Home
Menu

Người từng theo đuổi tôi khuyên nên ly dị chồng

Trong cách nói của anh, tôi nhận ra có sự tán tỉnh trong đó, mong muốn được trở lại.
Tôi 28 tuổi, cưới chồng được 4 năm, có con gái 2 tuổi. Chồng hơn tôi 3 tuổi, là kỹ sư xây dựng, còn tôi là nhân viên văn phòng. Chúng tôi quen nhau từ thời đại học. Quen nhau được 2 năm, chúng tôi chia tay vì thực sự hai người không đồng điệu trong suy nghĩ, hành động, thường xuyên cãi nhau, tôi thực sự chán. Nhưng trong thời gian chia tay, cảm giác tôi cứ muốn quay lại, nhớ nhung. Thế rồi sau một năm chia tay, chúng tôi quay lại, quen nhau cỡ một năm nữa thì cưới. Trong thời gian quay lại có đi quá giới hạn. Lúc đó tôi chưa hề muốn nhưng anh cố ý, rồi chuyện gì đến cũng sẽ đến. Sau thời gian đó, tôi lại chán nản vì quá nhiều mâu thuẫn, luôn cãi nhau.
Trong lúc quen anh, tôi có làm bạn với một anh bạn cùng quê. Tôi rất thích người cùng quê. Chúng tôi nói chuyện với nhau nhưng không nhiều vì công việc anh cũng khá bận rộn, ít gặp nhau nhưng tôi lại thấy sự đồng điệu trong tâm hồn của mình ở đó. Nhưng vì đã đi quá giới hạn với bạn trai nên tôi mặc cảm, tự ti và cảm thấy mình không xứng đáng, vì lúc đó tôi luôn cho rằng việc đó rất quan trọng, sẽ không ai chấp nhận một người con gái không còn trong trắng. Dù có nói bâng quơ với anh nhưng anh vẫn nói là theo anh thì vấn đề đó không quan trọng, quan trọng là họ sống như thế nào thôi. Nhưng tôi vẫn rất lo sợ. Thực sự lúc đó tôi thấy chán, muốn chia tay nhưng không mạnh mẽ, không quyết đoán.
Rồi gia đình hối cưới, chúng tôi cũng cưới nhưng phải nói là tôi cưới mà trong lòng chẳng thấy hân hoan hay sung sướng gì cả. Tôi cũng nhận thấy điều đó ở anh, không nồng cháy hay nồng nhiệt như những cặp uyên ương tôi thường thấy. Tôi luôn thích một chút lãng mạn nhưng chồng hoàn toàn không có điều đó. Ngày cưới tôi rất buồn, thường thấy chú rể hay ôm cô dâu đi chúc rượu, chụp hình nhưng chồng tôi thì không. Tôi cũng chẳng thấy chồng mình đỡ váy cưới giùm mình. Tôi tủi thân vô cùng nhưng rồi tất cả nén lại trong lòng.
Chúng tôi về sống riêng. Lúc đó công việc tôi khá nhiều và thường về trễ. Chồng đi chợ nấu ăn, tôi chỉ về ăn, rửa chén, dọn dẹp. Nhưng tôi vẫn chưa cảm nhận được sự nồng nàn của tình yêu nên thực sự chưa muốn có con. Rồi tôi bị dày nội mạc tử cung, bác sĩ khuyên có con sớm nên chúng tôi có con. Trong suốt thời gian mang thai, chồng tôi chưa bao giờ chủ động mua cho tôi thứ gì ngon để tẩm bổ hay hỏi han. Tôi tủi thân vô cùng.
Rồi lúc sinh con, tôi lên nhà chị gái ở để đi vào viện cho gần. Lúc đi sinh là 12 giờ đêm, có chị và mẹ ruột tôi đi cùng. Lúc đó tôi điện thoại cho chồng, cứ nghĩ anh sẽ lên nhưng khi sinh xong, ra phòng sinh, bệnh viện nhắn thì hỏi ra mới biết anh đang trên đường lên. Tối đó anh vẫn ở nhà ngủ, nhà tôi cách đó 40 km đường thành phố. Tôi thực sự thất vọng kinh khủng, trong lúc sinh huyết áp tôi tăng, được chẩn đoán tiền sản giật mức độ thấp.
Rồi trong thời gian chăm con, chồng cũng chưa bao giờ mua gì cho tôi tẩm bổ lấy lại sức hay chăm sóc tôi. Anh chỉ làm việc nhà, đi chợ nấu ăn. Chúng tôi không có ông bà nên tự chăm con. Tôi chán nản kinh khủng, thấy cuộc sống gia đình sao nhạt nhẽo thế kia. Chúng tôi cưới 4 năm nhưng nhiều lúc tôi cứ nghĩ như 40 năm. Có lúc tôi nghĩ hay là mình chia tay để giải thoát cho cả hai nhưng rồi nghĩ đến con, tôi không can đảm làm điều đó.
Anh chị trong gia đình luôn cho rằng tôi sướng, chồng làm việc nhà, không gia trưởng. Kinh tế chúng tôi không giàu có nhưng cũng không phải tất bật chạy ăn từng bữa, cũng có chút tiết kiệm. Rồi chuyện vợ chồng, trong ngần ấy thời gian chăn gối, tôi chưa bao giờ có được cảm giác thỏa mãn nên nhiều lúc chỉ làm cho xong nhiệm vụ.
Gần đây tôi gặp lại anh bạn cùng quê ngày xưa, chỉ là gặp trên zalo nói chuyện thôi. Thời gian tôi có gia đình, anh đi Nhật làm việc một thời gian. Sau khi nói chuyện, anh mới hỏi tại sao tôi lại đi lấy chồng vội vàng thế. Tôi nói thật lúc đó cũng thích anh nhưng không biết anh thích mình, thấy anh cứ tất bật với công việc. Anh trách tôi tại sao không nói cho anh biết: "Em để anh đoán thì làm sao anh biết được". Giờ anh vẫn chưa có vợ, 34 tuổi.
Suy nghĩ của chúng tôi rất giống nhau, những người con xa quê, trải qua tuổi thơ khổ cực, cùng cố gắng ở đất thành phố này. Rồi chúng tôi cứ nói chuyện như thế, cứ chia sẻ những kỷ niệm lúc nhỏ như thế, rồi những vấn đề về cuộc sống, những lời khuyên. Anh nói còn nợ tôi. Nhiều lúc chia sẻ, anh hay khuyên chia tay đi. Trong cách nói của anh, tôi nhận ra có sự tán tỉnh trong đó, mong muốn được trở lại.
Tôi suy nghĩ rất nhiều, liệu cứ sống vậy vì con thì tôi có hạnh phúc không? Liệu chia tay thì con tôi sẽ ra sao? Con tôi rất yêu ba. Tôi chỉ thấy chồng thương con, còn tôi thì kiểu như không có chút tình yêu nào trong đó. Mong mọi người cho tôi lời khuyên. Thực sự tôi rất đắn đo mới viết ra những dòng này mà thực sự không biết nói cùng ai.
Ngọc Trâm
Khi ô vuông chuyển thành dấu tích xanh là hoàn thành, bạn đọc có thể đóng trang web trên.
Khi nhìn thấy dấu tích xanh bên cạnh VnExpress là đã hoàn thành.
15/06/2026

