Tôi vội vàng khiến mối quan hệ với anh trở nên bế tắc
Tôi là tác giả bài: "Lỡ đánh mất người đàn ông tử tế", không phải đánh mất tình yêu mà tôi đánh mất một người bạn tử tế với mình.
Tôi viết bài trong một ngày tâm trạng rối bời vì áp lực công việc và vì những suy nghĩ về anh cứ quanh quẩn trong đầu không thoát ra được. Tôi viết một phần là để giải tỏa, không hy vọng bài viết được đăng vì hàng ngày có rất nhiều bài tâm sự được gửi về tòa soạn. Không ngờ lại nhận được rất nhiều lời khuyên từ mọi người, giúp tôi có cái nhìn đa chiều, thông suốt hơn. Thật sự rất cảm ơn mọi người. Có thể cách diễn đạt của tôi chưa được tốt khiến mọi người hiểu lầm. Cái tôi nói đánh mất ở đây không phải là đánh mất tình yêu, mà đánh mất đi một người bạn rất mực tử tế với mình.
Tôi sống ở nước ngoài đã nhiều năm, đi làm và va chạm nhiều nên thực sự rất quý trọng những người đã tử tế với mình đến cả tấm lòng như vậy. Nếu anh ấy có điều gì sai, đó chỉ là anh không yêu tôi. Còn về lòng tốt và sự tử tế của anh, tôi không có nghi ngờ gì. Tôi thậm chí cảm thấy rất buồn khi có những bình luận nói rằng anh ấy đểu này kia. Chúng tôi quen nhau đã 8 tháng rồi. Anh chưa từng làm điều gì sai trái hay kiểu có vợ con rồi nhưng vẫn lén lút tán tỉnh tôi. Anh không tán tỉnh, không nói lời hoa mĩ, bóng gió gì cả, cư xử rất chuẩn mực. Bạn có thể không nghĩ được trên đời lại có người tốt với mình như thế.
Tôi đi làm cần phải giao tiếp, gửi email, thảo luận, đàm phán với khách rất nhiều, nhưng tiếng Nhật trong kinh doanh khá phức tạp. Sau mỗi email, bài thảo luận hay trước mỗi buổi trình bày dự án, tôi đều gửi tài liệu qua nhờ anh kiểm tra và sửa lỗi giúp. Anh với kinh nghiệm của một người từng làm kinh doanh nhiều năm đã có những ý kiến, lối diễn đạt đắt giá giúp cho công việc của tôi trở nên thuận lợi hơn rất nhiều. Khách hàng đã rất hài lòng với những email, bài viết, phần trình bày của tôi, tất cả là nhờ có anh đứng đằng sau.
Về việc vì sao phải gửi email là vì đôi khi những nội dung tôi dự định trao đổi với khách mang tính hàn lâm, khó hiểu. Khi sửa bằng email, anh sẽ đánh dấu lại những chỗ sai cho tôi bằng màu mực khác và chèn thêm những giải thích kỹ lưỡng dưới góc độ của một người Nhật từng làm kinh doanh nhiều năm. Nó cũng giúp tôi lưu lại để xem lại khi cần thiết. Toàn bộ nội dung email trao đổi chỉ là về công việc, không hề có chút liên quan đến tình cảm. Kể thêm lúc anh đi 800 km đến gặp tôi, đã rủ tôi đến một nhà hàng Ý ở Tokyo. Số tiền cho bữa trưa hết khoảng 5 triệu đồng.
Lúc ăn trưa chúng tôi có uống chút rượu nên tôi hơi mệt. Anh hỏi em có sao không, nếu em mệt thì đừng uống nữa và đưa ly của anh cho tôi rót rượu từ ly tôi vào để anh uống giúp. Sau đó lúc tôi vào nhà vệ sinh, anh đã thanh toán hết tiền ăn. Rồi chúng tôi đi uống cà phê và đi chơi anh cũng thanh toán hết mà không cho tôi cơ hội được chia tiền. Tính tôi khá sòng phẳng, nhất là với những mối quan hệ mới chưa ràng buộc gì mà người ta đã phải chi nhiều tiền như vậy cho mình, tôi nói ngày mai gặp hãy cho tôi được mời anh. Bữa trưa ngày mai đó tôi lo anh sẽ lại trả tiền nên đã tới sớm và trả trước một khoản tiền cho chủ quán, dặn không được để anh trả. Đúng như dự đoán, ăn gần xong anh chủ động tới quầy thanh toán và khi biết tôi đã trả thì anh rất áy náy.
