Home
Menu

Tôi không muốn liên quan đến mẹ và em trai

Mẹ là người tôi cần báo hiếu, còn em trai tôi không giúp cũng không thể hại nó, chỉ nhắn nó đừng làm khổ mẹ nữa.
Gia đình tôi không khá giả ở nông thôn, mẹ là giáo viên, bố là thợ mộc nhỏ trong làng. Tôi sinh năm 1997, em trai kém ba tuổi. Từ bé em trai luôn được chiều vì lý do thời em sinh ra không đủ ăn. Từ khi đi học, em hay bị các bạn bắt nạt nhưng tôi còn bé nên không biết về điều này. Bản tính em khá ngây thơ, chân thật, hay giúp đỡ người khác, thế nhưng cuộc đời này lại cho em quá nhiều thử thách. Mẹ luôn phải chạy theo em, cho đến nay vẫn vậy. Nếu kể ra thì có rất nhiều chuyện, tới mức cách đây 7-8 năm em dùng đá và cả súng tự chế ra đường dọa người ta. Tôi không được chứng kiến và ba mẹ cũng giấu không nói vì tôi đi học xa nhà. Tôi xót thương em hơn là trách.
Ba mẹ tôi mới ly hôn chính thức một hai năm, ly thân khoảng 10 năm rồi. Bố chất phác, chỉ học tới lớp 9, tính cách và lời nói cục mịch. Mẹ kiểu trí thức, thơ văn, mềm yếu. Vậy nên em trai luôn bắt nạt mẹ, nói mẹ lúc bố không có nhà. Sau này cũng thế, mẹ luôn phải chịu đựng và cầu xin em. Nếu tôi là mẹ, tôi không thể nhịn được mà tát em vài cái cho em tỉnh ra. Nói đến tát, tôi lại bị mẹ tát nhiều hơn, hễ sai là bị tát, bị mắng vì mẹ cũng bị áp lực đi làm khi nuôi chúng tôi, thậm chí mẹ còn chì chiết khiến tôi cảm thấy lỗi của mình trầm trọng. Còn em hay bị bố đánh nặng hơn nên mẹ gần như chưa bao giờ đánh em.
Sau bao nhiêu vụ việc, mẹ đều dọn dẹp, mẹ không nói thẳng mà chỉ nói tốn tiền cho em ngang cho tôi học hết đại học, còn ghi chép cẩn thận mỗi lần tôi lấy tiền. Em tôi chỉ học đến quá kì I lớp 10 rồi nghỉ, cấp hai chuyển 3 trường, lớp 10 chuyển hai trường. Em mắc nợ ở quán cầm đồ từ 3 triệu đồng lên 9 triệu đồng. Em mua xe 60 triệu đồng, mẹ đi vay tiền mua cho em. Giờ còn hai năm nữa về hưu mẹ vẫn nợ ngân hàng. Tôi cũng không biết mẹ chi những gì cho em đến nỗi mẹ thành ra như vậy.
Có đợi em trai dùng súng tự chế như tôi nói trên làm mất trật tự và nó dùng chất cấm, bố cũng rất sợ nên đề nghị cho đi trại giáo dưỡng, cảm thấy không thể giáo dục em được, sợ ảnh hưởng đến trật tự xã hội. Bố tôi rất hiền, kiểu không kỳ vọng bất kỳ điều gì quá nhiều, đủ ăn đủ mặc và khỏe mạnh là tốt rồi. Sau vụ đó mẹ nói bố đủ điều, cho rằng bố không thương con, đẩy con vào nơi khác gì nhà giam. Trước cảnh gia đình như vậy, nhiều khi tôi như người đứng bên lề, không thể can thiệp. Từ đợt đó em tôi bị đưa vào danh sách đặc biệt của công an phường nên cũng có phần rén hơn. Bỗng gần đây em lại hỏi mẹ tôi mua xe phân khối lớn, có lẽ muốn đi đua xe. Mẹ nói với tôi giọng ca muôn thuở: "Rồi không biết phải theo nó tới bao giờ".
Hôm trước tôi nói muốn rủ mẹ qua Đài Loan chơi một lần với tôi, mẹ bảo hoàn cảnh như vậy không thể đi. Tôi nói vậy đến khi nghỉ hưu cũng được. Mẹ vẫn nhất định từ chối, hẹn khi nào tôi sinh thì xem sức khỏe ra sao rồi sẽ qua. Tôi nghĩ nếu là con trai của mẹ, chắc mẹ sẽ thu xếp được. Đến hôm nay mẹ gọi điện nói trực tiếp vụ em hỏi mua xe, tôi thức lắm vì thương mẹ, còn em chỉ biết lấy tiền của mẹ. Tối hôm trước tôi đã tự nhủ sẽ không liên quan nhưng hôm nay tức quá, muốn gọi điện mắng em nhưng em không nghe máy. Tôi định tâm lại, thật sự không muốn liên quan đến mẹ và em nữa.
Mẹ không chỉ có tôi mà còn có em, giữa hai chị em chắc hẳn mẹ thương em nhiều hơn. Thôi thì số trời, tôi phải chấp nhận và hoan hỉ, mặc dù yêu mẹ nhất. Trước khi tìm đến đây, tôi đang tìm cách để bảo vệ mẹ, nhưng cũng không thể làm hại em vì mẹ sẽ đau lòng. Thứ mẹ cần nhiều hơn ở tôi lúc này có lẽ là tiền, thế nhưng tôi cũng không dư giả. May mắn tôi có bố và chồng là hai người không mong đợi gì ở tôi. Vậy lúc này tôi nên làm thinh với câu chuyện của mẹ và em, có đúng không? Mong các bạn chia sẻ cùng tôi.
Thảo Trang 11/01/2025

