Hơn 10 năm chị dâu chưa một lần 'mở ví' với nhà chồng
Chị chưa từng chủ động chi gì khi đi với gia đình chồng; đi ăn, đi chơi, đám giỗ bên nội, người rút ví luôn là anh hoặc má tôi.
Tôi vẫn nhớ như in ngày đầu tiên anh tôi dẫn chị ấy về ra mắt. Chị không nói nhiều, mặt lúc nào cũng giữ nét bình thản, khó đoán là ngại ngùng hay lạnh lùng. Hôm đó tôi được phân công đi chợ cùng chị. Vậy mà từ đầu chợ đến cuối chợ, không thấy chị ấy mở ví lần nào.
Mọi thứ tôi đều trả, trong đầu tự nhủ chắc chị chưa quen, để lần sau xem sao. Nhưng mười mấy năm rồi, chẳng có lần sau nào khác. Chị chưa từng chủ động chi một đồng khi đi với gia đình chồng. Đi ăn, đi chơi, đi đám giỗ bên nội, người rút ví luôn là anh tôi, hoặc má tôi. Có người nói, chị không giàu tiền nhưng giàu tình cảm là được. Thế nhưng ngay cả sự quan tâm nhỏ nhất, tôi cũng ít thấy. Những lúc nhà tôi có chuyện, người chạy tới chạy lui vẫn là anh tôi, chưa bao giờ là chị.
Còn anh tôi vẫn cam chịu như ngày đầu. Anh ít than vãn, ít tâm sự, chỉ âm thầm gồng gánh. Mỗi lần nhắc đến chuyện chi tiêu trong nhà, anh chỉ cười trừ, bảo anh quen rồi. Tôi nhìn anh thấy thương, cũng giận nữa. Thương vì anh quá nhẫn nhịn, giận vì anh để cho bản thân bị đối xử như thế từng ấy năm. Tôi không biết chuyện giữa hai vợ chồng họ đằng sau như thế nào. Nhưng tôi biết, khi một người luôn cho đi mà không nhận lại, họ sẽ dần mỏi mệt. Người bên cạnh quen dần với sự hy sinh đó, đến mức tưởng nó là đương nhiên.
Người trong gia đình không phải lúc nào cũng sòng phẳng, nhưng nếu mãi chỉ một người cố gắng, dù có giấy kết hôn cũng khó giữ được tình nghĩa. Tôi không ghét chị, chỉ là đến giờ, tôi vẫn chưa thấy chị thật sự muốn thuộc về gia đình này. Buồn nhất là anh tôi vẫn im lặng chịu đựng như thói quen suốt thời gian qua.
Quỳnh Hoa 21/05/2025Hơn một năm kết hôn, ba lần bị phản bội, hai lần sẩy thai
Chỉ hơn một năm sau kết hôn, tôi trải qua ba lần bị phản bội, hai lần mất con, và một cuộc ly hôn đầy tổn thương
Tôi viết những dòng này vào một đêm muộn, khi lòng đã bình lặng hơn sau tất cả những biến cố quá sức chịu đựng. Hơn một năm kết hôn, tôi trải qua ba lần bị phản bội, hai lần mất con, một cuộc ly hôn để lại trong tôi không chỉ nỗi đau mà còn là cú tỉnh thức cay...
Đọc thêmHơn một năm nay mẹ chỉ được trả một phần nhỏ lương
Mẹ thường xuyên nói về chuyện 'cơm áo gạo tiền', phải buôn bán thêm thứ gì cho đủ, những lời than thở vì không có động lực đi làm.
Cơ quan nợ tiền mẹ tôi hơn một năm, đó là sự thật. Khi mẹ tôi kể ra, nhiều người hoảng hốt: "Thật vậy sao"? "Tội chị quá" nhưng tôi biết người ta chẳng tin, mà cũng chẳng dám tin bởi với vốn hiểu biết hạn hẹp của tôi, có thể ở đâu đó vẫn...
Đọc thêmNgày mới về làm dâu, tôi đi một bước, mẹ chồng theo một bước
Mẹ chồng để ý, nói tôi phải giặt quần áo bằng tay, lau từng bậc cầu thang chứ không lau bằng chổi.
Tôi là tác giả bài: "Chị chồng không bao giờ rửa bát khi về nhà chúng tôi ăn cơm", xin kể tường tận hơn về cuộc sống hôn nhân của tôi. Tôi kết hôn vào cuối năm 2023, khi 27 tuổi. Tôi yêu anh 3 năm mới cưới. Lúc yêu, tôi thấy anh khá quan tâm, chịu khó làm việc, hiền nên khi nhận được...
Đọc thêmHơn 5 năm, chưa khi nào chồng gần gũi tôi quá một phút
Vợ chồng chỉ bắt đầu âu yếm nhau chút là anh "vào việc chính", được vài giây là kết thúc rồi lăn ra xem điện thoại hoặc ngủ.
Chúng tôi cưới nhau hơn 5 năm, từ khi mới cưới đến giờ anh bị yếu sinh lý. Khi mới cưới, vợ chồng trải qua vài khó khăn với nhà chồng, tôi lại muốn có con luôn vì cũng ngoài 30 rồi nên chỉ tập trung vào việc làm sao có con. Thời gian trôi nhanh quá, giờ vợ...
Đọc thêmTổn thương vì chồng luôn thấy tôi kém cỏi hơn chị dâu
Tình cảm trong tôi đang nhạt dần, không phải vì hết yêu mà vì tôi dần cạn kiệt sức chịu đựng.
Tôi từng nghĩ chỉ cần hai vợ chồng sống tử tế với nhau thì hôn nhân tự khắc sẽ yên ổn. Tôi không đòi hỏi chồng phải hoàn hảo, không yêu cầu anh kiếm thật nhiều tiền, càng không bắt anh phải chiều chuộng tôi vô điều kiện. Điều tôi mong chỉ đơn giản: sự tôn trọng. Vậy mà, điều...
Đọc thêm