Tìm được chỗ dựa tinh thần lớn nhất đời nhờ Hẹn hò VnExpress
Hai đứa 'lì đòn' chẳng còn trẻ, mỗi lần nhắc tới chuyện cưới xin là bày trò giận dỗi, nay đã ngoan ngoãn nghe lời, đám cưới diễn ra.
Tôi là độc giả của VnExpress nhiều năm, đây là lần thứ hai tôi viết bài, còn chủ yếu chỉ đọc bài và bình luận. Sau bài viết đầu tiên trên mục Hẹn Hò cách đây hơn ba năm: " Cô dược sĩ xinh xắn tìm người thương", đến nay tôi đã có một gia đình yên bình, hạnh phúc với hai em bé xinh xắn. Tôi tự hứa với lòng phải viết một bài để cảm ơn tòa soạn, cũng như lan tỏa niềm hạnh phúc này đến những bạn còn đang lẻ bóng giống tôi cách đây hơn ba năm.
Với cách viết của một đứa chỉ đủ điểm qua được môn Văn khi còn đi học, tôi mong rằng mọi người vẫn cảm nhận được đâu đó những hạnh phúc giản dị, bình yên từ gia đình nhỏ của tôi. Anh không phải là độc giả của VnExpress nhưng lại được một bạn thư ký y khoa của anh gửi cho bài này và nói rằng: "Bác Đ. kìa, dược sĩ kìa, có đạo nữa kìa". Từ các email làm quen rồi đến những tin nhắn, cuộc gọi và những buổi tan ca cùng nhau đi ăn, rồi cà phê nói chuyện với nhau cả ti tỉ thứ trên cuộc đời, đồng hành cùng nhau trong những chuyến du lịch khắp đó đây, chúng tôi đã thân thiết từ lúc nào.
Tôi vẫn nhớ như in lần đầu tiên hai đứa đi du lịch miền Trung. Lần đó, hai đứa vừa bước lên xe trung chuyển thì theo sau có một cặp vợ chồng bế theo một bé gái nhỏ tầm 15 tháng tuổi, có lẽ là vừa cho bé đi khám bệnh ở Sài Gòn về nên đồ đạc khá nhiều. Do xe đông nên họ không còn ghế ngồi, chúng tôi bị nhét chật cứng trong góc với một mớ hành lý. Tôi đang suy nghĩ chưa biết phải làm thế nào, thì anh đã cất giọng nhẹ nhàng: "Anh ơi, đưa em bế bé cho". Tôi giật thót mình nghĩ bụng và lo lắng: "Không quen không biết đòi bế giùm con người ta, cha nội ơi".
Nhìn qua bên cạnh, anh đã kịp cởi bỏ mũ ra cho em bé mát mẻ, lau những giọt mồ hôi trên trán cho em, rung rung đùi, miệng gọi làm quen với em và toét miệng cười tươi với hai má lúm đồng tiền. Em cũng cười toét theo và trên xe, các cô ngồi kế bên đều bất ngờ: "Trời đất, còn trẻ chưa có con mà sao giỏi dỗ bé quá". Lúc đó, tôi chỉ biết nhìn anh và mơ màng tưởng tượng ra cảnh anh chăm con như thế nào, rồi quay sang cười với bé nhỏ và mấy cô, nói rằng: "Nghề của ảnh đó, cô ơi, ảnh là bác sĩ nhi mà, dỗ con nít giỏi lắm".
Thoáng chớp mắt mà cảnh tôi mơ màng tưởng tượng trong chuyến du lịch đầu tiên đã rõ mồn một. Chúng tôi kết hôn dưới sự vui mừng của ba mẹ hai bên, vì hai đứa "lì đòn" chẳng còn trẻ gì, mỗi lần nhắc tới chuyện dựng vợ gả chồng thì bày trò giận dỗi, nay đã ngoan ngoãn nghe lời. Sau đó, liên tục mỗi năm một em bé dễ thương ra đời, một trai một gái đều giống "ông bô" y đúc; bà nội, bà ngoại đều mừng vui khôn tả. Đúng như tôi tưởng tượng, anh chăm vợ con bằng tất cả tình yêu thương, bằng cả kinh nghiệm làm việc, điều trị của mình. Tôi nhẹ nhàng biết bao nhiêu khi có hai em bé nhỏ xíu mà vẫn đảm bảo được việc làm tại công ty, cũng như chăm sóc gia đình nhỏ cùng anh.
Tôi là con gái út trong nhà, ba mẹ đã lớn tuổi. Mẹ luôn cầu nguyện cho tôi gặp được người tử tế, có tâm, có tầm, cùng nhau vun đắp hạnh phúc gia đình. Cho tới bây giờ, mẹ vẫn nhắc nhở tôi rằng chồng con có tất cả những điều mà mẹ luôn mong cầu bấy lâu nay, phải yêu thương và trân quý gia đình nhỏ này nha con. Đúng thật, anh nhẹ nhàng, chân thành, giản dị, hiền lành, yêu thương tôi và con hết lòng. Đi làm, anh là sếp quản lý nhiều nhân viên, về đến nhà thì vợ con là số một. Từ chăm con, tắm con, chơi với con tới nấu cơm, rửa chén, dọn nhà... anh chẳng ngại việc gì.
Anh còn là chỗ dựa tinh thần lớn nhất cho tôi trong những biến cố cuộc đời. Khi hai đứa vừa cưới và có tin vui được vài tháng, ba tôi bị tai biến nặng hai lần và qua đời sau vài tháng sống thực vật. Tôi như chơi vơi khi không còn người ba yêu thương bên cạnh. Anh thương tôi, bù lại cả phần của ba dành cho cô con gái út bé nhỏ (tôi đã không cầm được nước mắt khi viết những dòng này vì sắp tới ngày giỗ hai năm của ba rồi). Chỉ tiếc là không có nhiều cơ hội cho anh có nhiều kỷ niệm đẹp với ba mà thôi.