Bạn trai khuyên tôi lấy chồng khác vì từng từ chối lời cầu hôn của anh

Sao khi mình chưa thể cưới anh thì anh không thể thông cảm cho hoàn cảnh của tôi?
Tôi 24 tuổi, bạn trai bằng tuổi, yêu nhau gần 6 năm, trải qua biết bao sóng gió và giận hờn. Chúng tôi từng yêu xa gần 4 năm, khi tôi đi học và đi làm trên thành phố, cách nhà khoảng 200 km. Nhiều lần anh hỏi cưới, nhưng lúc đó tôi nghĩ mình chưa có gì trong tay. Hơn nữa, khi ấy tôi còn phải giúp chị gái nuôi con... Đọc thêm

Mẹ của cô gái tôi đang theo đuổi mượn tiền, có nên đồng ý?

Tôi 30 tuổi, theo đuổi một cô gái năm rưỡi rồi, thường xuyên mời em đi ăn uống, cà phê, xem phim, mua sắm.
Tôi luôn để ý dịp lễ để mua quà tặng, em cũng đón nhận những món quà đó. Tuy nhiên em chưa nhận lời yêu và mối quan hệ của chúng tôi chỉ dừng ở mức bạn bè. Ba mẹ em rất mến tôi, thường chủ động gọi tôi lên chơi và giữ ở lại ăn cơm nhưng tôi thường từ chối khéo việc... Đọc thêm

Bị xa lánh và chặn mọi liên lạc, tôi có nên tiếp tục theo đuổi

Bạn có nhiều người để ý, tôi sợ mình không đủ khả năng, sợ nhiều thứ lắm, nhưng từ bỏ tình cảm này tôi không thể làm được.
Tôi 28 tuổi, từng yêu đơn phương một người con trai, tình cảm này thực sự tôi không thể nào quên, có chăng là tôi chôn vùi nó sâu trong tim mình thôi, người ta cũng lập gia đình từ lâu rồi. Gần đây tôi tương tư một người khác, là tomboy, tôi thấy mình có... Đọc thêm

Có nên bảo lưu việc học đại học để theo đuổi đam mê?

Tôi 20 tuổi, sinh viên năm hai của một trường đại học ở Hà Nội, đang học chuyên ngành Hàn Quốc học
Bản thân thực sự không có đam mê với những môn học tại trường. Nguyên nhân là do ban đầu tôi không tìm hiểu rõ về chương trình học cũng như ngôn ngữ và văn hóa của Hàn Quốc, càng học tôi càng thấy mình không thuộc về nó.
Mỗi ngày đến lớp tôi lại tự hỏi tại sao mình phải học... Đọc thêm

Có nên tiếp tục theo đuổi bạn gái khi bị từ chối tình cảm

Chúng tôi quen nhau được 4 tháng, từ lần gặp đầu tiên tôi đã có tình cảm với cô ấy.
Cô ấy cũng biết được tình cảm của tôi nhưng vẫn bình thường. Sau đó chúng tôi trò chuyện như những người bạn thân thiết, tự dưng hôm nay cô ấy hỏi tôi: "Bạn vẫn còn tình cảm với tôi à"? Tôi đáp lại: "Còn". Cô ấy bảo: "Tôi nghĩ mình nên làm bạn thôi, đừng theo đuổi tôi nữa, tôi không xứng... Đọc thêm