Mẹ chồng thường chỉ để lại một chén cơm, mặc kệ tôi đói
Đôi lúc tôi thấy ít quá, nấu thêm mì, bà hầm mặt không vui; còn nếu tôi ghé quán, về không ăn cơm nhà, bà bảo đi ăn quán ăn đình.
Gia đình tôi có năm người: ba mẹ chồng lớn tuổi, vợ chồng tôi và đứa con trai học lớp chín. Tôi sống ở quê, vợ chồng tôi đều dạy học. Nhà tôi thuộc diện khá giả dưới quê. Kể thêm về ông bà: ông 82 tuổi, bà 71 tuổi, đều có lương hưu. Nhìn bề ngoài, rất ổn phải không. Chồng tôi có một chị gái và ba mẹ chồng rất yêu thương chăm lo từng tí cho gia đình chị. Đáng nói là họ không thương cháu nội, nhưng hễ nói sẽ bị cho là tôi kiếm chuyện. Tôi rất ngột ngạt, biết rằng sẽ có va chạm khi sống chung nhưng thật sự rất quá đáng.
Ông bà hay bắt bẻ những chuyện rất nhỏ. Tôi đi dạy về vốn dĩ đã mệt. Tôi vẫn cảm thấy mình đối xử với bên chồng rất ổn. Lúc mới về làm dâu, tôi đều giúp đỡ chị chồng. Nhà chị cũng đi dạy. Đến mùa cắt lúa, khi rảnh tôi lại cân lúa giúp; có công có việc, tôi tiện đường đưa rước cháu đi học. Nhưng lâu dần thành thói quen, từ những chuyện vụn vặt ấy làm tôi ngột ngạt.
Ông bà không thích, càng không thương mẹ con tôi. Chồng không bênh vực vợ (cũng khó xử) nhưng anh hiền, chăm chỉ. Tôi vẫn luôn nhẫn nhịn, thậm chí ngay cả việc tôi đi dạy về, bà không nấu đồ ăn cho, bảo là mẹ không biết nấu gì nên chỉ làm cho ông bà ăn, tôi vẫn nín. Trong khi một tuần tôi dạy có 5 buổi, trừ hôm hội họp hoặc dạy tiết một buổi sáng tôi không làm kịp, còn lại đều chu toàn cơm nước, thịt cá mua sẵn trong tủ lạnh.
Đỉnh điểm là hôm rồi ông bệnh, tôi và chồng đang đợt hè nên cùng đi nuôi. Đến khi xuất viện về nhà, tôi nghĩ đơn giản là chỉ dọn dẹp nhà cửa, cơm nước cho ông mau lại sức. Nhưng sau đó một thời gian, mẹ chồng mới bắt lỗi tôi rằng: ở chung nhà mà không một lời hỏi han ông xem khỏe chưa? Tôi nói chung nhà ngày nào cũng thấy, thêm việc sáng nào mẹ cũng nói hôm nay ông ngủ ngon hay không, sáng nay nấu gì cho ông... tôi nghĩ vậy đã đủ.
Hoặc hôm kia chú chồng ghé thăm cụ, lúc đó tôi đã thay đồ đi dạy, đang gấp nên chỉ cầm chai nước lọc và đĩa bánh gạo ra mời và nói: "Chú ở nhà chơi với ba, con đi dạy". Chuyện bình thường, nhưng vài hôm sau mẹ chồng bắt lỗi: lâu lâu chú mới ghé mà tôi không pha được ly cà phê sữa (tôi ở miền Tây) nữa? Tôi có trả lời là con gấp đi dạy và đã có nước lọc rồi. Mẹ chồng giãy nảy lên không chịu, nói tôi không xem trọng gia đình chồng.
Và rất, rất nhiều chuyện lặt vặt khác khiến tôi ngột ngạt, ấm ức, cảm giác nặng nề vì không có tiếng nói chung. Mở miệng ra nói chuyện vài câu thôi cũng sẽ bị bắt bẻ hoặc nói kiểu không ưa. Khi nhà chị chồng có chuyện gì khó khăn hoặc bệnh, thế nào tôi cũng bị giận cá chém thớt.
Thậm chí khi được nâng lương trước hạn, tôi khoe với bà rằng con được lên lương, bà cũng chỉ ừ. Xong nói qua nói lại một hồi sẽ bảo: có người lươn lẹo hoặc nịnh nọt nên người ta được lên lương trước hạn, còn chị hai mày thiệt thà quá nên thua người ta. Tôi nói chuyện đó được đánh giá bằng thành tích thi đua mà, ai làm tốt mới được xét chứ. Bà giãy lên: cái trường mày khác, trường chị hai mày khác, biết gì. Mà không khoe thì khi bà hay, bà lại nói là chúng mày trong nhà mà giấu giếm.