Câu chuyện của chúng tôi giản dị, yên bình và không nhiều sóng gió, bởi phần nào chúng tôi đã lớn, kinh tế vững vàng, suy nghĩ chín chắn. Bên cạnh đó cũng không kém phần hài hước vì tính tình hai vợ chồng có phần vui vẻ và hơi lầy, giờ được hai em bé cũng hài hước không kém. Vậy nên bây giờ, sau mỗi ngày đi làm mệt nhoài, chúng tôi vẫn nói đùa là chẳng còn sức để cãi nhau nữa, chỉ còn sức chơi với hai em bé dễ thương, nghe anh lớn bi bô tập nói và cười giỡn tới lúc đi ngủ mà thôi.
Gửi anh Đ, người em thương, người tối nào cũng nằm ngủ "gầm giường" nhường chỗ cho ba mẹ con: Vợ thương anh nhiều lắm. Cảm ơn anh vì tình yêu to bự dành cho ba mẹ con, chỉ mong anh luôn hạnh phúc, bình yên và vững chãi, để làm chỗ dựa cho ba mẹ con, anh nhé. Nhớ có lần tối ngủ, anh đang ôm vợ trong lòng và tâm sự, vợ khoe mới nghe bài hát này, thấy giống với tâm trạng của em lắm, để em hát cho anh nghe nha". Rồi vợ cất giọng ngang như cua, vang lên giữa đêm khuya: "Thà yêu lấy 10 người một lần, để đêm về lần lượt nhớ thương, mặc cuộc đời ra sao cũng được...". Anh từ cảm động chuyển sang cảm lạnh, đẩy vợ ra khỏi vòng tay ấm áp, khuyên ra ngoài ngủ liền. Đó chỉ là một trong hàng ngàn câu chuyện tào lao bí đao hàng đêm của gia đình mình, nhưng thật tâm cả đời này, vợ chỉ một lòng một dạ thương mình anh Đ. mà thôi, anh ạ.
Tôi tin rằng "bạn chim bồ câu đưa thư kia" vẫn là độc giả trung thành của VnExpress và một lần nữa giúp tôi gửi bài này cho anh xã tôi với ạ. Cảm ơn bạn và mục Hẹn hò rất nhiều đã giúp chúng tôi kết nối với nhau nhé. Cầu chúc cho những người đang còn đơn côi lẻ bóng sẽ tìm được người thương của mình và hạnh phúc bên người ấy mãi mãi.
Thúy 29/04/2026Tìm được vợ như ý ở tuổi 30 nhờ Hẹn hò VnExpress
Mnh biết cả hai chỉ bắt đầu xây dựng hạnh phúc, tuy nhiên với mình là niềm hạnh phúc rất lớn, xin được chia sẻ với mọi người.
Hôm nay, mình viết bài để gửi lời cảm ơn tới báo VnExpress và chia sẻ câu chuyện của bản thân, tiếp thêm động lực cho những người đang trong hành trình đi tìm một nửa cuộc đời mình. Mình tên Phong, quê Thái Bình và đang làm việc tại Hà Nội, hôm nay cũng...
Đọc thêmTrời Nam đất Bắc, tôi vẫn tìm được em nhờ Hẹn hò VnExpress
Hôm nay tròn một năm hai đứa trò chuyện lần đầu, tuần trước cả hai có một đám cưới hạnh phúc với sự chúc mừng từ họ hàng, bạn bè.
Tôi viết bài này để cảm ơn báo Hẹn hò VnExpress đã giúp tôi tìm được một nửa của mình. Tháng bảy năm ngoái, tôi đọc được thư của em gửi VnExpress, người bây giờ là vợ tôi. Là một độc giả thường xuyên của báo, theo dõi mục Tâm sự - Hẹn...
Đọc thêmTìm được chồng trên cả tuyệt vời nhờ Hẹn hò VnExpress
Xin chia sẻ câu chuyện của mình và chồng mình cho mọi người được biết để "nhả tí vía" cho cặp đôi nào đang yêu nhau nhé.
Mình là chủ nhân bài viết: Cô gái miền Tây tìm người hiền lành, yêu thương gia đình. Cảm ơn báo VnExpress đã cho mình một người chồng trên cả tuyệt vời. Nhân dịp năm mới, kính chúc mọi người nhiều sức khỏe, thành công trong công việc và cuộc sống. Chúc những ai...
Đọc thêmCô gái 30 tuổi tìm được bạn trai nhờ Hẹn hò VnExpress
Lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi có người cùng chờ giao thừa, người tử tế, có trách nhiệm, biết lắng nghe, tôn trọng cảm xúc của người khác.
Tôi từng nghĩ mình sẽ lại bước qua thêm một cái Tết nữa trong trạng thái quen thuộc: lặng lẽ, đủ đầy về vật chất nhưng thiếu một người để sẻ chia những cảm xúc rất nhỏ. Đó là cảm giác không hẳn cô đơn nhưng cũng chẳng trọn vẹn....
Đọc thêmTôi có được tình yêu cổ tích nhờ Hẹn hò VnExpress
Anh không phải người đầu tiên nói yêu tôi, nhưng là người đầu tiên khiến tôi tin rằng mình xứng đáng được yêu thương trọn vẹn.
Tôi từng nghĩ tình yêu cổ tích chỉ dành cho nữ chính trong các phim ngôn tình, cho đến khi chuyện tình của chính mình trở thành một câu chuyện như thế, bắt đầu từ những dòng tâm sự gửi Hẹn hò VnExpress. Tôi là người phụ nữ đã bước qua ngưỡng 30, cũng...
Đọc thêm