Chồng chưa bao giờ để tôi thiếu tiền nhưng trăng hoa
Anh lúc nào cũng tỏ ra là người chồng mẫu mực, lễ tết mua quà biếu bố mẹ đôi bên, có dịp dắt mẹ con tôi đi ăn uống.
Tôi 41 tuổi, lấy chồng được gần 15 năm, có con trai học cấp hai. Tôi là nhân viên văn phòng bình thường, lương tháng hơn 10 triệu đồng, đủ tự nuôi mình và đóng góp chút ít trong nhà. Chồng hơn tôi bốn tuổi, buôn bán, làm ăn giỏi, kiếm được nhiều tiền, lo hết mọi chi phí lớn trong gia đình. Nhìn vào ai cũng nghĩ tôi may mắn lấy được chồng giỏi giang, nhà cửa, xe cộ đầy đủ, con cái ngoan ngoãn. Ở ngoài, anh lúc nào cũng tỏ ra là người chồng mẫu mực, lễ tết mua quà biếu bố mẹ đôi bên, có dịp dắt mẹ con tôi đi ăn uống. Nhưng chỉ có tôi mới hiểu, cái hạnh phúc ấy mệt mỏi thế nào.
Anh làm ăn giỏi nhưng có tính trăng hoa. Tôi biết chứ, nhiều lần thấy tin nhắn lạ, mùi nước hoa trên áo, thấy anh vui vẻ trò chuyện với mấy cô nhân viên trẻ, rồi biến mất hàng tiếng, có khi cả đêm nói là đi tiếp khách. Tôi từng hỏi nhưng mỗi lần hỏi, anh lại lấp liếm cho qua rằng tôi suy nghĩ vớ vẩn, ghen bóng ghen gió rồi lảng sang chuyện khác hoặc bỏ ra ngoài.
Tiền bạc anh không để tôi thiếu nhưng tôi chưa bao giờ cảm thấy được yêu thương thật lòng. Tôi không cần nhiều, chỉ mong anh về nhà sớm hơn, hỏi han tôi một câu, cùng con ăn bữa cơm đàng hoàng nhưng anh hầu như không để ý, coi việc kiếm tiền và đưa tiền về là xong trách nhiệm.
Có đêm tôi nằm quay lưng vào anh, nước mắt tự chảy. Tôi nghĩ mình như cái bóng trong căn nhà này, chỉ là người giữ con giữ nhà. Gần đây, có người quen nói tới tai tôi rằng thấy chồng tôi chở cô gái trẻ nào đó có vẻ tình tứ. Tôi không bất ngờ nhưng rất buồn vì biết có nói thì anh cũng tìm cách chối, lấy công việc ra làm lá chắn.
Tôi thấy mình bị coi thường. Tôi đâu phải chỉ sống nhờ anh? Dù lương ít nhưng tôi vẫn làm việc, vẫn cố gắng lo toan. Tôi vẫn muốn được yêu, được trân trọng, chứ không phải im lặng cam chịu như giờ. Tôi đã nghĩ đến chuyện ly hôn, nhưng rồi lại sợ con bơ vơ, sợ gia đình xào xáo, sợ không dám làm lại từ đầu khi tuổi đã ngoài bốn mươi. Tôi không biết mình phải tiếp tục thế nào, ở lại hay buông bỏ. Mong nhận được lời khuyên từ mọi người.
Thanh Hoa 06/07/2025Từ thiếu gia đổi xe liên tục tán đổ hoa khôi, giờ tôi chỉ muốn lên núi
Người ta thường nói: “Khổ trước sướng sau”, tôi lại phải học cách sống ngược lại, khi sướng quá, dễ dàng quá, tâm trí trở nên mỏi mệt.
Tôi trẻ tuổi, có thể gọi là con ông cháu cha, 29 tuổi, nam giới, con cả trong một gia đình có hai anh em. Hiện tại số tài sản do tôi sở hữu gần 2 triệu USD. Đầu năm nay, tôi cưới vợ. Vợ tôi có thành tích tốt, tư duy tốt, đối nội đối ngoại...
Đọc thêmBạn trai thiếu tiền, thiếu cả nghị lực để giữ tôi lại
Thật sự, cuộc tình của chúng tôi rất ngột ngạt, tôi không thể dung hòa mọi thứ nữa.
Tôi 24 tuổi, vừa chập chững bước vào đời, cũng đồng thời kết thúc với mối tình đầu. Chúng tôi quen nhau hơn hai năm nhưng vẫn bất đồng quan điểm sống. Tôi là nhân viên ngân hàng, lương mới ra trường khoảng 13 triệu đồng. Anh hơn tôi 4 tuổi, là nhân viên giao hàng, tốt nghiệp cấp hai. Quãng thời...
Đọc thêmBạn gái nói bác tôi vô văn hóa khi bảo em tiểu thư, vụng về
Em thậm chí còn ấm ức đến phát khóc, nói rằng lần nào gặp bác cũng soi mói, nói chuyện vô văn hóa và lần này thì xúc phạm.
Tôi và bạn gái cùng 29 tuổi, yêu nhau bốn năm và có ý định cưới xin. Trước đó em về chơi và gặp qua họ hàng của tôi trong dịp tết. Lần này, nhà có giỗ nên tôi đưa em về, coi như vừa đi chơi khuây khỏa, lại vừa có dịp gặp gỡ họ hàng. Tôi biết tính bạn...
Đọc thêmTôi sẽ trắng tay nếu ly hôn người chồng tệ bạc
Chồng có quan hệ với hai người phụ nữ, tiền nong bao năm đi làm tôi chỉ lo cho gia đình, không giữ cho mình chút gì.
Tôi 34 tuổi, lấy chồng được 8 năm, có bé trai 7 tuổi. Chúng tôi yêu nhau gần 8 năm mới tiến đến hôn nhân. Chồng tôi hiền lành, chịu thương chịu khó, lúc yêu anh quan tâm và thương tôi rất nhiều vì hoàn cảnh hai đứa đều khó khăn. Cứ yêu nhau bình yên như thế được 6 năm...
Đọc thêmTrằn trọc trắng đêm vì bị chồng từ chối 'gần gũi'
Tôi khao khát một cái ôm, một nụ hôn lên trán, một câu hỏi han, nhưng đổi lại chỉ có tiếng ngáy đều đều bên tai.
Tôi 41 tuổi, kết hôn được 15 năm, có con gái học lớp tám. Vợ chồng tôi đều làm việc tại công ty tư nhân, thu nhập không cao nhưng ổn định. Cuộc sống gia đình nhìn bề ngoài khá đủ đầy: nhà cửa ổn định, con cái ngoan ngoãn, công việc không quá áp lực. Bạn bè nhiều...
Đọc thêm