Chồng đánh tôi tới nhập viện
Tôi nhớ lại cảm giác sợ hãi, tủi thân và cả sự bất lực của chính mình lúc đó.
Tôi bị chồng đánh khá nặng tay, phải vào viện điều trị. Chuyện đó không phải chỉ hai vợ chồng biết với nhau, mà cả gia đình hai bên, bạn bè xung quanh đều biết. Có người thương, có người xót, cũng có người nhìn tôi bằng ánh mắt ái ngại. Sau tất cả, tôi đã chọn tha thứ và tiếp tục sống cùng anh, phần lớn là vì con. Nhưng tha thứ không có nghĩa là quên được. Mỗi ngày trôi qua, tôi vẫn sống chung với ký ức đó. Có những lúc đang rất bình thường, chỉ một câu nói, một ánh nhìn hay một tiếng động mạnh cũng đủ khiến tôi nhớ lại mọi thứ.
Tôi không hiểu vì sao người gây ra lỗi lầm là anh nhưng người phải sống trong dằn vặt, ám ảnh lại là tôi. Tôi bị ám ảnh việc đó và không vượt qua được ánh mắt của mọi người. Ánh mắt kiểu như: "Con bé đó từng bị chồng đánh", "Không biết nó sống có hạnh phúc không", "Sao vẫn chịu ở lại được nhỉ"... Không ai nói thẳng ra nhưng tôi cảm nhận được. Và chính những ánh nhìn đó khiến tôi càng thu mình lại, càng thấy bản thân yếu đuối và đáng thương.
Ban đêm là lúc mọi thứ trở nên nặng nề nhất, khi con đã ngủ, nhà cửa im ắng, những suy nghĩ lại ùa về. Tôi nhớ lại cảm giác sợ hãi, tủi thân và cả sự bất lực của chính mình lúc đó. Có những đêm tôi nằm cạnh chồng mà nước mắt cứ chảy, không tài nào ngủ được tròn giấc. Tôi tự hỏi, phải làm sao để bước tiếp đây? Phải làm sao để thôi ám ảnh và dằn vặt? Mong mọi người cho tôi xin lời khuyên.
Mai Liên 01/02/2026Chồng giảng viên muốn an nhàn, không chịu tìm cách tăng thu nhập
Chồng tôi làm giảng viên, thu nhập bình thường, có thời gian rảnh nên hay ngồi trà đá.
Tôi có công việc ổn định, thu nhập tốt. Vì cho con học trường công nên chi phí không cao. Mỗi năm tôi tiết kiệm được khoảng 500 triệu đồng. Vợ chồng đã có chung cư ở Hà Nội, còn nợ 300 triệu đồng. Tôi có mảnh đất trị giá khoảng 3 tỷ. Chồng tôi làm giảng viên, thu nhập bình thường, có thời...
Đọc thêmMẹ chồng nhiều lần khiến tôi bị chồng đánh tới tấp
Đến bây giờ, tôi muốn giải thoát cho mình nhưng nhìn hai con lại thương, không muốn chúng mang tiếng bố mẹ ly hôn.
Tôi 34 tuổi, kết hôn hơn 9 năm và có hai con. Tôi và chồng trước đây học cùng lớp, ban đầu tôi rất ghét anh, không ưa điểm gì ở anh. Sau làm chung nhóm nghiên cứu, lại được bạn bè gán ghép nhiều, tôi cũng chấp nhận anh. Chúng tôi yêu rồi sau một năm tổ chức cưới dù lúc...
Đọc thêmBực vì chồng nói sống không hạnh phúc, tôi đánh anh tới tấp
Nói nhưng chồng cứ trơ mặt ra, tôi điên lên lao tới đánh cắn cho bõ tức, lấy dép quăng đánh anh.
Chúng tôi quen nhau khi cùng làm ở công ty cũ trên Sai Gòn. Sau này tôi theo chồng về quê anh xin việc. Vì làm ở quê nên lương tôi chỉ hơn 10 triệu đồng, cộng với việc sinh con, con ốm tôi toàn nghỉ để chăm nên việc thăng tiến gần như không có hy vọng. Chồng về quê làm lương cao hơn, cơ hội...
Đọc thêmThu nhập tháng 200 triệu đồng, có nên đánh đổi nhiều thứ để tiến xa hơn
Việc thăng cấp có thể giúp tôi tăng thêm vài chục % thu nhập, nhưng sẽ hao tổn nhiều sức lực và thời gian, cây càng cao gió càng lớn.
Tôi 42 tuổi, có vợ và hai con nhỏ ở Hà Nội. Sau 20 năm tay trắng lập nghiệp, tôi đã có tổng tài sản khoảng 25 tỷ đồng, trong đó có ngôi nhà đang ở 10 tỷ đồng, hai căn nhà tổng giá thị trường 15 tỷ đồng đang cho thuê 25 triệu đồng/tháng. Vợ ở nhà...
Đọc thêmTừ khi mang thai, tôi hay để tâm tới quá khứ của chồng
Chồng là người hứng chịu những bực dọc của tôi. Tôi biết mình sai, nhưng không thể nào ngừng suy nghĩ tiêu cực.
Tôi 31 tuổi, có công việc văn phòng ổn định, lương ở mức tạm ổn so với mặt bằng chung công việc, đang mang thai 6 tháng rưỡi và có dấu hiệu trầm cảm. Tính tôi thay đổi thất thường, rất hay buồn phiền. Vô lý nhất là tôi tìm mạng xã hội người yêu cũ của chồng. Trước...
Đọc thêm