Home
Menu

Chồng không thể có con, kiếm ít tiền nhưng hết lòng với tôi

Anh mặc cảm vì không thể cho tôi một đứa con, đồng thời cũng cảm thấy có lỗi với gia đình hai bên.
Tôi 35 tuổi, chồng 38 tuổi, cưới được 2 năm. Trong thời gian chung sống, tôi nhận ra giữa hai vợ chồng có một số vấn đề mà tôi không biết có nên tiếp tục cố gắng hay dừng lại.
Thứ nhất, chúng tôi ngày càng khó kết nối với nhau. Chồng đi làm xa, công việc của anh và tôi hoàn toàn khác nhau. Tôi làm văn phòng, còn anh làm công việc chân tay. Mỗi khi hai vợ chồng nói chuyện về những vấn đề trong cuộc sống, chúng tôi rất dễ hiểu sai ý nhau, rồi dẫn đến mâu thuẫn. Nói một hồi thường không giải quyết được vấn đề mà cuối cùng lại giận dỗi. Lâu dần, từ phía tôi, tôi cảm thấy không còn muốn chia sẻ hay trao đổi với chồng nữa. Những cuộc trò chuyện hàng ngày của chúng tôi chủ yếu chỉ xoay quanh những câu rất đơn giản như: "Em ăn cơm chưa?", "Em nghỉ ngơi chưa?"... rồi thôi. Tôi nghĩ có lẽ vấn đề lớn nhất là chúng tôi có cách suy nghĩ và giải quyết vấn đề rất khác nhau, nên rất khó tìm được tiếng nói chung.
Thứ hai, chồng tôi không thể có con. Đây là kết luận cuối cùng của y học và không thể thay đổi. Về chuyện này, tôi nghĩ con cái là duyên, có thì tốt, không có tôi cũng có thể chấp nhận. Tôi vốn không phải người quá đặt nặng chuyện nhất định phải có con. Tôi nghĩ rất nhiều người có con nhưng về già vẫn phải lo lắng, hy sinh và khổ sở vì con. Vì vậy, nếu không thể có con, tôi nghĩ mình có thể chủ động chăm sóc sức khỏe, chuẩn bị tài chính và xây dựng cuộc sống của mình theo một hướng khác. Tuy nhiên, chồng lại luôn cảm thấy có lỗi với tôi. Anh mặc cảm vì không thể cho tôi một đứa con, đồng thời cũng cảm thấy có lỗi với gia đình hai bên. Điều đó khiến tôi đôi khi cũng rất thương và áy náy với anh.
Thứ ba là vấn đề tài chính. Chồng tôi là người chịu khó làm việc. Nhưng khả năng của anh có hạn và anh cũng không có nhiều mong muốn học thêm hay phát triển bản thân, nên thu nhập hiện tại chỉ đủ cho những nhu cầu của riêng anh. Những khoản chi tiêu còn lại trong gia đình chủ yếu do tôi chủ động. Điều khiến tôi cảm thấy không an toàn là cách quản lý tiền của hai người rất khác nhau. Tôi luôn muốn mọi khoản tiền bạc phải rõ ràng, còn anh lại không thích nói nhiều về chuyện này. Trước đây anh từng vay nợ mà tôi không biết, thậm chí tôi cũng không rõ số tiền đó được sử dụng vào việc gì. Vì vậy, tôi luôn có cảm giác thiếu an toàn về tài chính khi ở bên anh.
Điều khiến tôi khó quyết định nhất là: anh không phải người chồng tệ. Anh rất có trách nhiệm và sống tình cảm. Anh chăm sóc tôi. Việc nhà như nấu ăn, rửa bát, mua sắm đồ dùng gia đình anh đều cùng làm. Tôi muốn ăn gì hay nhờ anh mua gì là sẽ có ngay. Bất cứ khi nào tôi cần, anh đều sẵn sàng có mặt và lo lắng cho tôi. Khi bố tôi ốm hoặc gia đình bên ngoại có việc, anh cũng rất chu đáo. Anh hiền lành nên bố mẹ, anh chị em và các cháu trong gia đình tôi đều rất quý anh. Vì vậy, nghĩ đến chuyện ly hôn, tôi lại thấy thương và có lỗi với anh. Tôi không biết mình đang ở trong cuộc hôn nhân chỉ thiếu sự kết nối hay thực sự chúng tôi không còn phù hợp với nhau nữa.
Tôi thành thật muốn hỏi mọi người: Tôi có nên tiếp tục cố gắng với cuộc hôn nhân này hay dừng lại? Nếu ly hôn, tôi xác định có lẽ mình sẽ không kết hôn lần nữa. Tôi không còn quá trẻ để bắt đầu lại cuộc hôn nhân khác. Nhiều người thường nói khi một người bắt đầu đặt câu hỏi "Có nên ly hôn không?", có lẽ trong lòng họ đã có câu trả lời. Nhưng tôi thật sự vẫn muốn nghe thêm những góc nhìn khác, đặc biệt là từ những người từng trải qua hôn nhân lâu năm. Một điều nữa tôi muốn hỏi là: Phụ nữ có nhất thiết phải có con không? Nếu không có con, liệu về sau chúng ta có nhất định sẽ cảm thấy cô đơn và hối tiếc không? Tôi rất mong nhận được những chia sẻ chân thành, đặc biệt là những người từng trong hoàn cảnh tương tự. Cảm ơn mọi người.Minh Vy 18/08/2026

