Home
Menu

Không còn phương tiện di chuyển ở tuổi 40

Sau lưng tôi còn những khoản nợ dang dở; trong nhà là tiếng thở dài, lời chê bai cay đắng của vợ khiến tôi có lúc muốn gục ngã.
Sáng nay, tôi đứng ở trạm xe bus, nhìn dòng người hối hả lướt qua trên những chiếc xe bóng loáng, một cảm giác trống trải bóp nghẹt lấy lồng ngực. Cách đây không lâu, tôi cũng là một phần của dòng người đó, cho đến khi chiếc xe máy của mình không cánh mà bay. Ở tuổi 40, mất phương tiện đi lại không chỉ là mất một tài sản, nó giống như mất đi cái "chân", mất đi sự tự tin của một người đàn ông trụ cột. Nhất là khi sau lưng tôi vẫn còn những khoản nợ đang trả dở, trong nhà là những tiếng thở dài, những lời chê bai cay đắng của vợ... Đã có lúc tôi muốn gục ngã.
Sáng nay, khi ngồi trên xe bus, nhìn qua ô cửa kính, tôi chợt nhận ra một góc nhìn khác. Hóa ra, bấy lâu nay tôi mải miết đua theo vẻ bề ngoài mà quên mất giá trị bản thân không nằm ở chiếc xe mình đi. Chiếc xe mất đi nhưng tôi đã kiểm soát được nợ nần, đó là một sự tự do mà trước đây tôi chưa từng có. Đôi chân có thể đi chậm lại một chút nhưng tâm trí tôi bắt đầu tĩnh lặng để viết những dòng này.
Tôi viết cho chính mình, viết cho những ai đang ở trong "vực thẳm" của tuổi trung niên. Chúng ta có thể mất xe, có thể bị chê bai, có thể đang nợ... nhưng chỉ cần còn ý chí là còn tất cả. Hành trình đi làm bằng xe bus của tôi bắt đầu từ hôm nay, không hào nhoáng nhưng thanh thản. Cảm ơn những ai đã đọc đến đây. Chúc các bạn tuổi 40 vững vàng tay lái, dù là lái xe máy hay lái chính cuộc đời mình.
Ngô Thành 18/04/2026

Mất phương hướng khi bị điều chuyển công việc

Công việc mới không quá áp lực nhưng tôi thấy mình không phát huy được thế mạnh, cảm giác bị bó buộc và không còn nhiệt huyết như trước.
Tôi 35 tuổi, tốt nghiệp đại học ngành cơ khí và bắt đầu làm trong lĩnh vực xi măng từ năm 2016 với vị trí kỹ thuật. Đến năm 2020, tôi được bổ nhiệm làm phó quản đốc xưởng liệu (sau đổi tên thành bộ phận nguyên liệu). Suốt thời gian đó,... Đọc thêm

Tôi mất phương hướng từ khi nghe anh kể chuyện xưa với một cô gái

Anh vẫn hẹn gặp nhưng tôi đều từ chối, chúng tôi dần không còn nói chuyện nhiều như trước.
Tôi cũng chẳng biết nên bắt đầu từ đâu cho phù hợp, chỉ nhận ra các câu chuyện tình cảm của mình dường như đều có một điểm chung: khi tôi bắt đầu mở lòng, muốn đồng hành cùng ai đó thì họ lại rời đi. Tôi quen một anh, khá trắng, đeo kính, tôi rất thích con trai đeo kính. Thoạt đầu,... Đọc thêm

Yêu đơn phương người đàn ông hơn 10 tuổi

Mỗi ngày tôi đều chia sẻ công việc với anh, cảm thấy rất vui, có điều anh chỉ xem tôi như em gái.
Quen biết qua công việc, lúc đó anh là người làm việc chính với một đồng nghiệp của tôi, anh lớn hơn tôi 10 tuổi. Chúng tôi chơi chung một nhóm với nhau. Tính anh trẻ con lắm, có thể vì tính cách đó đã làm tôi cảm mến và thích chơi chung nhiều hơn. Lúc đó tôi chỉ nghĩ đơn thuần là bạn... Đọc thêm

10 năm yêu đơn phương cô gái hơn 4 tuổi

Hôm nay tôi quyết định nói rõ với bạn một lần nữa rằng tôi yêu và muốn đồng hành cùng bạn nhưng bạn khéo từ chối.
Tôi 30 tuổi, bạn ấy 34. Tôi gặp bạn lần đầu tiên vào một ngày mùa thu tháng 10 năm 2022. Nhớ ngày đầu tiên gặp bạn là ở hành lang giảng đường, nơi chúng tôi học chung lớp văn bằng hai. Tôi bị ấn tượng bởi ánh mắt của bạn khi chúng tôi chạm mặt nhau, một cảm... Đọc thêm

Yêu đơn phương sếp nữ hơn 9 tuổi

Tôi 29 tuổi, vào công ty được nửa năm thì đem lòng yêu chị sếp hơn 9 tuổi, là mẹ đơn thân, đã ly hôn.
Từ ngày đầu làm việc, tôi đã ấn tượng với chị, người phụ nữ thông minh, nhan sắc mặn mà, đàng hoàng, điềm tĩnh và chừng mực. Chị luôn cư xử rõ ràng, làm việc công tâm, chưa bao giờ lớn tiếng với ai trong nhóm nhưng không ai dám làm việc cẩu thả. Tôi thích cách chị nhìn nhận... Đọc thêm