Chồng để tôi phải dùng tiền trợ cấp thất nghiệp để lo tang mẹ
Những chuyến tàu, chuyến bay về quê lo cúng thất cho mẹ, cô ấy tự chi trả.
Có những cuộc hôn nhân không tan vỡ vì phản bội, không phải vì bạo lực, cũng không phải vì thiếu tiền, mà tan vỡ vì giống như hai đường thẳng song song, cùng tồn tại nhưng không bao giờ gặp nhau. Người phụ nữ trong cuộc hôn nhân ấy không thiếu trách nhiệm. Cô ấy đi làm, chăm con, lo từng việc nhỏ trong nhà., đưa đón con đi học, nấu nướng, dọn dẹp, kèm con học bài. Ngay cả khi không còn đi làm, cô ấy vẫn gánh phần việc mà nếu thuê ngoài, cũng phải trả bằng tiền.
Đã tám năm rồi, cô ấy học cách tự mạnh mẽ, tự xoay xở, tự chịu đựng. Cô ấy tự tạo niềm vui cho mình bằng những điều rất nhỏ: mua cho con gái quyển sách, mua cho bản thân bộ đồ mới, tặng mình một cây son, một chai nước hoa nhỏ... Lâu dần, cô ấy không còn biết dựa vào ai và cũng không còn biết mình cần ai nữa. Có một giai đoạn, người phụ nữ ấy ở nhà chăm con nhỏ, nuôi con hoàn toàn bằng sữa mẹ. Trong suốt quãng thời gian đó, cô ấy chưa từng được mua cho một bữa ăn ngon, chưa từng được chuyển cho 500 nghìn hay một triệu đồng vào tài khoản cùng một câu rất bình thường: "Em thích ăn gì thì mua". Không phải vì gia đình thiếu tiền, mà vì nhu cầu của cô ấy không được xem là cần thiết.
Khi mẹ chồng vào phụ chăm cháu để cô ấy đi làm lại, thứ cô ấy nhận được không phải là sự cảm thông, mà là lời nhắc: "Liệu cơm gắp mắm". Cô ấy bị mặc định là người tiêu xài hoang phí. Bữa cơm cho ba người lớn chỉ có: rau lang luộc, nước luộc làm canh và một con cá nục chiên. Trong ba người ấy, có một người phụ nữ đang nuôi con bằng sữa mẹ.
Chồng cô ấy là một người tử tế theo cách của riêng anh ta. Anh ta đi làm, kiếm tiền, chi trả tiền nhà, tiền ăn uống sinh hoạt, tiền học của con. Đi làm về, ăn cơm, rửa chén. Nhưng không chia sẻ, không đồng hành, không động viên, không khích lệ, không muốn đi đâu, không muốn thay đổi. Họ khác nhau không phải ở mức thu nhập mà ở cách nhìn về cuộc sống. Một người tin rằng: sống là để trải nghiệm, để học hỏi, để tiến lên, để cùng nhau tạo ký ức, để đi đâu đó khi còn có thể. Người kia tin rằng: sống là khép cửa thật chặt để không mất mát gì, kể cả những điều đáng ra phải có.
Với anh ta, chia sẻ không phải là một giá trị, mà là một khoản phải cân nhắc. Hưởng thụ chỉ được phép xảy ra khi đã dư dả tuyệt đối, còn không thì tốt nhất là giữ chặt mọi thứ trong tay. Vì vậy, không có những chuyến đi chung, không có những ngày lễ được nhớ, không có những món quà nhỏ như một cách yêu thương, chiều chuộng, không có những điều bé xíu để mong chờ. Ngay cả hộ chiếu hết hạn cũng không muốn làm lại, vì sợ... đi đâu đó cho tốn tiền.
Mẹ của người phụ nữ ấy mất. Trong những ngày đau buồn nhất đời mình, cô ấy không có bờ vai để tựa, không một cái ôm để khóc, không một câu nói đủ sức giữ cô ấy khỏi sụp xuống, không một câu: "Để anh lo". Nỗi mất mát ấy, cô ấy một mình đi qua trong im lặng. Những chuyến tàu, chuyến bay về quê lo cúng thất cho mẹ, cô ấy tự chi trả. Anh ta thấy cô xoay xở được đến đâu thì để mặc đến đó. Cô ấy dùng tiền trợ cấp thất nghiệp để lo tang mẹ. Còn anh ta, vẫn đi làm, vẫn nhận lương đều đặn mỗi tháng, không có thái độ: "Mọi thứ để anh lo"; không có ý nghĩ: "Đây là lúc vợ mình cần được đỡ đần nhất", chỉ có sự im lặng.
Khi cô về quê làm lễ cúng 21 ngày cho mẹ, trùng vào một ngày giỗ bên nhà chồng, cô nhắn mình không thể qua, anh ta không nói "để anh lo" hay "em cứ yên tâm lo cho mẹ", mà bảo: "Gọi về nói khéo với ba mẹ anh một tiếng". Cô lặng đi. Trong những ngày đau buồn nhất, khi cô còn chưa kịp gượng lại sau mất mát, điều anh ta nghĩ đến vẫn là sự tròn vẹn của lễ nghĩa bên nhà mình.
Cuộc hôn nhân ấy dần trở thành một nơi ở chung, chứ không còn là cùng nhau đồng hành. Người phụ nữ ấy nhận ra mình không buồn vì thiếu vật chất mà vì thiếu một người sống cùng mình. Sống lâu bên một người như vậy, cô ấy hiểu ra bản thân đang héo mòn. Anh ta đặt tiền lên trên trải nghiệm sống, không xem hạnh phúc gia đình là khoản cần đầu tư, không có khái niệm hưởng thụ cùng vợ con. Và điều đau nhất không phải là thiếu quà vì một cây son không đắt, một lần chuyển tiền không làm anh ta nghèo đi, mà một câu: "Em vất vả rồi" không tốn tiền. Ngay cả sinh nhật của cô cũng không một món quà. Không một thỏi son, một hũ kem, không một bó hoa hay chỉ là một cành hoa. Những thứ đó không đắt nhưng đủ để một người phụ nữ biết mình được nghĩ tới.
