Home
Menu

Con khóc gọi bố trong đêm sau khi bố đi theo tình yêu đích thực

Thằng bé vẫn còn quá nhỏ để hiểu vì sao bố không về, chỉ biết tối đến là gọi, là chờ.
Con trai tôi vừa tròn ba tuổi. Tối nay, trước giờ đi ngủ, con mếu máo gọi "bố ơi", giọng ngái ngủ, tay nhỏ quờ quạng sang phía trống bên cạnh. Tôi đứng ở cửa phòng, nhìn cảnh đó mà tim như bị ai bóp chặt. Có những nỗi đau không cần gào lên, chỉ lặng lẽ vỡ ra từng mảnh.
Ngày trước, con bám bố lắm. Từ lúc biết lẫy, biết bò, đến khi biết gọi tiếng "bố" tròn vành, người con tìm đầu tiên luôn là anh. Đêm ngủ, con chỉ chịu nằm trong vòng tay bố, còn tôi nhiều khi phải lùi ra mép giường. Có những hôm tôi trêu, anh cười bảo: "Thôi kệ, mai mốt lớn nó lại theo mẹ". Tôi đã tin như thế. Nhưng "mai mốt" ấy đến quá sớm, theo một cách không ai mong muốn.
Bố của con giờ không còn ở đây. Anh rời khỏi căn nhà này, rời khỏi thằng bé từng bám lấy anh như sinh mệnh. Anh đang ở bên người phụ nữ mà anh gọi là tình yêu đích thực, là định mệnh của đời mình. Từ ngày đi, anh hiếm khi hỏi con ăn ngủ thế nào, có ốm đau không. Những cuộc gọi thưa dần, rồi gần như biến mất. Thằng bé vẫn còn quá nhỏ để hiểu vì sao bố không về, chỉ biết tối đến là gọi, là chờ.
Tôi có thể chịu được sự phản bội, chịu được những lời cay nghiệt, cả ánh nhìn thương hại của người ngoài. Tôi nghĩ mình đủ mạnh để đứng vững. Nhưng tối nay, khi con khóc đòi bố, tôi đã không chịu nổi nữa. Tôi ôm con vào lòng, hai mẹ con khóc trong im lặng. Con khóc vì thiếu bố, còn tôi khóc vì bất lực. Tôi không biết phải nói gì với một đứa trẻ ba tuổi về sự vắng mặt này, càng không biết làm sao để bù đắp một khoảng trống mà chính tôi cũng không lấp nổi.
Có lúc tôi nghĩ, điều tàn nhẫn nhất không phải là anh bỏ tôi, mà là anh bỏ lại tuổi thơ của con mình phía sau, để chạy theo thứ tình yêu mà anh tin là định mệnh. Một định mệnh được xây trên sự đổ nát của một đứa trẻ. Tôi không nguyền rủa ai, chỉ thấy mọi thứ thật trào phúng. Người lớn nhân danh tình yêu để rẽ lối, còn trẻ con thì phải lớn lên cùng những thiếu hụt mà chúng không hề chọn. Tôi chỉ biết ôm con chặt hơn mỗi đêm, tự nhủ rằng, dù thiếu một vòng tay, con vẫn phải có một tuổi thơ bình an.
Thùy Dung 12/01/2026

Anh bảo tôi đừng đem con ra níu kéo vì đã thấy 'tình yêu đích thực'

Tôi là tác giả bài: "Vì cô gái mới quen trên mạng, anh từ chối đón mẹ con tôi sang Mỹ", xin chia sẻ thêm với các bạn.
Chúng tôi đã đăng ký kết hôn, đang làm giấy tờ định cư, chỉ là chưa tổ chức cưới thì anh tuyên bố tìm được tình yêu đích thực. Anh nói tình yêu không có lỗi, chắc anh bị tiếng sét ái tình, vì thế tôi đừng mang con ra làm lý do để níu kéo. Anh ta còn trơ trẽn nói... Đọc thêm

Tôi tìm được tình yêu đích thực ở tuổi 40 nhưng lại lo về kinh tế

Chúng tôi rất yêu nhau và không muốn chia xa nhưng để về với nhau, tôi lo sợ cơm áo gạo tiền.
Tôi là phụ nữ đơn thân 40 tuổi, có hai con, con gái đang là sinh viên năm nhất, con trai học lớp tám. Mười năm trước, chồng bị tai nạn mất khi hai con còn nhỏ. Sau một năm ở chung nhà chồng, tôi rời đi với số vốn 40 triệu đồng cùng hai con lên Sài Gòn tìm cơ hội mới. Được họ hàng nhà chồng... Đọc thêm

Sau trăm cuộc gọi trong đêm, chồng bảo không về vì phê thuốc

Lâu nay tôi phát hiện người chồng có mùi hôi lạ nhưng nghĩ anh hút thuốc hoặc thuốc lá điện tử chứ không nghĩ anh hút cỏ, chơi ma túy.
Vì yêu chồng mà tôi cố gắng vượt qua mệt mỏi, bệnh mãn tính để sinh thêm cho anh một đứa con, để bé lớn có thêm em cho vui nhà. Chồng luôn đưa gần hết lương cho vợ nuôi con, không tính toán với vợ cái gì, chiều vợ con, tự vợ lo hết không bao giờ ý... Đọc thêm

Trong di chúc, cha chồng không cho con tôi gì dù là cháu đích tôn

Tình cờ tôi biết cha chồng đã làm di chúc cho chị cả và cháu trai (con của em chồng) toàn bộ đất, dù chúng tôi cũng có con trai.
Chồng là con trai trưởng, bố chồng ở chung với vợ chồng em trai thứ, em út đã mất. Căn nhà họ ở, vợ chồng tôi đã chuộc mấy lần do bố mẹ chồng đề đóm, thế chấp ngân hàng. Một thời gian sau mẹ chồng mất. Sau này, chị cả và em trai kế cờ bạc cũng lâm... Đọc thêm

Đêm nào nhìn con ngủ tôi cũng khóc vì nghèo khó

26 tuổi, tôi vừa làm mẹ, vừa làm telesale với mức lương chưa tới 8 triệu đồng, tương lai mù mịt, năng lực mơ hồ, trách nhiệm đè nặng.
Đêm nào nhìn con ngủ tôi cũng khóc, khóc vì thương con, thương chính mình. Tôi từng ước không nên được sinh ra, từng muốn không còn tồn tại vì thấy mình sống cũng không có ích gì cho gia đình, xã hội, thậm chí còn chính là nỗi lo lắng cho gia đình. Vậy... Đọc thêm