Home
Menu

Bạn trai và cô bạn trong nhóm phản bội tôi

Tôi đau không chỉ vì mất người yêu mà còn vì cảm giác bị phản bội bởi hai người mình từng đặt niềm tin.
Tôi từng nghĩ, khi yêu một người, chỉ cần mình chân thành thì tình yêu sẽ có cách để ở lại. Tôi không phải kiểu người dễ rung động, nhưng một khi đã yêu, tôi thường đặt hết tình cảm vào người đó, không tính toán, cũng chẳng nghĩ đến chuyện một ngày nào đó mình sẽ bị phản bội. Vậy mà cuối cùng, tôi lại mất anh theo cách đau nhất. Chúng tôi quen nhau khá tình cờ. Ngày ấy, một người bạn chung giới thiệu hai đứa với nhau. Ban đầu tôi chẳng có ấn tượng gì đặc biệt, chỉ nghĩ anh là người dễ gần, nói chuyện có duyên. Rồi từ những cuộc trò chuyện vu vơ, những lần rủ nhau đi cà phê, cùng ăn tối sau giờ làm, chúng tôi dần trở thành một phần trong cuộc sống của nhau. Tôi yêu anh lúc nào không biết.
Những ngày tháng ấy, tôi từng rất hạnh phúc. Anh quan tâm đến tôi bằng những điều nhỏ nhặt. Tôi cũng cố gắng dành cho anh những gì tốt nhất mình có. Hai đứa không giàu có gì nhưng mỗi cuối tuần đều cố thu xếp thời gian gặp nhau. Tôi cũng dần thân thiết với gia đình và bạn bè của anh. Bố mẹ anh quý tôi. Những dịp cuối tuần, tôi thường được gọi sang ăn cơm. Bạn bè anh cũng coi tôi như người trong nhóm.
Tôi từng nghĩ mình thật may mắn vì không chỉ có một người yêu thương mình mà còn có thêm một gia đình và những người bạn luôn chào đón mình. Trong số đó có một người bạn mà tôi đặc biệt tin tưởng. Tôi từng kể với cô ấy rất nhiều chuyện về mình và về anh. Có những lúc giận người yêu, tôi còn tìm cô ấy để tâm sự. Tôi chưa bao giờ nghĩ người mình có thể thoải mái chia sẻ mọi thứ lại là người khiến tình yêu của mình tan vỡ. Tôi phát hiện ra chuyện giữa hai người vì tin nhắn vô tình nhìn thấy.
Ban đầu tôi không tin. Tôi tự tìm đủ lý do để giải thích cho họ. Tôi nghĩ có thể mình hiểu nhầm. Tôi thậm chí còn tự trách bản thân vì đã nghi ngờ những người mình tin tưởng. Rồi càng về sau tôi càng không thể tự lừa mình. Anh đã thay đổi tình cảm. Người anh hướng đến lại chính là bạn tôi. Tôi đau không chỉ vì mất người yêu mà còn vì cảm giác bị phản bội bởi hai người mình từng đặt niềm tin. Một người là người tôi yêu nhất, một người từng được tôi coi như chị em. Tôi đã có lúc tự hỏi mình đã làm gì sai. Có phải tôi chưa đủ tốt? Có phải tôi đã quá chủ quan? Hay tình yêu của chúng tôi vốn dĩ đã có vấn đề từ lâu mà chỉ mình tôi không nhận ra?
Tôi tính đến chuyện níu kéo, muốn giữ anh lại, muốn mọi thứ quay về như trước. Tôi muốn anh nhớ những ngày hai đứa từng hạnh phúc, nhớ những buổi tối cùng nhau đi bộ, những chuyến đi ngắn và cả những lần anh nắm tay tôi nói rằng sẽ cố gắng vì nhau. Rồi tôi hiểu, tình yêu không phải van xin để giữ lại. Nếu một người đã muốn bước sang một con đường khác, việc mình cố kéo họ lại chỉ khiến cả hai thêm mệt mỏi. Điều khiến tôi tiếc nhất không chỉ có anh mà cả gia đình anh và những người bạn từng thương tôi. Tôi từng nghĩ nếu một ngày không còn yêu nhau nữa, chúng tôi vẫn có thể làm bạn, tôi có thể giữ những mối quan hệ ấy. Sau chuyện này, tôi hiểu mọi thứ không đơn giản như mình nghĩ.
Tôi biết nếu tiếp tục qua lại với gia đình hay bạn bè anh, có thể chính anh sẽ khó xử. Có những mối quan hệ dù không làm gì sai nhưng vẫn phải buông vì chúng gắn với một người mà mình cần quên. Tôi từng tự hỏi liệu mình có phải người thua cuộc không. Tôi mất người mình yêu, mất một người bạn và mất cả cuộc sống mà tôi từng nghĩ sẽ kéo dài rất lâu. Thế nhưng tôi không muốn oán trách nữa. Anh có lựa chọn của anh. Bạn tôi cũng có lựa chọn của cô ấy. Còn tôi, sau tất cả, chỉ có thể chọn cách bước tiếp. Tôi từng nghĩ tình yêu phải là mãi mãi. Bây giờ tôi hiểu, có những tình yêu chỉ tồn tại trong một đoạn đời nhưng những kỷ niệm đẹp thì có thể ở lại rất lâu.
Tôi vẫn nhớ anh của những ngày cũ. Người từng đứng giữa phố chờ tôi tan làm, từng cầm máy ảnh chụp cho tôi những bức hình mà tôi giữ mãi. Tôi nhớ những ngày chúng tôi chưa có bất kỳ khoảng cách nào, khi cả hai đều tin rằng chỉ cần yêu nhau thì mọi chuyện đều có thể vượt qua. Tôi chưa thể quên anh, dù biết không nên nhớ một người từng phản bội mình, phải làm sao đây?Quỳnh Thư 27/08/2026

