Mẹ tôi phải nhìn sắc mặt con rể mà sống
Đi làm áp lực, nhiều hôm về nhà lại phải hứng chịu sự cằn nhằn, than phiền của chồng về mẹ đẻ, đôi lúc tôi ức phát khóc.
Tôi và chồng quen nhau 6 năm, kết hôn đã 10 năm và có hai bé gái (15 tháng tuổi và 7 tuổi). Trong mắt tôi và gia đình, anh là người chồng, người cha rất tốt. Anh đi làm có bao nhiêu tiền đều đưa hết cho vợ giữ. Những ngày không có lịch làm việc, anh ở nhà chăm con, nấu ăn, tối lại chở vợ con đi dạo, đi chơi. Anh luôn đặt sở thích của vợ con lên trên bản thân và chưa bao giờ từ chối mong muốn nào của tôi.
Tôi làm quản lý với thu nhập tốt và ổn định, còn chồng làm hướng dẫn viên du lịch. Thu nhập của anh tùy theo thời điểm và tùy tour. Tôi cũng không muốn anh đi tour quá nhiều vì chúng tôi còn con nhỏ, công việc của tôi khá bận, sức khỏe anh cũng có hạn vì đi tour nhiều rất vất vả. Tôi cũng chưa bao giờ để anh phải lo lắng về kinh tế, anh muốn đưa bao nhiêu thì đưa, không thì tôi tự tính toán. Chi phí phụng dưỡng bố mẹ hai bên hàng tháng, chi phí sinh hoạt gia đình hay tiền học, tả sữa của hai con hầu như tôi đều chủ động quán xuyến.
Chúng tôi sống cùng bố mẹ đẻ của tôi để ông bà phụ chăm hai cháu mỗi khi chồng đi tour. Bố mẹ tôi rất thương anh, coi anh như con ruột. Mẹ tôi lúc nào cũng chăm chút cho anh từng đĩa trái cây, nấu đúng món anh thích, giặt giũ đồ đạc chu đáo mỗi lần anh đi làm về. Anh cũng rất yêu thương bố mẹ tôi, mẹ tôi thích ăn gì, mua gì anh cũng tìm cho bằng được. Còn bố mẹ chồng sống cách chúng tôi 15 km, do nhà ngoại ở trung tâm và sát với chỗ tôi làm nên tôi sống ở nhà với ba mẹ tôi. Thỉnh thoảng sắp xếp được công việc, chúng tôi về ăn cơm cùng ba mẹ chồng. Ba mẹ chồng cũng rất thương và thông cảm cho chúng tôi.
Tuy nhiên, mọi chuyện có lẽ sẽ trọn vẹn nếu chồng tôi không có một khuyết điểm lớn: sự nóng tính, cộc cằn và tư duy tiêu cực. Anh rất khó kiểm soát cảm xúc mỗi khi tức giận. Nhiều khi chỉ là vài câu chuyện thời sự trên mâm cơm gia đình, anh cũng có thể lớn tiếng cự lại mẹ tôi. Mẹ tôi ngoài 60 tuổi, hiền lành nhưng đôi khi hời hợt, không ngăn nắp. Và có đôi lúc chồng tôi sẽ nhăn nhó, cằn nhằn mẹ tôi nên thế này, nên thế nọ. Tôi biết có những chuyện mẹ tôi sai, tôi cũng dặn mẹ rất nhiều lần vì nguy hiểm hay ảnh hưởng đến sức khỏe của cả nhà. Có vài lần chồng tôi lớn tiếng làm mẹ rơm rớm nước mắt. Tôi đã góp ý với chồng nhiều lần rằng dù mẹ có sai thì thái độ cãi lại của anh vẫn là sai.
Thương mẹ, mỗi ngày đi làm về dù mệt mỏi, tôi lại lao vào dọn dẹp, chà nhà tắm, lau nhà, rửa chén để hạn chế tối đa thiếu sót của mẹ hay va chạm khiến anh bực bội. Sau có những lần anh quá đáng, tôi tức giận trao đổi, anh lại xin lỗi tôi, xin lỗi mẹ và hai mẹ con lại vui vẻ, yêu thương nhau như cũ. Nhưng chỉ được dăm bữa nửa tháng, nhất là những đợt đi tour về mệt, anh lại tiếp tục cộc cằn, gắt gỏng với cả mẹ, vợ và các con.
Đi làm áp lực, nhiều hôm về nhà lại phải hứng chịu sự cằn nhằn, than phiền của chồng về mẹ đẻ, đôi lúc tôi ức phát khóc. Có lần không chịu nổi, tôi nói mẹ lớn tuổi sẽ không bao giờ thay đổi, mình là con bị bọc lót, khắc phục cho mẹ, còn nếu sống không được nữa thì dọn ra ngoài, chứ em quá mệt mỏi rồi. Thấy tôi gay gắt, anh lại dịu xuống nhưng được vài tháng rồi đâu lại vào đấy.
