Phát điên vì mẹ chồng
Bình thường bà góp ý tôi đều vâng cho xong, nhưng hôm trước tôi quá mệt mỏi đã nói lại, bà giận đến giờ trả lời tin nhắn của tôi.
Tôi 29 tuổi, chồng 31, đang sinh sống và làm việc ở Hà Nội, mới có một em bé gần 8 tháng. Tôi sinh ra ở ngoại thành Hà Nội, trong một gia đình có suy nghĩ đơn giản, tích cực, ít lo nghĩ, nên ít nhiều ảnh hưởng đến tích cách. Gia đình nhà chồng ngược lại, nhà chồng ở tỉnh nhưng sống ở thành phố. Bố mẹ chồng tôi là giáo viên, gia đình chồng và đặc biệt mẹ chồng rất kỹ tính, cẩn thận, bà hay lo sợ nhiều thứ, đặc biệt những thứ liên quan đến sức khỏe.
Chuyện bắt đầu từ khi tôi sinh em bé và cuối tuần bà thường lên chơi với cháu. Tôi và bà khá bất đồng trong cách chăm sóc con cái. Bà luôn góp ý mọi thứ tôi làm, từ cho con ăn mấy tiếng một lần, điện thoại không được để ở giường ảnh hưởng đến não em bé dù tôi có để ở xa. Tôi cho bé dùng ti giả và gặm nướu, bà cũng bảo cái này không tốt, cái kia không tốt. Lúc mới sinh, bà thích bế cháu, tôi muốn con nằm và tự chơi, bà hay bế ru ngủ trên tay dù tôi dặn bà phải để em bé tự ngủ và tôi chưa bao giờ phải bế ru thằng bé ngủ.
Ngoài ra, căng thẳng tăng lên khi tôi nuôi một con mèo, bà muốn tôi cho người khác nuôi vì sợ ảnh hưởng em bé. Nói thêm, trước khi sinh, chúng tôi đã mua máy dọn phân mèo, tắm cạo lông cho mèo thường xuyên nhưng bà 5 lần 7 lượt góp ý trực tiếp, nhắn tin cho tôi, nói chồng tôi, nói bố mẹ đẻ tôi góp ý, kêu bố chồng gửi link báo tác hại của chó mèo, trong khi tôi đã nói về giải pháp hạn chế ảnh hưởng của mèo (mèo ở phòng khách, em bé và tôi chủ yếu chơi trong phòng ngủ). Hiện tại bé nhà tôi trộm vía vẫn chưa bị ốm/ảnh hưởng vì nuôi mèo.
Chuyện phức tạp hơn khi thằng bé nhà tôi từ 4 tháng tuổi đến giờ hơi nhẹ cân, con thường loanh quanh ở mức thấp hơn một chút hoặc bằng với ngưỡng dưới về cân nặng trong tiêu chuẩn WHO. Nếu tôi lo một, chồng tôi lo hai thì bố mẹ chồng tôi lo 10, kiểu vậy. Ngoài cân nặng dưới chuẩn ra, mốc vận động nào bé nhà tôi cũng đạt hoặc vượt: hai tháng hóng chuyện, ba tháng lẫy, 5 tháng trườn bò, 7 tháng đã vịn tường đứng lên.
Tôi rất hài lòng và chỉ muốn tận hưởng hành trình nuôi con vui vẻ chứ không muốn đặt nhiều áp lực lên bản thân hay con. Mẹ chồng thì không, bà góp ý, khuyên chúng tôi đưa bé đi khám (chúng tôi từng khám dinh dưỡng, xét nghiệm vi chất, bổ sung rất nhiều vi chất nhưng không cải thiện nhiều). Tôi nấu nước dashi để trong tủ lạnh, bà bảo để vậy không tốt. Cuối tuần tôi muốn ngủ nướng nên nấu cháo từ đêm hôm trước để tủ lạnh, sáng hôm sau cho bé ăn, bà cũng bảo không tốt, đồ tươi hấp thụ tốt hơn thằng bé mới tăng cân được. Nấu cháo thịt heo, bà cũng bảo thịt heo không tốt, lâu lâu ăn bữa thôi.
Tôi nấu cháo cho su su, bà cũng bảo su su không tốt, người ốm chả ai ăn su su nữa là trẻ con. Hạt sen tôi mua ở chợ bà cũng bảo không tốt, cái này cái kia mới tốt. Bà còn có xu hướng ép thằng bé ăn cháo, ép uống sữa dù tôi đã bảo làm như vậy sẽ càng tăng tình trạng biếng ăn của nó. Có lần con không muốn ăn, tôi dừng rồi bà lại cầm lên ép nó ăn thêm vài miếng, dù nó không há mồm.
