Home
Menu

Mồ côi cả cha lẫn mẹ, tôi đón sinh nhật với ước mơ vào đại học

Tôi tròn 18 tuổi, mồ côi mẹ năm ba tuổi, mồ côi bố khi đang học lớp 11 sau trận lũ lụt lịch sử năm 2024.
Tôi sinh ra và lớn lên ở Lào Cai, gia đình nghèo. Tôi đang nỗ lực từng ngày để đỗ vào một trường đại học ngành báo chí ở Hà Nội, giấc mơ ấp ủ suốt ba năm qua. Nhân dịp sinh nhật 18 tuổi, tôi viết những dòng này, mong nhận được sự động viên để có thêm sức mạnh vượt qua thử thách. Tôi viết đi viết lại đoạn mở đầu ấy nhiều lần. Bởi mỗi chữ đều là một lát cắt của đời mình.
Hôm nay 14/4, tôi tròn 18 tuổi. Buổi sáng ở quê tôi vẫn như bao ngày: sương mù phủ kín những ngọn đồi, gió lùa qua mái tôn cũ kêu lạch cạch. Tôi dậy sớm nhóm bếp, nấu cơm cùng bà ngoại, không có bánh sinh nhật, không có quà, chỉ có bát cơm trắng và đĩa rau luộc hái từ vườn sau nhà. Tôi mồ côi mẹ từ năm ba tuổi. Mẹ mất vì bệnh hiểm nghèo. Người ta nói trẻ con không nhớ nhiều nhưng tôi nhớ cảm giác trống rỗng mỗi khi thấy bạn bè được mẹ đón về. Những buổi họp phụ huynh, tôi chỉ có ba. Có lần tôi hỏi: "Mẹ con đâu hả bà". Bà quay mặt đi, lau nước mắt rồi bảo mẹ đã lên trời. Từ đó, mỗi khi nhìn lên bầu trời đêm, tôi hay tự hỏi mẹ có nhìn thấy mình không.
Ông ngoại mất khi tôi mới một tuổi. Bà ngoại một mình chịu đựng nỗi đau mất chồng, rồi sau đó mất con gái. Ba tôi trở thành trụ cột duy nhất. Ông làm nông, quanh năm gắn với ruộng lúa và nương ngô, mùa nắng hạn thì mất mùa, mùa mưa lại lo sạt lở; thu nhập bấp bênh, có tháng chỉ đủ tiền gạo và tiền điện. Chỗ tôi ở là nhà cấp bốn cũ kỹ, mùa mưa nước dột từng giọt xuống nền đất. Tôi phải đặt chậu hứng nước để khỏi ướt sách vở. Không có bàn học, tôi ngồi trên chiếc ghế thấp, kê vở lên mặt giường để viết. Đêm mùa đông ở Lào Cai lạnh buốt, tay tôi nứt nẻ, rớm máu vì rét. Tôi vẫn học vì biết chỉ có học mới giúp tôi thoát khỏi cái nghèo. Ba luôn nói: "Con phải học cho giỏi, sau này đỡ khổ như ba".
Ông chọn cho tôi một trường tiểu học gần nhà để đỡ tốn tiền đi lại. Trường nhỏ, lớp học cũ, tường loang lổ, không có phòng máy tính, không có thư viện lớn, bữa trưa chỉ cơm trắng với chút thức ăn đơn giản. Thế nhưng tôi chưa từng than phiền vì biết ba đã phải đổ bao nhiêu mồ hôi mới có tiền mua cho tôi bộ đồng phục. Chiếc xe đạp tôi đi học là xe cũ, sơn đã bong tróc. Mỗi sáng, ba dắt xe ra cổng cho tôi. Có hôm trời mưa to, ba mặc áo mưa rách, đội nón lá đứng nhìn tôi đi cho đến khi khuất bóng. Hình ảnh ấy in sâu trong trí nhớ tôi. Lên cấp hai, tôi học trường xa hơn. Con đường đến trường nhiều dốc cao, mùa mưa bùn đất bám đầy bánh xe. Có lần tôi trượt ngã, vở rơi xuống bùn. Tôi nhặt lên, lau sơ rồi tiếp tục đi. Tôi sợ nghỉ học một buổi sẽ không theo kịp bài.
Tháng 9 năm 2024, cơn bão Yagi ập đến, trận lũ lụt lịch sử khiến cả vùng quê tôi chìm trong nước, ruộng vườn ngập trắng, nhà cửa đổ nát. Trong dòng nước cuồn cuộn ấy, ba tôi không trở về. Ngày nhận tin, tôi như sụp đổ, lao ra bờ sông, gào khóc gọi tên ba. Tôi không tin đó là sự thật. Người đàn ông luôn dậy sớm nấu cơm cho tôi trước khi ra đồng, người từng hứa sẽ dự lễ tốt nghiệp cấp ba của tôi đã rời đi mãi mãi. Đám tang ba diễn ra trong căn nhà lạnh lẽo. Bà ngoại ngồi lặng, đôi mắt đỏ hoe. Tôi ngồi bên quan tài, nắm chặt tay ba lần cuối. Bàn tay từng dắt tôi qua bao mùa mưa nắng giờ lạnh ngắt.
Từ đó, tôi sống cùng bà ngoại. Hai bà cháu nương tựa vào nhau. Bà đã già, lưng còng, sức khỏe yếu nhưng vẫn dậy từ tinh mơ nấu cơm, trồng rau, nuôi gà. Có hôm bà ho suốt đêm, tôi nằm nghe mà nước mắt lăn dài. Có những tháng, tiền trong nhà chỉ còn vài chục nghìn đồng, tôi phải tiết kiệm từng cuốn vở, từng cây bút, không dám xin thêm tiền mua sách tham khảo. Nhiều khi nhìn bạn bè có điện thoại mới, có quần áo đẹp, tôi cũng chạnh lòng. Rồi tôi tự nhủ mình còn được đi học đã là may mắn.
Đầu năm lớp 11, sau khi ba mất, tôi từng nghĩ đến việc nghỉ học để đi làm phụ bà. Bà nắm tay tôi nói: "Con mà bỏ học, ba con dưới suối vàng không yên lòng", câu nói ấy khiến tôi bật khóc. Tôi quyết định tiếp tục học. Tôi học như thể mỗi trang sách là một nhịp thở của ba. Tôi ấp ủ ước mơ thi vào đại học ngành báo chí ở Hà Nội. Tôi muốn kể câu chuyện của những người như gia đình tôi, những người âm thầm chịu đựng mất mát sau thiên tai.
Sinh nhật 18 tuổi của tôi không có nến. Buổi tối, bà chỉ xoa đầu tôi và nói: "Cháu lớn rồi", tôi quay mặt đi để bà không thấy mình khóc. Tôi nhớ ba, ước giá như ba còn sống, có lẽ ông sẽ mua cho tôi một chiếc bánh nhỏ và nói: "Con gái ba trưởng thành rồi". Tôi cũng hiểu, dù không còn ba mẹ bên cạnh, mình vẫn phải sống tiếp. Tôi không muốn nghịch cảnh là cái cớ để mình gục ngã. Tôi muốn nó trở thành động lực. Nếu một ngày tôi đỗ đại học, sẽ mang theo câu chuyện của mình đến Hà Nội. Tôi sẽ học thật tốt, làm thêm để tự nuôi bản thân.
Tôi sẽ viết về lũ lụt, mất mát, nghị lực của những con người nhỏ bé. Tuổi 18 của tôi bắt đầu bằng nước mắt nhưng không kết thúc bằng tuyệt vọng. Tôi tin rằng, dù cuộc đời đã lấy đi của mình rất nhiều, nó vẫn để lại cho tôi một điều quý giá: cơ hội được mơ ước. Tôi không để giấc mơ ấy tắt đi.
Hà Nhi 15/04/2026

