải chuyện không hay gì. Sau đó cô ấy lén lút qua lại với vài người nhưng kể từ đó tôi không nói thêm gì nữa, dù sao bạn tôi cũng trưởng thành, có quan điểm và lựa chọn của cô ấy. Tôi không thể cứ quản cô ấy mãi được.
Hai chúng tôi hai ngành nghề, hai môi trường làm việc khác nhau, thỉnh thoảng chúng tôi sẽ gặp nhau để tâm sự giãi bày khi cảm thấy nhớ. Tôi giới thiệu các bạn bè thân thiết của mình cho cô ấy và dần dần họ trở thành bạn bè của nhau. Thậm chí đôi khi tôi nghĩ họ còn thân thiết với nhau hơn và quên mất sự tồn tại của tôi. Trong lòng tôi lúc ấy có một cảm giác khó tả, tôi không biết đó là ghen tức, đố kị hay buồn và hụt hẫng nữa.
Từ lúc đó tôi nghĩ, dù thân thì thân ai nấy lo vẫn hơn, cô ấy chỉ lúc nào đau khổ hoặc cần giúp đỡ mới đến tìm tôi, còn những lúc vui vẻ cô ấy có còn cần đến tôi đâu. Tôi vẫn vậy, nếu cần giúp tôi vẫn giúp nhưng không được lấy của tôi, phải chăng đấy là sự ích kỷ mà hầu như ai cũng có?
Cuối cùng vấn đề tiền bạc vẫn nhạy cảm nhất trong các mối quan hệ. Tôi cho cô ấy mượn số tiền không nhiều, vốn dĩ nhiêu đó đối với tôi không là bao nhưng cũng có thể giúp đỡ ba mẹ tôi rất nhiều. Nhưng mấy năm qua tôi không hề có ý định đòi lại vì thấy cuộc sống cô ấy cũng không dư giả mấy. Cho đến khi gia đình tôi phải gấp rút lo cho một dự án nhỏ mà đang thiếu tiền, tôi đã chạy vạy khắp nơi, cắt bỏ sĩ diện, đi mượn từng người bạn, tôi quyết định hỏi cô ấy số tiền cũ.
Tôi nghe đâu đó tiếng thở dài, thấy đâu đó ánh mắt thất vọng hờn trách. Tự nhiên tôi cảm thấy trước giờ những thứ được gọi là thật lòng liệu còn bao nhiêu? Tôi đã luôn hết lòng và nghĩ cho cô ấy, liệu đối với cô ấy, có nghĩ cho tôi không. Tôi thật sự rất buồn. Rút cuộc thân cho mấy cũng rồi thân ai nấy lo, mỗi khi chạm đến quyền lợi của ai thì đều có thể xù lông nhím lên bảo vệ lấy thứ của mình và cũng chỉ là lợi dụng nhau để tìm vui mà thôi. Có nên níu giữ tình bạn này hay buông?
Quỳnh Hoa 05/01/2026Bạn gái hứa chờ tôi 5 năm nhưng nhắn tin 'lúc nóng lúc lạnh'
Bạn gái thường nói với tôi rằng cô ấy hay bị kiểu vô tâm với người khác.
Tôi 36 tuổi, qua một lần đổ vỡ, đang ở nước ngoài làm ăn, gần đây quen một người ở quê. Hàng ngày chúng tôi thường nói chuyện với nhau, nhưng càng nói chuyện, tôi càng thấy cô ấy có vẻ hơi ít quan tâm tới những gì tôi nói. Không biết có phải tôi quá nhạy cảm không nhưng nhiều khi tôi thấy cô ấy cũng quan...
Đọc thêmHai cô gái đều bỏ tôi để đến với niềm vui và đam mê khác
Tôi cứ thế sống một mình tới giờ, không dám mở lòng với ai, chỉ nghĩ tới việc bị phản bội là tôi chùn bước.
Tôi làm việc và sinh sống ở Hà Nội gần 10 năm. Nếu ví cuộc đời như một ly nâu đá thì tình yêu chính là chút vị ngọt mang tới cho cuộc sống đắng ngắt của tôi. Tôi có hai mối tình sâu đậm nhưng lại là hai vết dao đâm sâu vào tim mình, người con gái đầu tiên cũng là...
Đọc thêmĐồng nghiệp luôn làm tôi vui khi bản thân đang sống xa chồng con
Không biết có phải tôi đã có tình cảm với anh rồi không mà trong đầu luôn có hình bóng anh, mong mỏi tin nhắn từ anh?
Tôi sinh sống và làm việc tại Nhật Bản, lấy chồng từ năm 21 tuổi, quen chồng do một lần được người quen dẫn đi xem mặt rồi yêu và cưới. Anh hơn tôi nhiều tuổi nhưng khá phong độ và lịch lãm. Không hiểu vì sao tôi quyết định lấy anh khi còn đang đi học đại học bên...
Đọc thêmBố đơn thân tìm được mẹ đơn thân nhân hậu nhờ chuyên mục hẹn hò
Hơn một năm trước, tôi đã gửi mail làm quen một bà mẹ đơn thân, may mắn giờ tôi đã là chồng của cô ấy.
Xin chia sẻ hành trình chinh phục mẹ đơn thân để các bạn đang trên con đường tìm kiếm hạnh phúc có một cái nhìn toàn diện. Tôi gửi thư nói hết gia cảnh, ưu nhược điểm bản thân, công việc, nơi ở kèm số điện thoại trong thư, với lời chân thành rất mong muốn làm quen em. Sau 15...
Đọc thêmMỗi lần say, tôi lại nhớ việc vợ ngủ nhờ phòng trọ của người đàn ông lạ
Mỗi lần say, nhớ đến chuyện đó, tôi lại đánh vợ, lần này vợ bỏ đi 5 ngày rồi.
Tôi và em cưới nhau 5 năm rồi, rất yêu thương và cực kỳ hợp nhau. Tính tôi không cờ bạc gái gú, rượu chè chỉ khi nào có vợ tôi mới uống. Đến khi tôi uống quá nhiều lại mất kiểm soát hành vi và dùng vũ lực với vợ đôi ba lần, em đều bỏ qua. Đỉnh điểm là lần này chúng tôi uống rất say, tôi...
Đọc thêm