Chồng chê tôi mặc đồ không đẹp sau ba lần sinh nở
Hai đời chồng, ba người con, cơ thể tôi thay đổi nhiều, tăng cân, tóc rụng, lúc nào cũng thiếu ngủ, chồng chê tôi xồ xề.
Tôi 37 tuổi, sau cuộc hôn nhân đầu tiên kết thúc, tôi đã cố gắng mở lòng lần nữa. Tôi không ngờ rằng sau tất cả, vẫn có lúc tự hỏi: "Hạnh phúc của mình đang nằm ở đâu". Tuổi thơ của tôi không quá bất hạnh nhưng thiếu sự gắn bó gia đình. Bố mất vì bệnh khi tôi học cấp hai. Mẹ sau đó chuyển sang tỉnh khác làm ăn, vài tháng mới về nhà một lần. Tôi được gửi cho người dì chăm sóc đến khi học hết phổ thông. Sau này mẹ mất đột ngột vì tai biến, dì cũng lớn tuổi, không thể chăm lo cho tôi mãi. Tôi tự học, tự đi làm rồi thuê một căn phòng nhỏ ở thành phố. Mấy năm sau, nhờ tích góp và một phần tiền mẹ để lại, tôi mua được một căn hộ chung cư cũ.
Người chồng đầu tiên đến với tôi khi tôi 27 tuổi. Anh làm kinh doanh thiết bị điện, hơn tôi hai tuổi, tính tình vui vẻ và khá được lòng mọi người. Chúng tôi yêu nhau gần ba năm mới cưới. Sau khi kết hôn, chúng tôi có một con trai. Ban đầu mọi thứ khá ổn, đến khi công việc bắt đầu phát triển, anh thường xuyên đi gặp khách, về muộn và dành ít thời gian cho gia đình. Tôi lúc đó cũng đi làm toàn thời gian nhưng phần lớn việc chăm con vẫn đến tay mình. Hai vợ chồng bắt đầu bất đồng về cách nuôi dạy con, tiền bạc và thời gian dành cho gia đình. Chúng tôi không có chuyện phản bội nhau hay biến cố gì quá lớn, chỉ là những mâu thuẫn nhỏ kéo dài khiến cả hai ngày càng xa nhau.
Có thời điểm, chúng tôi sống cùng một nhà nhưng gần như không nói chuyện. Cuối cùng, tôi chủ động đề nghị ly hôn. Anh đồng ý sau vài tháng suy nghĩ. Con trai ở với tôi, bố vẫn đón con cuối tuần và chu cấp đầy đủ. Sau ly hôn, phải khá lâu tôi mới cân bằng lại cuộc sống. Hai năm sau, tôi quen anh, chồng hiện tại qua một người bạn. Anh 43 tuổi, chưa từng kết hôn, làm quản lý cho một công ty vật liệu xây dựng. Anh không giàu nhưng ổn định, sống tình cảm. Anh đối xử tốt với con riêng của tôi, không để tôi cảm thấy mình đang nuôi con một mình. Vì thế, tôi đồng ý tiến tới với anh. Sau đám cưới, chúng tôi có thêm hai con gái. Nhìn ba con mỗi ngày lớn khôn, tôi nghĩ mình thật hạnh phúc. Đến khi con út được gần hai tuổi, mọi chuyện bắt đầu thay đổi.
Chồng tôi chuyển sang vị trí mới, công việc bận hơn. Anh thường xuyên phải đi công tác, mỗi lần đi vài ngày, có khi cả tuần mới về. Tôi xin nghỉ việc để ở nhà chăm hai con nhỏ và đưa đón con trai riêng. Từ một người có thu nhập ổn định, tôi trở thành nội trợ. Khoản tiền chồng đưa mỗi tháng đủ cho những chi phí cơ bản, nhưng tôi phải tự cân đối mọi thứ: tiền ăn uống, học hành của ba đứa trẻ, thuốc men, quần áo, những khoản phát sinh. Điều làm tôi khó chịu không phải anh kiếm được bao nhiêu tiền, mà là cách anh luôn cho rằng tôi ở nhà làm việc nhà, có gì mà mệt.
Tôi bảo muốn đi làm bán thời gian để có thêm thu nhập và cảm thấy mình vẫn có giá trị, chủ động tài chính. Anh lại bảo: "Em có ba đứa con, đi làm rồi ai chăm lo cho con". Tôi bảo nếu anh giảm bớt công việc để phụ em chút hoặc thuê người giúp việc thì sao. Anh đáp rằng tiền thuê người không đáng để bỏ ra, vợ ở nhà là đủ. Tôi tìm cách bán hàng online. Có những đêm gần một giờ sáng tôi mới được ngủ, hôm sau lại dậy từ 5h. Chồng về nhà, nếu thấy cơm chưa nấu hoặc nhà cửa bừa bộn, anh lại bảo có mỗi việc chăm lo nhà cửa mà cũng không làm được.
