Home
Menu

Buồn vì bị bạn nói 'thất nghiệp mà dùng điện thoại xịn'

Tôi khá bất ngờ vì không nghĩ chuyện mình thất nghiệp lại bị mang ra nói như vậy trước đám đông.
Tôi sinh năm 1992, đi làm hơn 10 năm ở Sài Gòn. Tôi vừa nghỉ việc được hơn 2 tháng. Mức lương ở công ty vừa nghỉ khoảng 18 triệu đồng. Hiện tại, tôi chưa gửi CV hay tìm công ty mới vì cảm thấy không muốn. Bản thân mệt mỏi và không biết mình muốn gì. Trước đây, tôi có một công việc thứ hai nên may mắn kiếm được thêm tiền, nhờ vậy tôi mua được hai miếng đất nhỏ, tổng giá mua khoảng 2,8 tỷ đồng. Hiện tại, tôi chỉ còn 200 triệu đồng tiết kiệm.
Mấy hôm nay, tôi suy nghĩ rất nhiều và thấy bản thân kém cỏi, đang cảm thấy rất tự ti. Bạn bè tôi có nhiều người đang làm trưởng phòng hoặc giữ những vị trí nhất định, con đường phía trước rộng mở, hay ít ra họ cũng có hướng đi cho cuộc đời. Còn tôi lại thấy mình lông bông, không biết định hướng nghề nghiệp nên làm gì. Tôi học ngoại ngữ nên không có background chuyên môn cụ thể. Tôi cũng chán nản vì tuổi ngày càng lớn nhưng vẫn cứ làm những công việc không có triển vọng.
Mọi người có thể sẽ thắc mắc tiền đâu mà tôi mua được đất. Tôi mua đất bằng tiền thật, vì trước đây công việc làm thêm của tôi khá tốt. Tôi chịu khó học thêm về lĩnh vực đó, rồi may mắn có khách hàng. Nhưng hiện tại công việc không còn được như xưa nên tôi cũng không còn nguồn thu nhập đó nữa.
Về gia đình, mẹ hay giục tôi lấy chồng nhưng tôi chưa có bạn trai. Đầu năm nay, mẹ đi khám và phát hiện có dấu hiệu đột quỵ nhẹ nên càng thúc giục tôi chuyện kết hôn, vì mẹ sợ sẽ không chứng kiến được ngày tôi lấy chồng. Có lần mẹ khóc, khiến tôi càng thêm áp lực.
Về bạn bè, sau khi nghỉ việc, tôi có đi cà phê với mọi người. Tính tôi hướng nội, chỉ khi ở bên những người bạn thân và cảm thấy hiểu nhau, tôi mới cởi mở. Trước khi nghỉ việc, tôi mua iPhone 17 như một phần thưởng cho bản thân vì tôi đã sử dụng điện thoại cũ khá lâu. Nhưng khi gặp các bạn, mọi người hỏi thăm công việc, cuộc sống. Khi nghe tôi nói đang thất nghiệp và chưa có dự định gì mới, có người thốt lên: "Thất nghiệp mà mày xài điện thoại xịn vậy, phơi phới đẹp gái quá vậy?". Tôi khá bất ngờ vì không nghĩ chuyện mình thất nghiệp lại bị mang ra nói như vậy trước đám đông. Tôi im lặng và hơi buồn. Sau đó, mọi người rủ nhau đi ăn nhưng tôi không đi, chỉ báo là mình bận.
Nói sơ về bản thân, tôi cũng có ngoại hình, cao khoảng 1m60, nặng 50 kg, có tập gym nên cơ thể cân đối. Da trắng, mặt sáng, mũi cao, tóc dài. Tôi nói vậy vì chính điều này cũng là lý do mẹ hay mắng tôi. Mẹ cho rằng tại sao tôi có ngoại hình như vậy mà vẫn không có bạn trai, là vì tôi kén cá chọn canh. Mẹ thường so sánh với thời của ông bà, khi chuyện hôn nhân chủ yếu do mai mối, rồi cưới nhau và về sống chung.
Về quê, tôi cũng cảm thấy áp lực. Mấy tuần trước, tôi về quê nghỉ ngơi, buổi sáng ra phụ mẹ bán hàng ăn sáng ngoài chợ huyện. Những khách hàng hay hàng xóm lâu ngày không gặp thấy tôi thì hỏi thăm, khen tôi, rồi hỏi chuyện chồng con. Mỗi lần như vậy, mẹ lại hờn dỗi, trách móc tôi. Tôi cũng khó chịu nhưng đành im lặng cho xong chuyện. Tôi thấy mình rất chênh vênh, vừa công việc không đâu vào đâu, vừa chuyện gia đình, chuyện tình cảm. Nhiều đêm tôi mất ngủ và đôi khi khóc một mình. Tôi cảm thấy chán nản, tự ti và thật sự không biết phải làm gì tiếp theo.Vân Hoài 28/08/2026

