Mẹ chồng và mẹ đẻ tôi đều có số vất vả
Tôi nghe nói nữ tuổi Ngọ số khổ, hai mẹ của tôi đều tuổi Ngọ và đều vất vả.
Tôi may mắn lấy được người chồng và nhà chồng chiều chuộng tôi như con gái họ. Ông ngoại chồng tôi mất được gần chục năm, còn bà. Bà có ba người con, hai gái, một trai. Mẹ chồng tôi là cả. Trước khi ông mất, ông sang tên mảnh đất ông bà có được cho bà một nửa và cho cậu một nửa. Cậu và dì tôi đều giỏi, còn mẹ chồng tôi không được học đầy đủ, mẹ làm công nhân thôi.
Vài năm trước, cậu ham cá độ và nợ một khoản tiền lớn. Bà đã đồng ý bán cả mảnh đất đang ở để cho cậu trả nợ mà không bàn bạc với mẹ và dì. Người mua lại là người trong họ nhà tôi, người ấy trả giá bằng với giá mà cậu đang cần để trả nợ và hứa năm năm sau cho cậu chuộc lại đất để bà ở đó. Tới giờ cậu tôi ngỏ ý muốn chuộc lại đất thì người mua thay đổi ý định không cho chuộc. Bố mẹ chồng tôi đã tìm mọi cách để mua lại mảnh đất do đó là công sức cả đời của ông bà ngoại tôi và là chỗ để thờ cúng. Họ không bán lại, bà giờ già không có nhà để ở, ở luân phiên nhà các con.
Ảnh: AI
Ông ngoại tôi mất được hơn 20 năm, kể từ khi ông mới ngoài 50 tuổi. Giờ bà gần 70 tuổi và còn khỏe, lúc thì bà làm đồng phụ mẹ tôi, lúc bà nhận hàng thủ công về đan, tiền bà gửi mẹ tôi giữ.
Tới tháng 6 năm ngoái, bất hạnh bắt đầu đến với nhà tôi. Cậu hai tôi đi khám và bị chẩn đoán ung thư, bà và mẹ tôi khóc lóc, buồn bã ngày đêm. Tưởng chỉ khổ tới đó, tới tháng 11, bà bác (chị dâu ông ngoại tôi) ra đi chỉ sau vài ngày ốm. Cậu ba tôi về lo hậu sự cho bà bác, xong xuôi, trên đường đi về thì gặp tai nạn, cậu bị ngã xuống máng cứng và hai ngày sau mới có người phát hiện.
Bà ngoại bị cú sốc quá đột ngột dẫn đến tinh thần bất ổn, mẹ tôi nghỉ việc chăm bà một thời gian thì bà cũng dần hồi phục. Thế mà cậu hai của tôi sau chưa đầy một năm kể từ khi phát hiện bị ung thư, giờ chuyển biến xấu, mẹ tôi đi xem ngày và chuẩn bị tâm lý để cậu ra đi.
Mấy ngày nay tôi luôn suy nghĩ về việc này, hai cậu của tôi hiền lành, chăm chỉ làm ăn để lo cho gia đình nhưng cả hai đều ra đi quá đau đớn, còn những người sống không ra gì thì sống lâu. Bà tôi mất hai người con, mẹ tôi mất hai người em trong một thời gian ngắn. Rồi không biết sau đây, bà tôi có chịu nổi không. Cảm ơn các bạn đã đọc bài tâm sự của tôi.
Mai Quỳnh 22/05/2026Vì tôi, chồng từ bỏ công việc tốt và chật vật đi tìm việc
Khi mọi thứ ổn định, chồng bắt đầu tìm việc nhưng hành trình tìm việc bên Australia không dễ dàng.
Tôi 32 tuổi, chồng 34 tuổi, là người Đông Nam Á, quen nhau và kết hôn tại Việt Nam khi chồng tôi là giáo viên dạy tiếng Anh ở đây. Cách đây một năm, tôi chuyển công việc sang Australia và chồng sang cùng. Giai đoạn đầu bên này, chồng hỗ trợ tôi rất nhiều trong việc làm quen công việc và...
Đọc thêmVới 300 nghìn đồng mỗi ngày, vợ chồng tôi và con nhỏ sống chật vật
Tổng lương chúng tôi 15,3 triệu đồng, 3 triệu đồng trả nợ mua nhà, hai triệu đồng tiền điện, nước, xăng xe..., còn 10 triệu đồng chia 30 ngày.
Tôi và chồng đang là viên chức và công chức của xã. Tôi là kế toán trường học, lương hiện tại 6,9 triệu đồng. Vì là nhân viên trường học nên mức lương cơ bản, không có phụ cấp gì. Chồng là công chức xã, mức lương bậc hai hiện nay...
Đọc thêmTôi sai khi vứt hết kỷ vật của chồng để 'thanh lọc' không gian sống?
Anh giữ những bộ quần áo cũ sờn, cuốn sổ tay rồi chiếc xe đạp gỉ sét của ba mẹ; lúc anh không có nhà, tôi vứt bỏ mọi thứ.
Tôi 29 tuổi, chồng 34 tuổi, kết hôn được hơn hai năm và chưa có con vì cả hai đều thống nhất ưu tiên phát triển bản thân, tận hưởng cuộc sống trọn vẹn trước khi bước vào hành trình làm cha mẹ. Tôi là người làm việc trong lĩnh vực sáng tạo, rất quan tâm...
Đọc thêmKiệt quệ cả vật chất lẫn tinh thần sau 7 năm chăm chồng tai biến
Lương tôi hơn 12 triệu đồng, cộng thêm khoản bán hàng online cũng chỉ đủ xoay xở.
Tôi 40 tuổi, lấy chồng được 12 năm. Bảy năm trước, chồng tôi bị tai biến, liệt nửa người, mất khả năng lao động. Từ một người đàn ông khỏe mạnh, anh trở thành bệnh nhân phải phụ thuộc hoàn toàn vào vợ và gia đình. Ngày anh nhập viện cấp cứu, tôi gần như sụp đổ, nhưng nhìn con trai khi đó mới...
Đọc thêmSống vật vờ từ khi anh rời bỏ tôi không lý do
Dù ai khuyên ra sao đi nữa, tôi cũng không quên anh; anh đến như làn gió rồi mang cả nụ cười của tôi đi mất.
Anh xuất hiện trong cuộc sống của tôi thật là bất ngờ, cũng ra đi thật bất ngờ, đến độ tôi không thể đứng dậy được. Tôi nhớ anh đến mức nằm nhắm mắt để nước mắt tự rơi. Rất đau! Ngày anh xuất hiện, tôi xem anh là người bạn tri kỷ, chẳng dám mơ làm người yêu của...
Đọc thêm