Tôi không thích suy nghĩ 'chỉ muốn cuộc sống bình dị' của vợ
Vợ thường nói cô ấy không mong có công việc quá lớn lao hay một cuộc sống giàu sang, chỉ cần cuộc sống bình dị, ổn định.
Tôi và vợ kết hôn đến nay đã hơn bốn năm. Trước khi cưới, vì mỗi người sống ở một thành phố khác nhau nên chúng tôi chủ yếu liên lạc qua điện thoại. Dù khoảng cách địa lý không hề nhỏ nhưng nhờ tình yêu và những năm tháng thanh xuân mà cô ấy dành cho tôi, chúng tôi đã quyết định cùng nhau bước vào hôn nhân.
Tôi sinh ra và lớn lên ở vùng quê trong một gia đình nghèo, đông anh em. Vì hoàn cảnh khó khăn và phần lớn các anh em đều là con trai, từ nhỏ ba mẹ luôn dạy tôi phải cố gắng học hành, chăm chỉ làm việc để sau này không phải vất vả như ba mẹ từng trải qua. Tôi lớn lên với những lời dạy đó, học tập rồi đi làm. May mắn là ngay sau khi tốt nghiệp, tôi tìm được công việc ổn định. Sau này, tôi quay lại trường học thêm và nhờ chương trình liên kết giữa trường với các công ty Nhật Bản, tôi có cơ hội sang Nhật làm việc.
Vợ tôi hiền lành, dễ thương, biết nấu ăn và chăm lo nhà cửa, tuy nhiên cô ấy không khéo ăn nói. Giống như tôi, cô ấy cũng sinh ra trong gia đình không mấy khá giả. Từ nhỏ sức khỏe không tốt, lại lớn lên trong gia đình chỉ có chị em gái nên cô ấy không phải làm những công việc quá nặng nhọc. Sau khi tốt nghiệp cao đẳng, cô ấy sang Nhật theo diện thực tập sinh kỹ năng với công việc không đúng chuyên ngành đã học. Sau ba năm làm việc, cô ấy trở về Việt Nam hai năm, làm thu ngân khoảng nửa năm rồi chúng tôi kết hôn. Sau khi cưới, tôi bảo lãnh và đón cô ấy sang Nhật sống cùng mình.
Những năm làm việc nơi đất khách giúp tôi hiểu rằng muốn có cuộc sống ổn định, bản thân phải luôn cố gắng. Đến hiện tại, tôi cũng đạt được một số thành quả nhất định: công việc có nhiều tiến triển, được công ty tin tưởng giao nhiều trách nhiệm hơn, khả năng giao tiếp tiếng Nhật khá tốt và hiện vẫn tiếp tục học để lấy thêm các chứng chỉ quốc gia tại Nhật. Đến nay, tôi sống ở Nhật được tám năm. Vợ tôi có tổng cộng sáu năm ở Nhật, gồm ba năm theo diện thực tập sinh trước đây và ba năm kể từ khi sang sống cùng tôi sau khi kết hôn. Có lẽ vì mỗi người được sinh ra và lớn lên trong những hoàn cảnh khác nhau nên cách suy nghĩ và cách nhìn nhận cuộc sống cũng khác nhau. Điều đó khiến cuộc sống hôn nhân của chúng tôi không tránh khỏi những lần bất đồng và cãi vã.
Vợ tôi thường nói rằng cô ấy không mong có công việc quá lớn lao hay một cuộc sống giàu sang, chỉ cần cuộc sống bình dị, ổn định là đã đủ hạnh phúc. Còn tôi lại có suy nghĩ khác. Có lẽ vì lớn lên trong hoàn cảnh khó khăn và đã trải qua nhiều năm làm việc nơi đất khách, tôi luôn có cảm giác rằng nếu bản thân không ngừng học hỏi và nỗ lực, sẽ rất dễ bị bỏ lại phía sau. Tôi luôn nghĩ đến những áp lực của tương lai như cơm áo gạo tiền, con cái, chi phí sinh hoạt và cả sự cạnh tranh trong công việc. Tôi sợ rằng nếu chỉ hài lòng với hiện tại mà không tiếp tục phát triển bản thân, một ngày nào đó mình sẽ bị xã hội đào thải.
