Mọi người bảo anh quá tốt, chỉ tôi biết sự thật
Ngày mai vẫn vậy, tôi vẫn gánh, anh vẫn tiêu, gia đình vẫn bảo “quá tốt rồi”; trong căn nhà này, tôi vẫn một mình lo tất cả.
Chồng tôi gần 50 tuổi, sau khi về hưu anh làm ở một công ty phụ tùng ôtô. Anh có hai khoản lương, lương hưu anh đưa tôi giữ, lương công ty anh giữ. Cái nguyên tắc ấy không biết bắt đầu từ khi nào, ban đầu tôi thấy cũng ổn, tôi giữ một khoản lo cho nhà, anh có tiền riêng mà tiêu, đỡ hỏi nhau. Rồi tháng nào cũng vậy, lương anh giữ chẳng bao giờ còn nguyên. Thứ bảy, chủ nhật, bạn bè gọi là anh đi bia bọt, đánh bài. Có tháng chưa hết nửa tháng, hết sạch, lại quay sang bảo tôi đưa thêm. Hai con, đứa lớn học cấp ba dân lập, học phí tháng nào cũng như muốn nuốt chửng ví tiền. Đứa nhỏ tốt nghiệp đại học, việc làm không ổn định, lương khi có khi không, thỉnh thoảng lại gọi: "Mẹ ơi, tháng này thiếu một chút", tôi lại lo.
Tiền tôi giữ, thực ra là lương hưu của anh, chỉ đủ những khoản bắt buộc. Mấy khoản bất ngờ, tôi tự xoay, anh không để ý. Chuyện học hành, viện phí, điện nước... tôi nói một hai câu rồi thôi, nói nữa cũng vậy. Anh gật gù: "Ừ, để anh đưa" rồi quên. Có hôm, con gái sốt cao, tôi vừa lau mồ hôi cho con vừa gọi cho anh, bên kia ồn ào tiếng cười. Anh bảo đang bận, xong sẽ về. Tôi bế con ra bắt taxi, tự đưa vào viện. Khi anh về, con đã truyền xong chai nước, ngủ ngon. Anh đứng ở cửa, mắt tránh ánh nhìn của tôi. Ngày trước, anh hay bế con đi chơi. Giờ con gái lớn ít nói chuyện với bố, con trai thì chỉ gọi khi cần tiền. Nhìn cảnh ấy, tôi buồn. Không phải buồn vì con xa bố, mà buồn vì khoảng cách ấy do chính anh tạo ra.
Tôi vẫn cặm cụi đi làm, về chợ búa, cơm nước, dọn dẹp, lo cho con. Mấy thứ mình thích, tôi quên từ lâu rồi. Anh cuối tuần vẫn đi, có hôm tiêu cả triệu đồng trong một buổi. Tôi nghe mà nghẹn, nói ra thì gia đình lại bênh anh: "Đàn ông như thế là quá tốt rồi", "Không gái gú, không rượu chè bê tha là may", "Có lương đưa vợ giữ là biết điều". Họ nói như vậy, nhẹ nhàng, nhưng mỗi lần nghe, tôi thấy như ai xóa hết những mệt mỏi mình đang chịu. Không ai thấy cảnh tôi xoay từng đồng cho con học, cho bố mẹ uống thuốc, cho cả những ngày anh tiêu hết tiền rồi chìa tay xin thêm.
Ngày trước tôi cũng không hiền gì, tính hơi đanh đá, nói thẳng nói thật. Giờ tôi sợ nói nhiều quá, anh lại bảo ghê gớm. Thế nên, tôi đành im cho êm nhà, im nhưng không phải là không mệt. Có lúc tôi ngồi một mình nghĩ, vài năm nữa anh cũng về hưu, khi đó chỉ còn một khoản lương hưu ít ỏi, nếu anh đau ốm, tiền đâu mà lo? Tôi đã tưởng tượng ra cảnh đó nhiều lần, chạy vạy vay mượn, gom từng đồng tiết kiệm, thắt lưng buộc bụng hơn bây giờ, mà giờ đã là thắt lưng buộc bụng lắm rồi, nghĩ mà lạnh cả người.
