Không hạnh phúc với người vợ thành đạt nhưng vô trách nhiệm
Tôi có thể chịu đựng cho riêng mình nhưng không thể để các con lớn lên trong sợ hãi.
Đứng giữa căn nhà khang trang, tôi nghẹn lại khi nhìn đứa con gái 4 tuổi đang run rẩy sợ hãi. Sau hơn năm năm hôn nhân, thứ tôi nhận lại không phải là bến đỗ bình yên, mà là cảm giác lạnh lẽo đến đau lòng. Trong khi xã hội vẫn thường mặc định phụ nữ là người giữ lửa, thì tại gia đình tôi, trật tự ấy bị đảo lộn. Tôi -một công chức nề nếp - vừa là trụ cột cho con cái, lo trả nợ xây nhà, vừa là người giúp việc không lương tận tụy.
Ít ai tin được rằng người vợ sở hữu nhiều bất động sản riêng đắt giá với thu nhập hàng trăm triệu mỗi tháng của tôi lại có thể sống lôi thôi đến vậy. Nhiều sáng thức dậy, tôi phải dọn dẹp căn phòng bừa bãi mà vợ để lại: quần áo lót vứt lung tung, điều hòa, bóng đèn bật thông ngày đêm dù cửa mở toang và cả nỗi ám ảnh về vệ sinh cá nhân tối thiểu cũng bị lãng quên. Trong khi tôi tất bật nấu cơm, tắm rửa cho con, cô ấy chìm trong thuốc lá, rượu và tiếng nhạc sàn kéo dài đến khuya. Sự xa hoa ấy không dành cho con, mà để phục vụ những cơn say quyền lực và những mối quan hệ mập mờ bên ngoài.
Điều khiến tôi sợ nhất không phải là sự thờ ơ, mà là những cơn giận dữ mất kiểm soát của vợ. Có những lần tivi vỡ tan, cửa kính nứt toác ngay trước mặt các con. Âm thanh thủy tinh vỡ cứa vào tai, còn ánh mắt hoảng loạn của bọn trẻ ám ảnh tôi đến tận bây giờ. Đồ đạc có thể thay mới nhưng nỗi sợ thì không. Con trai lớn của tôi, năm nay tám tuổi, đã mang trong mình hội chứng Tic, tay chân co giật mỗi khi giật mình. Tôi hiểu rằng, sự lạnh nhạt và bất an kéo dài đã để lại hậu quả quá lớn với con.
Nỗi đau ấy càng sâu hơn khi tôi nghĩ về mẹ mình. Bà là người phụ nữ hiền lành, sống cả đời vì con cháu, được hàng xóm yêu quý và kính trọng. Với các cháu, bà là chỗ dựa bình yên nhất. Nhưng trong chính ngôi nhà này, mẹ tôi lại phải chịu sự ghẻ lạnh, coi thường từ con dâu. Những bữa cơm chung bị từ chối, những lời chào hỏi tối thiểu cũng không có. Mẹ ra đi, mang theo nỗi buồn về một gia đình không thuận hòa, để lại trong tôi sự day dứt không nguôi.
Khi mẹ không còn, tôi hiểu mình không thể tiếp tục nhẫn nhịn. Tôi có thể chịu đựng cho riêng mình nhưng không thể để các con lớn lên trong sợ hãi. Dù bị xúc phạm, bị vợ sỉ nhục là vô dụng và nghèo hèn, điều tôi nghĩ đến vẫn chỉ là làm sao bảo vệ được các con khỏi những tổn thương không đáng có. Tôi không cần một ngôi nhà to hơn hay những bữa ăn xa hoa hơn. Điều tôi muốn là các con được sống trong một không gian đủ an toàn để lớn lên bình thường, đủ yêu thương để không mang theo nỗi sợ suốt cuộc đời.
Tôi viết những dòng này không để phán xét ai, càng không để đòi hỏi sự thương hại. Tôi chỉ mong những người làm cha làm mẹ sẽ nhìn lại: tiền bạc, địa vị có thể mua được nhiều thứ nhưng không thể thay thế được sự tử tế và trách nhiệm trong gia đình. Trẻ con không cần một mái nhà hào nhoáng nhưng lạnh lẽo. Thứ chúng cần đôi khi chỉ là một vòng tay đủ chặt để khi giật mình giữa đêm, vẫn biết mình đang được yêu thương.
Hải Đăng 20/01/2026Bạn tôi đạt được nhiều thành tựu nhưng không thấy hạnh phúc
Bạn chỉ để lại bức thư xin lỗi ba mẹ và nói rằng suốt bao năm qua bạn không tìm được ý nghĩa cuộc sống.
Tôi và bạn đều 29 tuổi, thân nhau từ nhỏ vì nhà gần nhau, học chung từ cấp một đến hết cấp hai. Lên cấp ba, chúng tôi học cùng trường nhưng khác lớp vì bạn học lớp đặc biệt dành cho 30 học sinh đứng top. Từ nhỏ bạn học giỏi, thích chơi game online nhưng biết việc học quan...
Đọc thêmAnh là người cha thành đạt nhưng thất bại khi làm chồng
Mỗi lần cãi nhau, anh luôn lôi chuyện ly hôn ra để hơn thua, câu "Không ở được thì ly hôn đi" trở thành câu cửa miệng của anh.
Tôi 30 tuổi, anh bằng tuổi, cưới nhau và may mắn được ông bà để lại cho căn nhà riêng 3 tầng, tưởng rằng đó sẽ là khởi đầu cho một cuộc sống hạnh phúc, thoải mái nhưng đời sống hôn nhân không phải lúc nào cũng như mơ. Chúng tôi có một bé gái 7 tháng tuổi...
Đọc thêmAnh đẹp trai, thành đạt, từng khóc vì tôi nhưng là chồng người khác
Trong mắt mọi người, anh là hình mẫu lý tưởng: đẹp trai, tài giỏi, thẳng thắn, kiếm được tiền và có danh tiếng trong ngành.
Chính lần gặp mặt đầu tiên, đã khiến tôi sa vào lưới tình. Tôi sinh ra trong gia đình bình thường, bố mẹ làm nông, dành hết công sức nuôi tôi ăn học. Tôi từng đạt nhiều thành tích trong học tập, luôn đứng đầu trong lớp nhờ sự chăm chỉ, được khen là ngoan...
Đọc thêmE ngại việc đến với người đàn ông thành đạt khi tôi ngoài 50 tuổi
Chồng đã mất, các con lớn rồi, tôi luôn khát khao có người yêu thương, quan tâm, điều hơn 30 năm qua không được nhận.
Tôi hơn 50 tuổi, chồng cũng là người yêu đầu của tôi. Thực tế, hơn 30 năm qua, tôi không có cảm giác yêu thương, được chiều chuộng như bao người phụ nữ khác. Thời gian đầu, tôi nghĩ anh nhiều áp lực cuộc sống nên không quan tâm, hay gắt gỏng, đôi khi bạo lực với...
Đọc thêmTôi chỉ có trách nhiệm, không còn tình yêu với mẹ
Nghĩ về việc bà bỏ rơi tôi và những điều tệ bạc bà đã đối xử với tôi, tôi lại hành xử tiêu cực, đôi khi nói lời nặng nề.
Mẹ tôi đang nằm viện sau đợt phẫu thuật điều trị bệnh nan y. Tôi là người duy nhất túc trực chăm sóc cho bà. Cha mẹ tôi ly hôn và đều có gia đình mới. Tuổi thơ tôi chưa từng cảm nhận được tình thương của cha mẹ. Tôi sống nương nhờ người dì khó...
Đọc thêm