Tôi đọc được trong ánh mắt anh rằng sao em lại làm thế, em là con gái mà, hãy để anh trả chứ. Anh cảm ơn tôi rất nhiều lần. Sắp đến ga tàu, anh có nói với tôi bình thường một năm anh sẽ về Nhật Bản một lần, mong tôi giữ gìn sức khỏe. Tôi nghĩ anh sống ở phương Tây nhiều năm thì cái ôm đó nó cũng bình thường như bạn bè với nhau thôi. Nhưng vì tôi thích anh nên hơi xúc động. Tôi đã có hướng đi cho mình rồi, sẽ tập trung chăm sóc sức khỏe, sắc đẹp và làm tốt công việc của mình, không còn nghĩ nhiều về anh nữa.
Tôi chỉ cảm thấy mình hơi non vì đã quá vội vàng khiến mối quan hệ của cả hai trở nên bế tắc và gượng gạo thôi. Đó là điều tiếc nuối lớn nhất của tôi. Tôi sẽ từ bỏ đoạn tình cảm này vì thực tế biết mình cũng không thể làm gì hơn nữa. Tôi sẽ tập tiết chế cảm xúc của bản thân để nếu anh còn coi tôi là bạn thì chúng tôi sẽ tiếp tục hỗ trợ nhau trong công việc và ngôn ngữ như trước đây.
Một lần nữa tôi xin gửi lời cảm ơn chân thành đến tòa soạn và quý bạn đọc đã cho tôi những lời khuyên quý giá.
Thu Quyên 11/01/2025Giá như đừng nhảy việc, vội mua đất, tôi đã không bế tắc
Hai lần mua đất, một lần đổi việc; những lựa chọn tưởng đúng lại khiến tôi mệt mỏi, day dứt không yên.
Tôi 31 tuổi, đang sống chung với gia đình vợ, con gần 3 tuổi. Thu nhập hàng tháng của hai vợ chồng tầm 22 triệu đồng, mỗi tháng để ra được vài triệu đồng phòng thân. Gần đây tôi luôn hối hận về những quyết định sai lầm trong quá khứ, nó khiến tôi mệt mỏi nên muốn xin ý...
Đọc thêmTôi không hề vội vàng khi nhận lời yêu bạn thân sau tổn thương
Từ lâu tôi đã biết rõ gia cảnh của bạn trai và tôi yêu anh ấy thật lòng, không phải rung động nhất thời.
Tôi là tác giả của bài viết "Sau tổn thương vì biết crush có bạn gái, tôi nhận lời yêu bạn thân". Tôi đã đọc hết bình luận của độc giả, đọc kỹ chứ không phải qua loa. Tôi gửi lời cảm ơn đến những người xa lạ đã chúc tôi và bạn trai mới có một cái kết viên mãn, hạnh...
Đọc thêmHối hận vì lấy chồng vội vàng
Tôi bầu, con ốm, gọi 5 tiếng chồng không về, đến khi về vợ chồng lời qua tiếng lại, anh đánh tôi chảy máu mặt.
Tôi với anh kết hôn gần 5 năm, có hai bé, bé trai hơn 4 tuổi, bé gái 20 tháng tuổi. Anh 40 tuổi, tôi 34 tuổi, tính cách trái ngược hoàn toàn, quen nhau nhờ mai mối, rồi tìm hiểu chóng vánh, thêm sự thúc ép từ hai bên gia đình nên cả hai đi đến hôn nhân.
Cưới xong, tôi có bầu...
Đọc thêmVợ chồng có 5 căn nhà nhờ nguyên tắc 'mua vàng, đổi đất'
Chúng tôi kiếm tiền bằng cách lặp đi lặp lại những nguyên tắc rất cũ: làm việc, tiết kiệm, mua vàng, tích đủ lại đổi sang đất.
Tôi gặp em vào một buổi cắm trại năm 2007, trong một nhóm sinh viên tình nguyện. Khi đó chúng tôi chỉ là những người trẻ tuổi sống trọn vẹn với lý tưởng và lòng nhiệt huyết. Không ngờ rằng, đó lại là mối nhân duyên đưa tôi đến với người phụ nữ...
Đọc thêmBế tắc trong mối quan hệ mẹ con
Nhiều lúc em mất đi lòng nhiệt huyết và tình yêu với gia đình dù vài ngày trước vẫn nói cười với nhau.
Gần đây nhất ba em bị nghi suy tim, nhưng vì xích mích gia đình trong nhiều năm nên ba không nói với mẹ và anh hai. Em vì nghe tiếng thở ba có phần rè nên bắt ba đi khám bệnh mới biết, bác sĩ kết luận ba bị hen. Dù vậy, trong khoảng thời gian đó em đã khóc rất nhiều, không thể nói với...
Đọc thêm