Hai lần giúp người trong ngày, tôi không nhận được lời cảm ơn
Tôi không buồn vì họ không biết ơn tôi, chỉ buồn vì xã hội ngày nay, những phép lịch sự bình thường nhất dường như dần bị quên lãng.
Chuyến xe từ Hà Nội về quê hôm ấy không có gì đặc biệt, trời không nắng gắt, cũng chẳng mưa. Tôi đứng ở bến xe, giữa dòng người chờ đợi lặng lẽ, ai nấy đều mải theo nhịp sống riêng của mình. Khi đang ngó quanh, tôi bỗng thấy một người đàn ông trung niên cũng đang đợi chuyến xe buýt. Vì vô tình, ông đánh rơi chiếc điện thoại từ túi quần mà không biết. Tôi gọi nhắc: "Anh ơi, anh đánh rơi điện thoại". Ông ta quay lại, cúi xuống nhặt, rồi lặng lẽ bỏ đi, chẳng nói một lời. Tôi cũng không chấp, chỉ thấy hơi buồn, nghĩ bụng, chắc ông ấy đang bận tâm chuyện gì đó.
Xe khách về quê khởi hành sau đó không lâu. Ngồi trên xe, tôi nhìn ra ngoài cửa kính, hàng cây ven đường lùi lại phía sau như những vệt ký ức. Đến khi xe dừng ở một thị trấn nhỏ, một thanh niên trẻ bước xuống. Cậu ta hấp tấp rời ghế, đánh rơi chùm chìa khóa lăn ra mặt ghế. Tôi gọi với theo: "Em ơi, chìa khóa kìa". Cậu quay lại nhặt lên, rồi bước đi không một lời đáp, không cả một cái gật đầu.
Hai lần trong cùng một ngày, hai người khác nhau cùng sự im lặng. Tôi không buồn vì họ không biết ơn tôi, chỉ buồn vì dường như trong xã hội hôm nay, những phép lịch sự bình thường nhất đang dần bị quên lãng. Một lời cảm ơn đâu tốn gì nhưng nó có thể làm ấm lòng người khác, khiến cho thế giới quanh ta trở nên dễ chịu hơn. Tôi vẫn sẽ tiếp tục nhắc ai đó khi họ đánh rơi vật gì, bởi đó là điều nên làm. Không phải để được cảm ơn, mà để mình không trở thành người dửng dưng giữa đời.
Nhưng trong sâu thẳm, tôi vẫn mong một ngày nào đó những lời cảm ơn sẽ trở lại tự nhiên, giản dị, như hơi thở của một xã hội biết tôn trọng và yêu thương nhau. Những phép lịch sự nhỏ bé ấy, suy cho cùng, chính là thước đo của nhân cách. Khi ta quên nói "cảm ơn", thế giới không sụp đổ; nhưng khi nhiều người cùng quên, thế giới sẽ lạnh đi một chút. Tôi chọn tiếp tục sống tử tế, dù đôi khi chỉ nhận lại sự im lặng. Vì tôi tin rằng, lòng tốt không cần lời đáp, nhưng lời cảm ơn, nếu có, sẽ khiến lòng tốt nở hoa.
Mai Ngọc 26/10/2025Ân nhân hai lần nhận lời đầu tư rồi đột nhiên biến mất
Tôi mang ơn họ suốt đời, nhưng hai lần rủ đầu tư họ đều nhận lời rồi lại im lặng, không biết nên giữ hay buông mối quan hệ này.
Tám năm trước, khi tôi chưa đủ điều kiện để bảo lãnh ba mẹ sang Mỹ, có một cặp vợ chồng đã đứng ra bảo trợ giúp tôi, người vợ là đồng nghiệp, còn người chồng là kỹ sư. Anh chị giúp hoàn toàn vô điều kiện, không lấy bất kỳ chi phí nào. Ơn...
Đọc thêmBác họ chê tôi hèn khi hỏi ý kiến vợ trước khi nhận lời giúp bác
Khi độc thân, tôi luôn giúp đỡ bất cứ khi nào hai bác cần, nhưng có vợ thì phải hỏi ý kiến vợ đã.
Tôi 33 tuổi, sống và làm việc tại Hà Nội (quê tôi ở tỉnh). Vợ chồng bác họ của tôi sống cách nhà tôi tại Hà Nội khoảng 15 km. Hai bác gần 80 tuổi, hiện chỉ có hai bác sống với nhau do con cái sống ở tỉnh khác (bác có hai người con và đều đã lập gia đình). Bác trai tôi học vị...
Đọc thêmMười ngày sau cưới, chồng tắm được hai lần
Anh sống rất bừa bộn, ăn xong vứt rác ở bàn, cơm mang lên bàn làm việc cũng không rửa, để đấy.
Tôi 29 tuổi, chồng 33 tuổi, sống với mẹ chồng ở Hà Nội. Chúng tôi mới cưới được 10 ngày, chưa đăng ký kết hôn. Chồng tôi chăm chỉ, không cờ bạc rượu chè ăn chơi, sống giản dị tiết kiệm, tháng đưa tôi khoảng 50 triệu đồng. Nhưng có nhược điểm là rất bẩn, cục cằn thô lỗ với...
Đọc thêmTrước ngày cưới của bạn thân, tôi nhận ra mình bị lợi dụng
Tôi hướng nội, rất ít bạn bè nên quý và thường đối xử tốt với bạn, cũng vì vậy tôi dễ bị người khác lợi dụng.
Bạn chơi với tôi chỉ đơn giản vì được bao ăn bao uống này nọ. Nhà tôi có điều kiện hơn bạn nhiều, nhà bạn khá khó khăn, tôi biết điều đó nên thường chủ động trả tiền cho những lần đi cà phê, đi ăn hay xem phim. Sau nhiều năm nhìn lại, tôi nghĩ mình đã sai khi...
Đọc thêmBạn trai không chấp nhận chuyện tôi bị lợi dụng trong quá khứ
Bạn trai bị ám ảnh quá khứ của tôi, đòi chia tay; tôi rất buồn, hối hận vì chuyện quá khứ nhưng đâu thể quay lại để làm tốt hơn.
Tôi 29 tuổi. Năm 20 tuổi, tôi quen một người qua mạng xã hội. Khi đó bố mới mất nên tôi sống khép mình, chỉ trò chuyện online với người đó. Chúng tôi trò chuyện hơn một năm tôi mới đồng ý gặp mặt. Lúc đó tôi tin tưởng anh là người tốt và cũng có...
Đọc thêm