Mẹ bảo tôi bất hiếu khi phản đối bà theo nhóm lạ

Cách đây khoảng 7-8 năm, một lần về quê, tôi phát hiện mẹ không thờ cúng.
Tôi là người phụ nữ 40 tuổi, sống ở Hà Nội, bố mẹ quê. Bố tôi qua đời cách đây 13 năm, mẹ ở một mình nên hay được người khác đến tâm sự, sẻ chia. Tôi và em gái (lấy chồng ở gần) khuyên mẹ thế nào cũng không được. Ba mẹ con gặp nhau hay gọi điện là bất hòa, thậm chí cãi vã to, vì mẹ bài xích việc... Đọc thêm

Vì 20 triệu trợ cấp, tôi không dám phản ứng khi chồng phản bội

Mỗi lần thấy chồng về nhà với mùi rượu nồng nặc và tin nhắn với gái đầy điện thoại, tôi lại muốn bùng nổ.
Tôi 27 tuổi, chồng 31 tuổi, có bé gái bốn tuổi, hiện mang bầu đứa con thứ hai được gần bốn tháng. Cuộc sống vợ chồng không hề yên ả dù nhìn từ ngoài vào ai cũng nghĩ tôi sướng. Chồng tôi có nhiều tật xấu khó thay đổi: anh gia trưởng, thích sĩ diện với thiên hạ,... Đọc thêm

Vợ hay nhìn lén người bạn nam trong nhóm bạn của tôi

Trong suốt buổi nhậu, vợ hay nhìn một người bạn nam của tôi, lâu lâu có trêu chọc qua lại vài câu.
Vợ chồng tôi cưới nhau được 10 năm. Nhìn chung cuộc sống gia đình yên ấm, ổn định, có nhà, xe ôtô đầy đủ. Gần đây, bạn bè tôi tổ chức họp mặt, tôi dẫn vợ theo. Trong suốt buổi nhậu, vợ hay nhìn một người bạn nam của tôi, lâu lâu có trêu chọc qua lại vài câu. Ban đầu tôi không... Đọc thêm

Từng yêu người trong nhóm, giờ tôi tìm hiểu người khác, liệu có sai

Bạn nữ trong nhóm biết chuyện, không đồng ý tình yêu của tôi, bảo nhóm chơi với nhau đã ít người lại còn quen qua lại như thế.
Tôi chơi chung với nhóm bạn. Tôi là người vào nhóm sau cùng, nhưng có khoảng thời gian đi học xa nên tôi không gặp các bạn. Một năm trở lại đây, tôi gặp lại và chúng tôi có dịp đi chơi với nhau nhiều hơn. Trong nhóm có bạn thích tôi, do lúc đó tôi buồn chuyện... Đọc thêm

Chồng phản bội trong chính căn nhà chúng tôi đang sống

Về phòng không thấy anh, điện thoại anh vẫn trên bàn, không hiểu sao tôi lại bước sang phòng em nuôi, linh cảm bất an.
Tôi 27 tuổi. Vì da trắng và dáng người nhỏ bé nên ai gặp cũng nghĩ tôi chỉ khoảng 20. Thời đại học, tôi thầm yêu một bạn nam cùng lớp từ năm nhất. Anh bằng tuổi tôi, cao lớn, chững chạc, học rất giỏi và được nhiều bạn nữ yêu mến. Vì nhút nhát và tự ti, tôi không... Đọc thêm