Bị chồng mắng lăng loàn chỉ vì cậu bạn đại học bóp vào vai tôi

Anh chửi tôi với đủ từ ngữ xúc phạm như kiểu tôi bồ bịch, nay người này, mai người khác.
Từ khi có gia đình, tôi phải bỏ mọi mối quan hệ với các bạn khác giới. Trên thực tế chỉ là những người bạn từ cấp hai, ba đến đại học chứ không hề có tơ tưởng gì về yêu đương. Trước kia thỉnh thỏang tôi có nói chuyện về tình hình sức khỏe, gia đình với vài người bạn, nhưng... Đọc thêm

Bạn trai lớn hơn 10 tuổi muốn cưới, còn tôi vừa vào đại học

Anh nói không còn trẻ để chờ đợi tôi quá lâu; tôi ngược lại, chưa thể nghĩ đến chuyện lấy chồng.
Em là sinh viên năm nhất. Ở cái tuổi nhiều người còn bỡ ngỡ với môi trường mới, em lại vướng vào một mối quan hệ khiến không ít lần mất ngủ vì suy nghĩ. Cách đây khoảng 3 tháng, trong một buổi gặp gỡ gia đình, em tình cờ quen anh, người bạn thân của anh rể. Anh hơn em đúng 10... Đọc thêm

Mẹ ước tôi không lấy chồng, ở vậy chăm bà lúc tuổi già

Mẹ không vui khi tôi mang thai đứa thứ hai vì biết sẽ mất đi nguồn thu nhập khi tôi ở nhà dưỡng thai.
Tôi có bầu, mẹ không quan tâm hay sắp xếp ở gần, ít nhất là để ủng hộ tinh thần, có mẹ ruột bên cạnh bởi tôi cũng không cần mẹ phải làm việc tay chân nặng nhọc gì nhưng mẹ tỏ ra lạnh lùng. Tôi nói muốn về nhà mẹ thăm và ăn những món quê hương, mẹ bảo ở thành phố đi, tiết... Đọc thêm

Tôi chỉ ước không phải đưa tiền cho chồng

Tôi là thế hệ cuối 8X, lấy chồng 10 năm; chồng tôi rất yêu thương hai đứa con nhưng lại không kiếm ra tiền.
Chồng hiền lành, thương vợ con nhưng không biết tính toán nên đầu tư cái gì lỗ cái đó. Trước anh đi xuất khẩu lao động, có ít vốn, khi về đã vay mượn thêm 800 triệu đồng để đầu tư vào bất động sản, đúng lúc sốt đất, lại không tìm hiểu kỹ đất đó không có sổ, giờ... Đọc thêm

Bạn gái báo tin mang thai khi tôi chuẩn bị ra nước ngoài theo đuổi ước mơ

Khi tôi chuẩn bị ra nước ngoài học tập và phát triển sự nghiệp, một tin không ngờ lại đến, bạn gái thông báo có thai.
Tôi 31 tuổi, từng có tuổi thơ không dễ dàng, thiếu thốn đủ điều. Chính vì vậy, tôi luôn mong muốn con cái sẽ sinh ra trong môi trường đầy đủ và có cơ hội phát triển tốt hơn. Thế nhưng, khi tôi chuẩn bị lên đường đi nước ngoài để học tập và phát triển sự... Đọc thêm