Có lẽ vì tôi nên em trai không thể cưới vợ
Cứ nghĩ đến em trai, tôi lại cảm thấy mình vô tích sự và không xứng đáng làm chị cả trong nhà.
Khi ngồi viết những dòng tâm sự này, nước mắt tôi cứ thế tuôn rơi. Bố mẹ tôi sinh được ba anh chị em. Tôi là cả, dưới là hai em trai. Gia đình tôi thuần nông, rất nghèo nhưng bố mẹ luôn cố gắng cho ba chị em ăn học đoàng hoàng, vì vậy tôi cố gắng thoát khỏi cảnh cơ hàn này. Rất may tôi đã đỗ vào một trường đại học ở Hà Nội. Trong nhà có gì là bố mẹ bán hết để cho tôi ăn học, tất nhiên tôi vẫn cố gắng làm thêm để phụ giúp gia đình.
Khi tôi học năm thứ hai đại học, bố bị bệnh hiểm nghèo ở giai đoạn cuối, trong khi mẹ cũng có bệnh. Điều đó làm tôi cảm thấy sụp đổ và cố gắng thật nhiều để học thật tốt. Bố là lao động chính trong nhà, từ ngày bố ốm thì mẹ phải chăm sóc bố và gần như phải ở viện thường xuyên. Lúc đó em trai tôi mới học lớp 10 và một đứa học lớp bảy. Vì bố mẹ đi viện thường xuyên nên em trai tôi phải ở nhà cáng đáng mọi việc, từ đồng áng, chăn nuôi đến chăm sóc em. Nội ngoại nhà tôi đều không ở gần và ông bà cũng già yếu, không giúp được gì, chỉ có em trai chống đỡ.
Em tôi gầy, có thể nói nó gầy nhất xóm, có lần đi làm đồng trưa mà ngất ra đồng rồi hàng xóm phải đưa về. Tôi có ý định nghỉ học để về trông em và giúp đỡ bố mẹ nhưng bố không cho, bắt buộc tôi phải học. Cứ mỗi cuối tuần tôi về quê không mấy khi gặp vì nó chỉ ngoài đồng, đi chăn trâu, làm cỏ hoặc đi bắt cua bắt cá. Bố tôi sau gần một năm phát hiện bệnh thì mất, mẹ đã bệnh lại càng trở nên suy sụp. Từ thời gian ấy mẹ càng ốm thêm.
Em tôi quyết định bỏ học từ ấy, năm đó em học lớp 11. Dù khuyên và động viên thế nào em cũng không học, em biết giờ có đi học cũng lấy đâu ra tiền. Em quyết đi làm thuê cho xưởng mộc, tối đi bắt cá, cua, vì vậy em gầy đi trông thấy. Ngày đó rất may nhà nước cho vay vốn để sinh viên đi học nên mẹ tôi đỡ được khoản đó, nhưng mẹ ốm yếu, em út lại ăn học, khoản nợ lúc bố ốm vẫn còn nên việc chi tiêu hàng ngày và thỉnh thoảng gửi tiền cho tôi đè nặng lên vai em.
Năm cuối đại học, tôi phải đi thực tập tận miền Trung, mấy tháng không được về nhà, đến ngày về nhìn em trai mà tôi không nhận ra. Một người con trai tuổi 18 nhưng chỉ được 40 kg, da đen nhẻm, mặt hốc hác, nhìn em tôi đã khóc rất nhiều. Tôi biết em phải làm nhiều lắm. Đến nay tôi đã lập gia đình, thu nhập cao, mỗi tháng xin phép chồng để riêng một khoản để gửi về phụng dưỡng mẹ và tích cóp làm vốn rồi sửa lại cái nhà cho em trai.
Bằng ấy năm trôi qua, có lẽ do những ngày tháng vất vả nắng mưa, đêm hôm nên em tôi vẫn rất gầy. Tôi đã cho em đi khám rất nhiều, may không có bệnh gì. Tôi và mẹ đã nhiều lần giục em lấy vợ nhưng em không nói gì. Em rất ít nói và gần như thích một mình, ngày nhỏ em không như thế. Em cũng học được nghề nhưng cũng chỉ làm chân tay. Gần đây, tôi nói chuyện với một người bạn của em, mới biết em không muốn lập gia đình có thể vì sang chấn tâm lý. Nghe bạn của em nói, em nhiều lần nhắc đến việc lấy vợ làm gì để cuộc sống phải vất vả, giờ nhà cửa chưa đoàng hoàng, người lại gầy xấu, dám lấy ai.