Bạn trai dùng điện thoại trả góp 3 triệu đồng, đi xe không đề được

Khi hẹn hò, tôi thấy rất vui vì anh hiền hòa, dễ chịu, nhưng kinh tế của anh quá yếu.
Tôi sinh năm 1990, độc thân, quen một anh hơn 8 tuổi qua app hẹn hò. Anh đã ly hôn, hai con lớn sống với mẹ, còn anh đi làm chu cấp. Khi hẹn hò, tôi thấy rất vui vì anh hiền hòa, dễ chịu, nhưng kinh tế của anh quá yếu. Điện thoại hơn 3 triệu đồng đang trả góp; xe máy nát, đề không lên phải đạp; đi ăn... Đọc thêm

Buồn bã khi thất nghiệp ở tuổi 47 dù không áp lực tiền bạc

Hàng ngày quanh quẩn trong nhà với việc nội trợ, tôi lại thích mặc quần áo đẹp đến cơ quan mỗi sáng, gặp gỡ mọi người.
Tôi là nữ, 47 tuổi, sống và làm việc tại một tỉnh miền Trung. Trước đây tôi làm việc tại một doanh nghiệp về xây dựng. Gần đây công ty ít việc làm, tôi đã nghỉ việc nửa năm nay. Sau hơn 20 năm làm việc, tôi và chồng đã tích lũy được một số tài sản. Ngoài... Đọc thêm

Con gái lớp 8 dùng điện thoại nhiều khiến học hành sa sút

Con gái tôi học lớp 8, học lực giảm hẳn từ khi dùng điện thoại nhiều. Tôi cấm thì con phản ứng rất dữ, còn nói "mẹ chẳng hiểu gì".
Chồng lại bênh con, bảo trẻ con giờ đứa nào cũng vậy. Có hôm hai mẹ con cãi nhau, con khóa cửa phòng rồi khóc cả tối, sáng ra không nói với mẹ câu nào. Tôi thật sự sợ càng ép con càng xa mình nhưng nếu để kệ vậy lại lo con sa sút học hành. Mọi... Đọc thêm

Con học lớp 7 la khóc, quăng đồ khi tôi không cho dùng điện thoại

Tôi không muốn cho bé dùng điện thoại ở tuổi này mà bé nghiện quá nên không chịu đưa lại.
Tôi 45 tuổi, con đầu học đại học năm thứ nhất, con thứ hai lên lớp bảy. Thực sự thời buổi công nghệ này quản lý việc con dùng điện thoại thật là khó. Bé lớp bảy đòi mẹ cho dùng điện thoại lâu nay nhưng mẹ không cho dùng, nhưng nay anh hai đổi điện thoại nên thừa ra một cái, bé phát hiện... Đọc thêm

Chồng không về chịu tang ông tôi, cũng không gọi điện chia buồn

Không hiểu nổi anh ta nghĩ gì khi trước đó không lâu còn bảo tôi nhắn tin chia buồn với chị dâu anh lúc ông nội chị ấy qua đời.
Tôi kể câu chuyện này khi đang sốc với những gì mình trải qua. Ông tôi vừa qua đời. Tôi và con nhỏ đều ốm, không về quê chịu tang được. Chồng tôi mang danh đi công tác nhưng thật ra là đi du lịch với công ty, không về quê thay tôi được, tôi cũng không trách.... Đọc thêm