Yêu chồng nhưng quá mệt mỏi trên hành trình 'tìm con'
Tôi rất muốn có con, chồng cũng vậy, nhưng việc anh không thể từ bỏ rượu bia khiến tôi cảm thấy mọi cố gắng của mình trở nên vô ích.
Tôi 33 tuổi, chồng tôi 34, cưới gần ba năm, đi qua nhiều vui buồn mà trước khi kết hôn tôi chưa từng hình dung hết. Ngày mới cưới, dù cuộc sống chưa dư dả, tôi luôn cảm thấy ấm áp. Chồng không phải người lãng mạn nhưng thương tôi theo cách rất đời thường: sáng đi làm mua cho tôi ổ bánh mì, tối về hỏi tôi ăn cơm chưa, có mệt không. Những điều nhỏ nhặt ấy từng khiến tôi tin rằng chỉ cần hai vợ chồng đồng lòng, khó khăn nào rồi cũng qua.
Sau một năm cưới mà chưa có con, cả hai bắt đầu lo lắng. Chúng tôi cùng nhau đi bệnh viện khám, bác sĩ nói cần điều trị hiếm muộn, tôi thấy rõ sự hụt hẫng trong ánh mắt chồng. Chồng tôi hơi mập, hút thuốc có, rượu bia có. Vấn đề khó có con nằm ở anh. Bác sĩ khuyên anh hạn chế rượu bia, thuốc lá một thời gian, anh không làm được. Tôi mệt mỏi do tác dụng phụ của thuốc, phần thất vọng nên nói với chồng xin con nuôi. Tôi nghĩ, chỉ cần có một đứa trẻ để yêu thương, hạnh phúc gia đình sẽ trọn vẹn. Gia đình chồng không chấp nhận, chồng tôi cũng lắc đầu. Tôi hiểu và tôn trọng mong muốn đó, nhưng nhìn lại số tiền dành dụm của hai vợ chồng đã gần hết nên bắt đầu sợ.
Nếu làm thụ tinh trong ống nghiệm, tôi phải về nhà mẹ đẻ mượn tiền chị gái. Tôi không sợ cực, chỉ sợ nếu lần này vẫn không thành công, con chưa có nợ lại thêm. Tôi rất muốn có con, chồng tôi cũng vậy, nhưng việc anh không thể từ bỏ rượu bia khiến tôi cảm thấy mọi cố gắng của mình trở nên vô ích. Có những đêm tôi quay mặt vào tường, nước mắt cứ chảy. Tôi khóc vì thương chính mình, thương những lần tiêm thuốc, những ngày mệt lả người. Tôi còn yêu chồng, vẫn muốn cùng anh đi tiếp nhưng quá mệt rồi.
Tôi viết ra những dòng này chỉ mong nhận được lời góp ý. Nên tiếp tục cố gắng hay dừng lại một chút để cả hai cùng nhìn lại bản thân? Liệu tình yêu có đủ lớn để giúp chúng tôi vượt qua chuyện con cái, hay tôi đang tự làm khổ mình trong im lặng?
Huyền Trang 08/02/2026Ấm ức khi bỏ qua cô gái trinh nguyên, cưới người từng 'quá giới hạn'
Tôi thấy thương vợ nhưng không hiểu sao những ám ảnh và tiếc nuối về cô gái đầu tiên khiến tôi không hết lòng với vợ được.
Tôi là một Phật tử thuần thành, ăn chay trường từ tuổi đôi mươi. Cùng năm đó, tôi may mắn có học bổng du học và đã sống ở nước ngoài mười năm. Nơi xứ người, tôi không cô đơn, dành thời gian học hành, cuối tuần làm công quả tại chùa Việt và tham gia...
Đọc thêmChia sẻ hành trình vượt nghèo để có thu nhập cao
Tôi 28 tuổi, là nữ, có nhà, có xe, thu nhập hiện tại là một tỷ đồng một tháng, những tháng cao điểm có thể gấp đôi.
Hôm trước tôi mới được một người bạn gửi bài: "13 năm chậm tiến vì con nhà nghèo" trên VnExpress. Tôi đọc nhiều ý kiến cho rằng xuất phát điểm cực kỳ quan trọng và con nhà giàu có rất nhiều lợi thế hơn nhà nghèo. Tôi không phản đối những ý kiến này nhưng cho...
Đọc thêmBạn gái không chi đồng nào trong suốt quá trình hẹn hò
Hôm vào công viên tôi không mang theo tiền lẻ, bảo vệ cằn nhằn vì phải trả lại tờ tiền lớn, em đứng cạnh nhưng không có phản ứng gì.
Tôi là nam, 27 tuổi, theo đuổi một cô gái kém một tuổi được 11 tháng. Chúng tôi đều sinh ra và lớn lên trong những gia đình cơ bản, bố mẹ công tác trong cơ quan nhà nước. Bạn gái nấu ăn ngon, từng tốt nghiệp một trường đại học lớn, có hình thức...
Đọc thêmTôi giữ trinh tiết cho bạn gái suốt 10 năm yêu và khi sống chung
Tôi luôn tôn trọng cô ấy, chưa một lần vượt qua giới hạn, bởi với tôi, tình yêu phải đi cùng sự trân trọng.
Chúng tôi quen nhau hơn mười năm, quãng thời gian đủ dài để nhiều người gọi là thanh xuân, là duyên phận. Hiện tại, chúng tôi sống cùng nhau, không phải vợ chồng nhưng đã coi nhau là người thân. Vậy mà tình yêu tôi dành cho cô ấy dường như vẫn chưa đủ để cô ấy cảm thấy...
Đọc thêmVừa lo con nhỏ vừa chăm mẹ già yếu, tôi quá mệt mỏi
Tôi muốn buông nhưng nhìn con nhỏ và mẹ già lại không đành, không biết làm gì để thoát ra khi nỗi lo "cơm áo gạo tiền" đè nặng.
Tôi 34 tuổi, sống tại Cần Thơ, là mẹ đơn thân nuôi bé trai 7 tuổi. Tôi sống cùng cha mẹ và gia đình chị hai. Hiện tại tôi cảm thấy vô cùng bất lực và không còn niềm vui nào trong cuộc sống cũng như không biết tương lai sẽ đi về đâu. Tôi vừa phải nuôi con...
Đọc thêm