Chuyện chăn gối của chúng tôi cũng không còn như trước. Sau ba lần sinh nở, cơ thể tôi thay đổi nhiều. Tôi tăng cân, tóc rụng, lúc nào cũng thiếu ngủ. Chồng bắt đầu phàn nàn rằng tôi không biết chăm sóc bản thân, lúc gần gũi cũng thiếu nhiệt tình, chê nội y tôi mặc không đẹp, người xồ xề. Tôi chăm ba đứa trẻ, lo từng bữa ăn, từng bộ quần áo cho các con, đưa chúng đi học. Tôi gần như không còn thời gian cho chính mình. Vậy mà trong mắt anh, tất cả những điều ấy chẳng là gì. Bây giờ tôi bắt đầu nghĩ đến chuyện đi làm lại.
Tôi muốn có thu nhập riêng, muốn được ra ngoài, gặp gỡ mọi người và quan trọng nhất là không phải xin tiền chồng. Nhưng nếu tôi đi làm, hai con nhỏ phải có người chăm hoặc gửi trẻ, chi phí có thể gần bằng số tiền đi làm của tôi. Tôi lại đứng trước một vòng luẩn quẩn. Chẳng nhẽ tôi lại thất bại tiếp ở cuộc hôn nhân này? Phải làm sao đây khi chồng không chia sẻ với tôi?Quỳnh Hoa 16/09/2026Chồng chê tôi xấu, mặt quê nên làm gì cũng không đẹp
Kết quả sau hai năm về làm cùng chồng là: chồng chê tôi xấu, không biết ăn mặc, dù tôi cố cải thiện thì vẫn nhận được lời chê bai.
Vợ chồng tôi cưới nhau 8 năm từ tình yêu tự nguyện khi cả hai đã đủ trưởng thành. Ngày đó, tôi đi làm lương 8 triệu, còn anh lương 12 triệu. Chúng tôi đều là dân tỉnh lẻ tự lập ở thành phố. Năm năm đầu, hôn nhân rất êm ấm dù tôi nấu ăn không...
Đọc thêmMay mắn khi có em dâu đẹp người đẹp nết
Tôi thầm cảm ơn em, thậm chí biết ơn và mong cho gia đình em trai tôi mãi được như thế này.
Tôi quê miền Trung, là con gái út trong nhà có sáu chị em, dưới còn một em trai. Cha mẹ tôi thuộc thế hệ trước, mong mỏi mãi mới có được đứa con trai sau khi sinh năm cô con gái. Cha mẹ thuần nông, cha là thương binh, gia đình thời đó thuộc diện khó khăn nhất xóm. Nhận thức được hoàn cảnh gia đình,...
Đọc thêmTừ bỏ bạn gái xinh đẹp vì gia đình em chê tôi đủ thứ
Tôi không muốn em khổ nên cố tình ghen tuông vô cớ để chia tay, làm vậy có phải là một người đàn ông tốt?
Tôi 29 tuổi, cái tuổi ở quê tôi, một vùng nông thôn của tỉnh Thái Nguyên, đáng ra phải có vợ con rồi. Tôi là anh cả, em trai 26 tuổi chưa lấy vợ. Bố tôi nghiện rượu. Ông không đi làm từ khoảng 5 năm trở lại đây. Ông mắc bệnh huyết áp thấp, nhiều khi tụt huyết áp lại ngã...
Đọc thêmTôi khó lấy chồng vì không mặc đẹp?
Bạn bè nói tôi nên ăn diện nhiều vào, tôi lại muốn người ta yêu mình không phải vì trang phục.
Tôi 34 tuổi, quê ở Đồng Nai, lên Sài Gòn học và từ đó ở lại Sài Gòn đi làm luôn. Hiện tôi làm nhân viên marketing cho một công ty ở quận I, thu nhập tầm 30 triệu đồng. Tôi vẫn ở trọ một mình và tài sản có một mảnh đất trị giá hơn một tỷ đồng. Tôi từng trải qua hai mối tình từ...
Đọc thêmTôi ăn mặc đẹp, thơm tho nhưng bạn trai không bao giờ 'chủ động'
Cứ mỗi lần gần gũi là tôi phải gợi ý, nên một hai tháng như vậy tôi cũng nản, muốn anh chủ động hơn.
Tôi là nữ, 24 tuổi, bạn trai 28 tuổi. Tôi và anh hiện không sống chung, anh ở với gia đình, còn tôi sống với em gái nên ít có không gian riêng để gần gũi. Trước đây, tần suất chúng tôi gần gũi cũng bình thường, một tháng một lần vì tôi không có nhiều nhu cầu. Cứ mỗi lần gần gũi...
Đọc thêm