Ngay cả việc dạy con tự tay chọn món quà nhỏ cho mẹ, anh ta cũng chưa từng làm. Không phải anh ta không có tiền, mà vì trong thế giới của anh ta, những điều đó chưa bao giờ là cần thiết. Cô ấy từng không hiểu mình thua kém những người phụ nữ khác ở đâu nhưng rồi nhận ra bản thân không thua kém ai, chỉ là đặt trái tim nhầm chỗ. Điều đau nhất là anh ta không hề thấy cô ấy đang thiệt thòi. Khi một người có tiền, có khả năng nhưng chọn không cho đi thì đó không phải là hoàn cảnh, mà là giá trị sống. Ly hôn trong trường hợp đó chỉ dừng lại trước khi bản thân cạn kiệt hoàn toàn, không ai sai, chỉ là hai người không cùng một hướng sống. Và đôi khi, yêu thương bản thân chính là dám bước ra khỏi cuộc hôn nhân khi nó không còn là "nhà" nữa.
Cô ấy chưa bao giờ ghét cái nghèo. Từ nhỏ đến lớn, cô ấy được ba mẹ nuôi nấng, yêu thương, không dư dả nhưng cũng chưa từng thiếu thốn và càng không bị dạy phải sống trong nỗi sợ mất mát. Nhưng kể từ ngày chung sống với anh ta, cô ấy bắt đầu sợ rồi ghét cái nghèo. Không chỉ là nghèo về vật chất, mà nghèo trong tư duy, nhận thức, trong khả năng mở lòng và cho đi. Một kiểu nghèo khiến người ta luôn thu mình lại, co rút trước mọi trải nghiệm, tính toán cả với những điều đáng ra không nên cân đo. Nghèo tiền có thể cùng nhau vượt qua nhưng nghèo tư duy là thứ âm thầm rút cạn một người cho đến khi họ không còn là chính mình nữa.
Trang Linh 22/04/2026Vợ cũ của bạn trai từ chối tiền trợ cấp vì 'không đủ mua trà sữa'
Nhà vợ và vợ cũ nhiều lần xúc phạm chê anh nghèo, mua đồ ăn cho con không ngon nhưng anh vẫn im lặng.
Tôi 38 tuổi, quen anh 42 tuổi, cả hai đều từng một lần đổ vỡ. Tôi nuôi con trai 12 tuổi, anh có hai con 11 tuổi và 7 tuổi. Trước đây, anh nuôi bé 11 tuổi nhưng vợ cũ giờ nuôi hai con. Gia đình anh đổ vỡ vì vợ cũ thành công hơn, lương cao và khá xinh đẹp. Chị làm giám đốc truyền thông,...
Đọc thêmTrúng tuyển nhiều nơi nhưng thấy lãng phí bằng cấp nên vẫn thất nghiệp
Hiện tại tôi chạy xe ôm công nghệ, tiếp tục tìm việc, rồi phải lo trả khoản nợ học phí đã vay ở ngân hàng cũ.
Tôi 26 tuổi, trải qua không ít thăng trầm trong cuộc sống, tuổi thơ từng phải làm nhiều việc chân tay để phụ giúp gia đình. Bố mẹ bận kiếm tiền nên từ nhỏ tôi nhận được ít sự quan tâm nhưng luôn cảm nhận được tình thương bố mẹ dành cho mình. Hồi đó bạn bè luôn...
Đọc thêmNhà chồng bắt tôi về xin phép rồi mới được về quê chịu tang mẹ đẻ
Anh nói nhà anh gia phong nề nếp, phụ nữ lấy chồng là người nhà chồng, mọi việc phải xin phép người lớn.
Tôi và chồng kết hôn khoảng một năm. Tôi đang học chương trình thạc sĩ ở trường đại học tại thành phố nơi chúng tôi sinh sống. Cuộc sống của chúng tôi khá ổn định, ít khi xảy ra xung đột lớn.
Mẹ ruột tôi vừa mới mất tháng trước, một cú sốc lớn đối với tôi. Bà ra đi...
Đọc thêmChồng không về chịu tang ông tôi, cũng không gọi điện chia buồn
Không hiểu nổi anh ta nghĩ gì khi trước đó không lâu còn bảo tôi nhắn tin chia buồn với chị dâu anh lúc ông nội chị ấy qua đời.
Tôi kể câu chuyện này khi đang sốc với những gì mình trải qua. Ông tôi vừa qua đời. Tôi và con nhỏ đều ốm, không về quê chịu tang được. Chồng tôi mang danh đi công tác nhưng thật ra là đi du lịch với công ty, không về quê thay tôi được, tôi cũng không trách....
Đọc thêmVợ đòi bỏ đi nếu tôi kinh doanh vòng hoa tang
Tôi dự tính mở dịch vụ vòng hoa tang lễ (hoa khô) vì mọi mối quan hệ của tôi đều có và khả năng thành công cao.
Tôi 40 tuổi, vợ 35 tuổi. Trước tôi tốt nghiệp đại học sư phạm nhưng không xin được việc (do học ngành ít chỉ tiêu tuyển dụng). Sau đó, tôi làm photocopy cho cửa hàng tư nhân khoảng 10 năm. Đến cuối năm 2018, tôi mở cửa hàng photocopy in ấn riêng (chủ yếu là photo, in màu,...
Đọc thêm