Đỉnh điểm là hôm qua, trời mưa lất phất, anh qua công ty đón tôi nhưng tôi bận nghe điện thoại của khách hàng nên trễ khoảng hai phút. Vừa lên xe, anh đã tức giận nói tôi đã gọi anh lên đón mà không chịu thu xếp công việc đứng chờ sẵn, để anh gửi con cho bà ngoại chạy lên đón giữa trời mưa mà còn bắt đợi, không coi trọng sự quan tâm của anh lên đón và coi thường sức khỏe của anh. Mấy ngày nay công việc áp lực khiến tôi suy nhược, đau nửa đầu, sự vô lý và cơn giận của anh như bào mòn chút sức lực cuối cùng của tôi. Chúng tôi cãi nhau gay gắt trên đường. Hôm sau anh lại xin lỗi nhưng trong thâm tâm anh vẫn nghĩ mình đúng vì "có quan tâm mới lên đón mà lại bị bắt chờ". Còn tôi thì chạm ngưỡng kiệt sức.
Tôi cảm giác mình đang sống bên cạnh một trái bom nổ chậm, đến cả mẹ tôi cũng phải nhìn mặt con rể mà sống. Cái "tốt" của anh dường như luôn đi kèm điều kiện: gia đình phải chịu đựng và làm bao cát cho những cơn thịnh nộ bất chợt của anh. Anh có thể trách tôi chấp nhặt khi anh đã hạ mình xin lỗi. Nhưng 10 năm qua, cứ giận dữ, trút giận rồi lại xin lỗi... tình yêu và sự tôn trọng trong tôi đang bị bào mòn từng ngày. Thương thì rất thương, nhưng thực sự lúc này tôi cảm thấy quá mệt mỏi và bế tắc.
Nhìn lại những khoảnh khắc gia đình vui vẻ hạnh phúc nhưng sự mệt mỏi khiến tôi muốn buông bỏ tất cả. Tôi chia sẻ để giải tỏa áp lực chứ bản thân lúc này tôi cũng không biết phải làm gì, chỉ biết bản thân suy nhược, tôi cần bảo vệ chút năng lượng ít ỏi còn lại để chăm sóc cha mẹ và các con. Tôi mong những người chồng nóng tính, nếu đọc được bài viết này, hãy suy nghĩ lại mà luyện tập, kiềm chế lại cơn tức giận của mình. Vì lời nói thốt ra là một lần làm tổn thương người bên cạnh rất khó để chữa lành. Cảm ơn mọi người đã đọc và chia sẻ cùng tôi. Trân trọng.Ngọc Uyên 12/08/2026Để khỏi phải nhìn sắc mặt nhà chồng, tôi muốn làm mẹ đơn thân
Tôi dẫn con về ở với ba mẹ đẻ, vừa có thể toàn tâm chăm sóc ba mẹ mình, vừa một mình nuôi con, khỏi phải nhìn sắc mặt ai.
Tôi là tác giả bài viết "Tôi bị mẹ chồng mắng khi bảo chồng biếu ba mẹ vợ tháng 400 nghìn". Cảm ơn góp ý của quý độc giả và xin chia sẻ thêm về câu chuyện của tôi.
Tôi ra trường và đi làm được ba năm mới cưới chồng. Toàn bộ thu nhập của tôi để lo cho...
Đọc thêmCách dạy cháu tôi thành học sinh xuất sắc
Cháu gái học gần hết lớp một vẫn chưa thành thạo đánh vần những vần khó, tôi dạy cháu học đến lớp 2 cháu đã là học sinh xuất sắc.
Đọc bài: "Con học kém, vợ chồng tôi cãi nhau mỗi ngày", tôi thấy đây là một vấn đề có thể giúp ích nhiều người, có tác động thay đổi quan điểm giáo dục, thay đổi cuộc đời của nhiều đứa trẻ nên xin chia sẻ câu chuyện của cháu gái mình, hy...
Đọc thêmTôi không thể yêu hết lòng với bạn trai vì từng tổn thương sâu sắc
Tôi không biết người kia có nhận ra sự nửa vời đó không, nhưng tôi thì biết mình yêu bằng bản năng tự vệ.
Tôi từng yêu một người bằng tất cả những gì mình có: cả tuổi trẻ, niềm tin lẫn sự vị tha mà chính tôi cũng không biết là mình có. Tôi yêu anh một cách nhiệt thành, không toan tính và luôn nghĩ chỉ cần mình cố gắng đủ, tình yêu sẽ giữ được cả hai bên cạnh nhau. Nhưng tôi...
Đọc thêmCảm ơn chồng đã cùng em hoàn thành xuất sắc 5 năm hôn nhân lần thứ nhất
Chúng tôi sẽ lại bắt đầu một hành trình mới, nhiều lo âu nhưng cũng đầy hy vọng.
Tôi 36 tuổi, chồng 39 tuổi. Hôm nay là một ngày rất đặc biệt - kỷ niệm tròn năm năm chúng tôi lấy nhau. Năm năm, nếu so với một đời người thì không quá dài, nhưng đủ để một cô gái bước qua những bỡ ngỡ của hôn nhân, đủ để một người đàn ông học cách đặt gia đình lên trước cái tôi, và đủ...
Đọc thêmIm lặng kết thúc mối tình sâu sắc tưởng sẽ là mãi mãi
Em luôn thích sự rõ ràng, đã muốn hỏi anh nhưng rồi lại thôi, hỏi để làm gì, lại làm khó cho nhau.
Đây là lá thư từ biệt em viết cho anh mà chắc chắn anh sẽ không bao giờ đọc được. Em nghĩ chúng ta sẽ chỉ lẳng lặng rút lui thôi. Anh không nhắn cho em và em cũng không nhắn cho anh nữa. Sau vài ngày, em sẽ xóa thông tin liên hệ của anh và thế là chúng ta kết thúc, chấm dứt một mối liên hệ...
Đọc thêm