Tôi không dám nói điều này với ai. Nói ra, chắc họ lại bảo: "Nghĩ xa làm gì cho mệt", "Trời kêu ai nấy dạ". Tôi là người lo cho cái nhà này, tôi hiểu khi mọi thứ đổ xuống, mình sẽ là người chịu trước tiên. Đêm, cả nhà ngủ, tôi nằm im, nghe tiếng quạt quay, nghĩ đến tiền học tháng sau, tiền điện, tiền nước, tiền thuốc cho mẹ già, nghĩ đến con gái sắp thi cuối cấp, nghĩ tới đứa con trai vẫn chưa ổn định, nghĩ đến vài năm nữa anh về hưu rồi nếu anh nằm viện... Tôi cứ nghĩ mãi, đến khi trời sáng. Nhiều lần muốn nói thẳng, muốn thay đổi anh, nhưng nghĩ lại chắc cũng chẳng được gì, rồi cãi nhau, rồi im, rồi đâu vào đấy, thôi thì cứ thế. Ngày mai vẫn vậy. Tôi vẫn gánh. Anh vẫn tiêu. Gia đình vẫn bảo "quá tốt rồi". Trong căn nhà này, tôi vẫn một mình lo cho tất cả. Mong được sự sẻ chia của các bạn.
Trang Hồng 10/08/2025Biết ơn bạn gái của người cũ đã cho tôi biết sự thật năm xưa
Chị bảo tôi là động lực sống của anh những ngày tệ nhất trong đời vì một mắt mất thị lực, đa chấn thương.
Tôi bị viêm phổi nên phải nhập viện. Ở viện, bác sĩ không cho phép tôi làm việc bằng laptop nên tôi đem mấy cuốn sách và điện thoại lên, tình cờ vào mục Tâm sự lại thấy tâm sự của chị. Tôi có cảm giác nhiều người buộc tội chị và thương hại chị. Là phụ nữ, tôi...
Đọc thêm10 năm chia sẻ mọi chuyện với người cũ, cuộc sống tôi tốt đẹp hơn
Nếu không có anh, đời tôi có lẽ đã rẽ sang hướng khác, không có màu hồng; nhờ có anh mà tôi không gục ngã.
Tôi và anh quen nhau từ hồi đại học, đây là tình yêu sét đánh của cả hai. Lúc đó chúng tôi rất thơ mộng, rạo rực, vừa lãng mạn xen lẫn trong đó là cả những giọt nước mắt giận hờn, những khát khao về tương lai cùng sánh đôi. Thế nhưng cuộc đời không như là mơ, gia đình...
Đọc thêmThất vọng vì bạn trai quá hiền, chẳng biết nói 'không'
Tôi chỉ muốn anh mạnh mẽ hơn, cầu tiến hơn, biết nói "không" với những điều không cần thiết.
Tôi 32 tuổi, anh 41, quen nhau gần hai năm. Anh làm công trình kỹ thuật, lương tháng 15 triệu đồng, tôi làm văn phòng lương 12-13 triệu. Gia đình tôi ở thành phố, còn anh ở quê, lên thành phố học và đi làm gần 20 năm nay, đang ở trọ. Nhà trọ là sếp anh thuê cho nhân viên ở nên anh không tốn tiền...
Đọc thêmPhải chăng tình yêu thật xa xỉ với cô gái tốt như tôi
Tôi cao 1m65, cân đối, ai cũng khen tôi xinh xắn, ngoan hiền, khéo tay, không tin tôi chưa có ai.
Tình cảm là thứ không thể cưỡng cầu, mục đích cuối cùng cũng chỉ là mong bản thân tìm được một nửa yêu thương. Con đường tìm được người phù hợp của mỗi người không giống nhau: có người nhanh chóng có được hạnh phúc trọn vẹn, có người kém may mắn hơn phải đi đường vòng, vượt qua...
Đọc thêmChấp nhận bị mọi người xa lánh để sống thật với bản thân
Bạn sinh ra đã khác biệt nên tư tưởng không giống người khác chẳng sao, chỉ cần nó chẳng làm tổn thương ai và đem đến niềm vui cho bạn.
Tôi chắc rằng trong đời không thiếu những người giống như tôi luôn bị chung quanh nhìn nhận là kẻ sống kỳ lạ, bị xa lánh hoặc khó tìm nổi các mối quan hệ bạn bè lâu dài. Vào những lúc đó, tôi luôn nhìn lại để suy nghĩ mình nên sửa chữa hay...
Đọc thêm