Chính vì vậy, tôi luôn thúc ép bản thân phải cố gắng nhiều hơn và cũng vô tình kỳ vọng vợ sẽ có cách suy nghĩ giống mình. Đến giờ nhìn lại, tôi không biết suy nghĩ của mình là đúng hay chỉ đơn giản là quá lo xa. Điều tôi nhận ra là chính sự khác biệt trong cách nhìn về cuộc sống đã khiến hai vợ chồng ngày càng khó tìm được tiếng nói chung.
Mỗi lần tôi cố gắng góp ý hoặc thuyết phục vợ theo cách nghĩ của mình, cuộc trò chuyện lại dần biến thành cuộc tranh cãi. Có lẽ điều khiến tôi có lỗi nhất là mỗi khi tranh cãi, vì quá tin rằng suy nghĩ của mình là đúng nên tôi thường phủ nhận hoặc xem nhẹ những gì vợ nói. Thậm chí có những lúc, trong thâm tâm, tôi còn nghĩ rằng vì mình đã cố gắng nhiều hơn, có công việc tốt hơn và đạt được nhiều thành quả hơn nên quan điểm của mình sẽ đúng hơn vợ. Đến khi bình tĩnh lại, tôi mới nhận ra chính suy nghĩ đó đã vô tình khiến tôi cư xử theo cách thiếu sự tôn trọng. Có thể tôi không cố ý xem thường vợ nhưng cách tôi nói chuyện, phản bác và thái độ của tôi trong lúc nóng giận đã khiến cô ấy cảm thấy mình không được lắng nghe và coi trọng.
Sau mỗi lần như vậy, có khi tôi là người buột miệng nói rằng cuộc hôn nhân này nên dừng lại, cũng có khi chính vợ là người nói điều đó. Tôi tin rằng cả hai đều không thật sự muốn chia tay. Nhưng những lời nói trong lúc nóng giận, khi được lặp đi lặp lại quá nhiều lần, đã khiến cả hai ngày càng tổn thương, mệt mỏi và dần đánh mất niềm tin vào nhau. Thực lòng, tôi không biết mình nên làm gì để cả hai có thể hiểu nhau hơn. Tôi từng nghĩ rằng chỉ cần động viên, góp ý hoặc chỉ ra những điều chưa đúng, vợ sẽ thay đổi. Nhưng càng cố gắng, mọi chuyện lại càng kết thúc bằng một cuộc cãi vã. Dần dần, tôi không biết phải làm gì nữa và chọn cách im lặng. Có lẽ chính sự im lặng đó đã khiến khoảng cách giữa hai vợ chồng ngày càng lớn.
Chúng tôi vẫn sống chung dưới một mái nhà, vẫn quan tâm đến nhau theo cách riêng của mình, nhưng đôi khi lại có cảm giác như hai người đang sống ly thân. Mỗi lần tranh luận, nếu chỉ xét về lý lẽ, tôi thường cảm thấy mình đúng. Nhưng rồi tôi lại tự hỏi: trong hôn nhân, liệu đúng hay sai có thực sự là điều quan trọng nhất? Nếu một người luôn cố gắng chứng minh mình đúng, còn người kia chỉ cảm thấy mình không được thấu hiểu, liệu cuộc hôn nhân đó có thể hạnh phúc lâu dài hay không?
Liệu tôi có đang quá cứng nhắc và áp đặt? Liệu tôi có đang đặt kỳ vọng vào vợ cao hơn khả năng hoặc hoàn cảnh hiện tại của cô ấy? Hay có phải sau khi kết hôn, tôi đã dần quên mất rằng điều người bạn đời cần đôi khi không phải là những lời phân tích đúng sai, mà là sự lắng nghe, cảm thông và đồng hành? Tôi hiểu trong một cuộc hôn nhân, không ai đúng hoàn toàn và cũng không ai sai hoàn toàn. Có thể những gì tôi kể ở trên vẫn chỉ là góc nhìn của riêng mình, và chắc chắn sẽ còn nhiều điều tôi chưa nhìn thấy hoặc chưa thật sự thấu hiểu từ phía vợ.