Tôi ngỏ ý tâm sự mấy lần nhưng em đều lảng tránh, tiền tôi gửi về em nói đưa mẹ giữ. Em bảo em nuôi mẹ, còn tiền tôi đưa cứ đưa mẹ để phòng thân vì mẹ ốm yếu lắm. Tôi không biết có phải vì vất vả quá không mà em trở nên thu mình như vậy. Tôi cần làm gì bây giờ, xin các bạn cho lời khuyên.
Quỳnh Hoa 29/05/2024Không cãi vã, không phải bội nhưng chẳng thể cưới nhau
Chúng tôi đến bên nhau bằng sự chân thành, rời đi trong tôn trọng vì khác biệt lớn về quan điểm sống, không thể đi đến cuối cùng.
Tôi và em từng có những ngày tháng thật đẹp bên nhau. Chúng tôi không cãi vã, không làm tổn thương nhau bằng lời nói hay hành động. Mọi thứ giữa chúng tôi diễn ra nhẹ nhàng, sâu sắc, như hai người bạn đồng hành đang chậm rãi tìm hiểu nhau, từng bước...
Đọc thêmChồng không thích bố vợ nên tôi không thể đón ông lên sống cùng
Tôi không muốn vợ chồng căng thẳng về việc này nên để tới khi nào bố già hơn nữa và cần người chăm sóc, tôi sẽ tính toán sau.
Tôi là tác giả bài viết "Bố không chịu đi làm, tháng nào cũng xin tiền tôi". Tôi đã đọc hết bình luận và cảm ơn độc giả đã quan tâm tới bài viết của tôi.
Có ý kiến khuyên tôi đưa bố về thành phố tôi đang sống để bố tránh môi trường hay rượu...
Đọc thêmKhông thể cưới luôn như mong muốn, em nhất quyết bỏ tôi
Vừa rồi tôi bay vào Sài Gòn, mong gặp em nhưng em từ chối, bảo tôi đừng tìm nữa, hãy đi lấy vợ đi.
Tôi 33 tuổi, cô gái tôi yêu 25, bên nhau 4 năm, cùng trải qua biết bao vui buồn, khó khăn, giờ đã xa nhau hơn 8 tháng. Tôi nghĩ em từng thật lòng yêu mình vì ngày đó, em đã bỏ lại tất cả sự phồn hoa ở Sài Gòn, trở về bên tôi, khi tôi đang gặp khó khăn, rất cần một người ở cạnh. Cứ...
Đọc thêmKhông thể quên ánh mắt của cô gái trong tiệc cưới dù tôi có vợ
Tôi có vợ đẹp, hiền, những đứa con ngoan; cũng không thiếu thốn tình cảm, vậy mà cảm giác say nắng lại xuất hiện.
Có những cảm giác đến rất bất ngờ, không báo trước, cũng không xin phép lý trí. Khi nó đến, tôi nhận ra mình đã không còn tập trung nổi vào công việc, đầu óc cứ lẩn quẩn bởi hình ảnh của một người... chỉ mới quen qua một ánh mắt. Cách đây khoảng 10 ngày, tôi đi...
Đọc thêmCưới ba năm vẫn không thể yêu vợ
Tôi luôn nhớ người yêu cũ, nhiều đêm mơ thấy cô ấy, những khi buồn tôi lại nhớ đến những kỷ niệm ngày xưa với cô ấy.
Tôi 30 tuổi, bạn bằng tuổi, tình cờ quen nhau khi hai đứa có cùng ngày tháng sinh. Chúng tôi nói chuyện nhiều rồi yêu nhau, tình yêu đẹp, vui có buồn có. Chúng tôi yêu nhau nhưng hay dỗi hờn nhưng mỗi lần dỗi chỉ một hai tiếng là lại làm lành. Có lần tôi nhắn tin,...
Đọc thêm