Bạn trai liên tục nói tôi phiền phức, quan trọng hóa vấn đề

Tôi thương anh, biết anh cũng thương tôi, nhưng cứ cãi vã vì những chuyện nhỏ nhặt làm tôi thấy dần mất niềm tin vào mối quan hệ này.
Tôi là người đồng tính nam, đang quen một người bằng tuổi được hơn một năm. Chúng tôi yêu nhau khá bình lặng, không giống các cặp đôi đồng tính khác thích đi nhậu, bar, club. Chúng tôi chỉ hay đi nghe nhạc, xem phim, ăn uống, đi dạo. Anh là một người... Đọc thêm

Tôi sợ mất người yêu vì liên tục từ chối chuyện quan hệ trước hôn nhân

Tôi cảm thấy may vì những lúc gần gũi vẫn tỉnh táo để ngăn anh làm quá, anh cũng không dám làm gì khác nữa.
Anh: "Em có biết thế nào là tình yêu không"? Tôi: "Anh hỏi khó thế, làm sao có thể định nghĩa được tình yêu chứ". Anh: "Em thậm chí còn chưa biết thế nào là tình yêu, em quá ngốc rồi". Tôi: "Tuy em không thể định nghĩa thế nào là tình yêu nhưng có một điều em biết rõ rằng em rất... Đọc thêm

Hoang mang khi biết chồng liên quan tới chất gây nghiện

Cầm điện thoại của chồng, tôi thấy đoạn tin nhắn anh nói chuyện với đồng nghiệp, người kia hỏi về cỏ (weed) và chồng tôi nói có nguồn cung cấp.
Qua 10 năm hôn nhân, nhiều lần nghĩ tới việc ly hôn, nhưng đây là lần đầu tiên tôi cảm thấy hoang mang, run rẩy như vậy. Chồng tôi vốn là người nghiện thuốc lá, tầm 2-3 ngày một bao, hút từ hồi sinh viên tới giờ khó bỏ.
Khi yêu tôi hay... Đọc thêm

Ám ảnh những món đồ của bạn gái vì liên quan người cũ của em

Màu tóc, chiếc quần chiếc áo cho đến đôi giày liên quan đến người cũ của em đều xuất hiện khi em đi cùng tôi.
Tôi vô tình thấy được video đu trend giữa bạn gái hiện tại và "mối quan hệ mập mờ cũ" của em ấy. Sau đó em đã xóa video, bỏ chiếc áo đã mặc để quay video đó. Vấn đề là chiếc áo đấy vẫn xuất hiện từ lúc mới yêu và bạn gái luôn mặc nó để đăng hình cho đến khi... Đọc thêm

Bạn trai chỉ liên lạc với tôi từ 21h đến 22h hàng ngày

Sau bốn tháng bên nhau, tôi vẫn không thể xác định được cảm xúc và tình cảm của anh dành cho mình.
Tôi và anh quen nhau qua sự mai mối của bạn thân tôi, dù khá muộn nhưng mối tình đầu đã đến lúc tôi chạm ngưỡng 29. Trước giờ tôi khó mở lòng đón nhận ai nhưng không hiểu sao lại dành tình cảm đầu đời cho anh. Có thể đó là duyên số nhưng tình đầu có mấy ai dài lâu. Lần gặp đầu... Đọc thêm