Hết lòng vì chị gái nhưng chị bóng gió sợ tôi thay lòng

Nhìn lại bao năm qua, tôi có làm sai ở đâu không khi cuộc sống cứ muốn làm khó tôi?
Bà nội tôi đứng tên mảnh đất với vai trò chủ hộ, theo luật đất đai thì chủ hộ phải chia đều cho các thành viên có trong hộ khẩu thời điểm lập bìa. Bà tôi có chồng nhưng thời điểm lập bìa ông đã theo vợ mới nên không có tên ông. Bà có hai người con, bố tôi là con cả, cô út lấy chồng gần đấy.... Đọc thêm

Phải lòng quản lý hơn nhiều tuổi dù chồng hết lòng vì vợ con

Tôi muốn quên hẳn người đó, tập trung vun đắp cho gia đình nhỏ, chồng và con xứng đáng có người vợ yêu chồng, người mẹ yêu con trọn vẹn.
Gần đây, khi làm việc nhóm, tôi thấy bối rối, cảm giác bản thân thật tệ, chỉ muốn nhanh chóng chấm dứt tình trạng say nắng này. Trước đây chuyện gì tôi cũng kể với chồng nhưng việc này thì không thể. Tôi cũng không dám chia sẻ với ai vì... Đọc thêm

Tôi không thể yêu hết lòng với bạn trai vì từng tổn thương sâu sắc

Tôi không biết người kia có nhận ra sự nửa vời đó không, nhưng tôi thì biết mình yêu bằng bản năng tự vệ.
Tôi từng yêu một người bằng tất cả những gì mình có: cả tuổi trẻ, niềm tin lẫn sự vị tha mà chính tôi cũng không biết là mình có. Tôi yêu anh một cách nhiệt thành, không toan tính và luôn nghĩ chỉ cần mình cố gắng đủ, tình yêu sẽ giữ được cả hai bên cạnh nhau. Nhưng tôi... Đọc thêm

Tám năm làm vợ, tôi vẫn không thể thay thế người ấy trong lòng anh

Hồi đó trong cơn say, mình đến với nhau khi anh chị đã xác định tương lai rồi giờ em luôn sợ anh sẽ bỏ em.
Anh ơi! Vậy là 8 năm kể từ ngày chúng mình kết hôn rồi. Em chân thành cảm ơn anh vì là người chồng, người cha, người con tuyệt vời của cả hai gia đình. Anh là món quà tuyệt vời mà cuộc sống ban tặng cho em; tuyệt vời hơn vì em có được anh, cùng anh xây dựng mái ấm suốt 8 năm... Đọc thêm

Tôi cất hết tiền của mình, để vợ nuôi vì em kiếm tốt nhưng tiêu hoang

Mấy năm trước, tôi mua nhà bằng tiền của mình và không quên rủ vợ đồng sở hữu.
Không ít người có thói quen mua sắm theo cảm xúc, thấy thích là mua, đôi khi mua nhiều món giống nhau hoặc liên tục đổi mới dù chưa thật sự cần thiết. Những khoản chi nhỏ lẻ lặp lại khiến tài chính gia đình mất cân đối mà người còn lại chỉ nhận ra khi đã quá muộn, như tác giả bài viết "Sốc khi... Đọc thêm