Những chuyện tuy nhỏ nhưng làm cho tinh thần tôi rất mệt mỏi, luôn trong trạng thái suy nghĩ từ lời ăn tiếng nói xem có bị bắt lỗi không, rồi sẽ bị bắt lỗi lúc nào. Có thể tôi có cái sai nhưng thật sự rất mệt. Buông bỏ, không chú ý thì tôi chưa làm được; mà ra riêng ông bà không cho và thấy bỏ ông bà cũng không ổn.
Tâm sự với chị chồng, chị lại càng làm cho bà ghét tôi thêm. Có lúc bà chừa cho tôi có một chén cơm, ăn không đủ. Tôi có nói là nấu nhiều chút thì bà càng giãy lên. Trời ơi, riết phải nhìn sắc mặt mà sống. Đôi lúc tôi thấy ít quá, nấu thêm mì, bà hầm mặt không vui; còn ghé quán ăn về không ăn cơm nhà, bà bảo đi ăn quán ăn đình.
Chưa kể ba chồng còn bắt bẻ tôi đủ thứ: tôi nói chuyện hơi rôm rả, lớn tiếng thì nói cô giáo mà nói chuyện vậy; tôi im lặng lại nói khó khăn, không giao tiếp dòng họ, tự cao; nấu ăn lỡ rớt đồ, tiếng kêu lớn, ông bảo đi dạy về dằn mâm ai vậy; chặt củi chẻ to ông cũng nói... Cho nên từ những chuyện bé xíu hàng ngày nhưng tôi rất mệt, cảm giác áp lực. Mọi người có cách nào giúp tôi buông bỏ đầu óc, nghe tai này lọt qua tai kia không?
Phương Ly 12/04/2026Tôi lỡ nói chồng vô dụng khi anh rửa chén làm vỡ bát
Anh vẫn cười khi tôi hỏi han nhưng hời hợt, chẳng còn sự ấm áp quen thuộc.
Tôi 34 tuổi, chồng 32, kết hôn được bảy năm, có cậu con trai năm tuổi. Cuộc sống gia đình bình thường, không dư dả nhưng cũng đủ đầy, chỉ có điều cả hai đều bận rộn với công việc. Chồng tôi hiền lành, chịu khó, luôn cố gắng đỡ đần việc nhà để tôi có thời gian nghỉ ngơi, dù những việc anh làm vẫn...
Đọc thêmHơn 14 năm, chồng đứng ngoài cuộc, để mình tôi bon chen với đời
Anh thấy tôi lo được nên có phần ỷ lại, nói ra điều này tôi rất xấu hổ nhưng anh cho rằng vợ lo mọi chuyện là hiển nhiên.
Tôi đồng ý làm vợ anh không phải vì tình yêu mà có lẽ vì lòng thương hại và muốn trả thù tình cũ. Trước khi kết hôn với anh, tôi yêu một người và dành trọn tình yêu của mình cho người đó. Anh ta lại trà đạp lên tình yêu của tôi một cách không thương tiếc....
Đọc thêmTừ khi bố đi theo người khác, mẹ tôi bị chú thím chèn ép
Mấy chục năm mẹ tôi làm dâu, chịu đủ khổ cực nhưng cuối cùng ba vẫn bỏ theo vợ nhỏ, giờ mẹ tôi sống cùng nhà với chú thím.
Tôi chưa giúp được gì cho mẹ đã đi lấy chồng. Khi tôi quyết định cưới, một phần vì vỡ lẽ chuyện ba có con riêng bên ngoài, tôi muốn mẹ thấy con gái lấy chồng sẽ vui hơn, muốn mẹ bận rộn hơn. Tôi cưới chồng năm 28 tuổi, cố gắng làm việc nhưng năng...
Đọc thêmVì nghèo, ít học, tôi bị cấp trên chèn ép, quỵt lương 4 triệu đồng
Bốn triệu đồng là công sức gần 20 ngày làm, mỗi ngày 12 giờ, tôi cảm thấy nghẹn ngào, chua xót cho thân phận người làm công bị chèn ép.
Tôi 35 tuổi, sinh ra và lớn lên ở TP HCM. Vì gia đình nghèo và đông anh em, tôi chỉ học hết cấp ba, không có nghề nghiệp hay công việc ổn định. Tôi chỉ làm những công việc phổ thông, lương thấp, đủ để trang trải cuộc sống. Mọi người có thể...
Đọc thêmVợ vẫn ở bên dù có lúc 4 người nhà tôi còn nửa chén gạo, gói mì, quả trứng
Ngày tôi mất tất cả, trời vẫn nắng nhưng trong lòng tôi tối sầm, vợ chồng ăn cơm trắng chan nước mì, nhường phần cho hai con.
Hai năm trước, cuộc đời tôi sụp đổ. Tôi phá sản. Mọi thứ tưởng chừng vững vàng bỗng tan biến chỉ trong vài tháng. Từ một người tự tin vào bản thân, có công việc, có bạn bè, có vị trí, tôi trở thành kẻ thất bại, mang trên vai khoản nợ gần ba tỷ...
Đọc thêm