Tôi chia sẻ câu chuyện này với mong muốn nhất là được nghe những góc nhìn khách quan, đặc biệt là những góp ý về chính tôi. Nếu thật sự tôi có điều gì cần thay đổi, tôi sẵn sàng lắng nghe và học cách thay đổi. Bởi sau tất cả, điều tôi mong muốn không phải là thắng trong một cuộc tranh luận, mà là giữ được người phụ nữ mình từng yêu, đã lựa chọn và cùng nhau đi hết chặng đường còn lại của cuộc đời.
Quang Huy
Khi ô vuông chuyển thành dấu tích xanh là hoàn thành, bạn đọc có thể đóng trang web trên.
Khi nhìn thấy dấu tích xanh bên cạnh VnExpress là đã hoàn thành.
28/06/2026Mẹ chồng bắt sống theo suy nghĩ của bà, tôi quyết phản kháng
Bà cố gắng trấn áp tôi, nhưng dần dần, trước những lý lẽ sắc bén, đanh thép và đầy lý trí của tôi, bà không thể nói lại được nữa.
Tôi và anh đến với nhau bằng tình yêu thương chân thành. Anh là người đàn ông tốt, hết lòng vì vợ con, luôn tự hào về người vợ đảm đang, biết chăm lo cho gia đình. Anh cũng có những khuyết điểm không thể phủ nhận, đôi khi vô tâm vì quá vô tư,...
Đọc thêmĐêm nào cũng suy nghĩ về sự ra đi ở tuổi 75 của bố
Dẫu biết rằng sinh lão bệnh tử là một vòng luân hồi nhưng trong đầu tôi nhiều khi xuất hiện những câu hỏi giá như.
Tôi viết những dòng này khi bố đột ngột qua đời được 27 ngày. Bố ra đi để lại nỗi buồn cho gia đình rất nhiều, đặc biệt là với mẹ. Sự ra đi của bố để lại sự hối tiếc cũng như day dứt trong tôi rất nhiều, dẫu biết rằng sinh lão bệnh tử là một vòng luân...
Đọc thêmBiết suy nghĩ sâu xa của con dâu khi đòi ra ở riêng
Trước nay, tôi tưởng con dâu ngoan hiền, nghe lời nhưng giờ con nhất quyết phải ra ở riêng.
Vừa rồi vợ chồng con trai thông báo sẽ ra riêng, tôi nghe xong rất buồn. Các con ở với chúng tôi đã vài năm, từ lúc lập gia đình đến nay và có cháu nhỏ năm tuổi. Các con nói cháu cũng sắp sửa vào lớp một nên muốn xây nhà cho yên ổn mọi thứ để xin học cho cháu ổn định. Nhà các con định xây...
Đọc thêmTuổi 50 có nhà, công ty riêng nhưng tôi thèm một cuộc nói chuyện bình thường với vợ
Giờ tôi sống theo kiểu nhịn được thì nhịn, làm ngơ được thì làm ngơ, chán không muốn trao đổi.
Tôi và vợ đều gần 50 tuổi, sống với nhau được 15 năm. Tôi có công ty riêng, kinh doanh bình thường, đủ chi phí và có chút để dành. Tính tôi thích sạch sẽ, cẩn thận, quan tâm từng cái dù nhỏ... Vợ lúc trước làm cùng công ty với tôi, lo giữ tiền chi tiêu. Nhưng từ khi tôi thấy vợ quản lý...
Đọc thêmChồng chê tôi suy nghĩ như nông dân khi không ép con học giỏi
Tôi lui về hậu phương nuôi dạy con cái cho chồng yên tâm đi làm mà trong suy nghĩ của anh, tôi giờ ngu dốt như vậy.
Tôi 32 tuổi, là bà mẹ hai con, con trai lớn năm tuổi, con thứ mười tháng. Chồng làm ăn xa nhà nên một năm chỉ về thăm mẹ con tầm 3-4 lần. Mọi việc như chăm sóc, dạy dỗ con là trách nhiệm của tôi, còn chồng đi làm kinh tế. Vì sống xa nhau nên dù kết hôn được sáu năm, giữa...
Đọc thêm