Gần 8 tháng qua tôi rất nhiều lần phát điên vì bà, nhưng đều bỏ qua vì chúng tôi ở riêng và cuối tuần bà mới lên chơi. Bình thường bà góp ý tôi đều vâng cho xong, nhưng hôm trước tôi quá mệt mỏi nên nhắn lại bà, đại ý cái gì tôi làm cho thằng bé đều đã tìm hiểu kỹ rồi, tốt thì tôi mới làm. Thế là bà giận, không trả lời tin nhắn của tôi nữa. Tôi định lần sau sẽ thẳng thắn nói rằng những góp ý của bà làm tôi rất stress và tôi muốn được chăm con theo cách của mình.
Mọi người cho tôi lời khuyên được không? Chồng tôi có tính cách khá giống bà, cẩn thận hơn tôi nên chúng tôi cũng có mâu thuẫn ít nhiều trong việc nuôi con. Chúng tôi tranh luận để bảo vệ quan điểm của mình chứ vẫn tôn trọng đối phương. Mẹ chồng lại hơi áp đặt. Ngoài tính hay can thiệp, mẹ chồng tôi cũng có một số ưu điểm, cẩn thận, sạch sẽ, hay làm, đến nhà đều giúp đỡ chúng tôi việc nhà cửa, nấu ăn. Tôi về quê chồng cũng không phải làm việc nhà nhiều, bố mẹ chồng sẽ chủ động làm hết. Nhiều người nói vấn đề của tôi quá nhỏ nhưng từ bé đến giờ chưa ai làm tôi khó chịu và ghét như vậy. Tôi nên làm gì đây?
Hà Thương 11/05/2025Phát hiện lý do chồng cấm tôi gọi điện cho anh sau 22h
Tôi sốc nặng vì anh ở nhà tỏ ra yêu thương, kỷ luật, chăm sóc vợ con, bước ra ngoài lại có các mối quan hệ phức tạp, bừa bãi.
Tôi 35 tuổi, kết hôn được 12 năm 7 tháng, có hai con trai học lớp 5 và lớp 2. Chồng tôi 45 tuổi, do đặc thù nghề nghiệp anh thường xuyên vắng nhà. Có đợt công tác tại miền Trung, từ khi tôi bầu đến khi tôi sinh bé thứ nhất anh mới về. Những năm gần đây,...
Đọc thêmBạn trai hoàn hảo nhưng tôi lại không thể 'yêu đến phát điên'
Tôi quý anh, trân trọng cách anh đối xử với mình nhưng trong sâu thẳm, tôi biết mình chưa rung động mãnh liệt với anh.
Chúng tôi quen nhau qua lời giới thiệu của một người bạn chung. Anh hơn tôi ba tuổi, là người đàn ông tử tế, kiên nhẫn và rất biết quan tâm. Từ lần đầu gặp, tôi không cảm thấy trái tim rung lên, đập loạn nhịp hoặc có cảm giác hồi hộp nhưng nghĩ có lẽ thời gian sẽ...
Đọc thêmChồng ăn cơm rồi ôm điện thoại vô lo nghĩ, tôi muốn bỏ anh
Tôi nghĩ lúc mình khó khăn, vất vả, lo lắng như vậy mà chẳng trông cậy được vào chồng thì cần chồng làm gì.
Tôi 37 tuổi, lấy chồng và theo chồng vào Nam được 11 năm, có hai con gái. Hiện tôi gặp các rắc rối sau:
Tôi tốt nghiệp đại học nhưng làm việc trái ngành. Tôi cố gắng học hỏi nên công việc cũng tạm ổn. Tôi làm việc cho một văn phòng đại diện và lương khoảng 20 triệu...
Đọc thêmChồng lén xem điện thoại của tôi
Anh xem từ tin nhắn thường tới mạng xã hội, rồi lịch sử vào web,... thậm chí còn cài định vị vào máy tôi.
Vợ chồng tôi cưới nhau hơn chục năm, có đủ nếp đủ tẻ, các con ngoan ngoãn, đã có nhà xe dù nhà nhỏ và xe bình thường. Cuộc sống có thể nói là êm đềm, hạnh phúc. Gần đây, để có thể dạy dỗ con tốt hơn, em chịu khó học thêm tiếng Anh và đọc thêm tài liệu. Bởi thế thời...
Đọc thêmCó quá đáng khi đòi hỏi chồng phải biết sửa điện nước
Anh bảo không phải người hoàn hảo, không phải cái gì cũng biết, không thể đòi hỏi anh nhiều quá như vậy.
Chúng tôi kết hôn được 5 năm và chưa có con. Anh hơn tôi 5 tuổi. Cuộc sống vợ chồng có lúc vui lúc buồn, lời qua tiếng lại, không quá mặn nồng nhưng cũng không quá sóng gió. Do anh thích ăn ngoài và công việc cũng bận nên hai vợ chồng thường xuyên ăn ngoài. Hôm nào tôi thèm cơm nhà...
Đọc thêm