Home
Menu

Không thể quên ánh mắt của cô gái trong tiệc cưới dù tôi có vợ

Tôi có vợ đẹp, hiền, những đứa con ngoan; cũng không thiếu thốn tình cảm, vậy mà cảm giác say nắng lại xuất hiện.
Có những cảm giác đến rất bất ngờ, không báo trước, cũng không xin phép lý trí. Khi nó đến, tôi nhận ra mình đã không còn tập trung nổi vào công việc, đầu óc cứ lẩn quẩn bởi hình ảnh của một người... chỉ mới quen qua một ánh mắt. Cách đây khoảng 10 ngày, tôi đi dự đám cưới người bạn. Bữa tiệc đông đủ, ồn ào, ai cũng cười nói rôm rả.
Trong một khoảnh khắc rất tình cờ, tôi ngước nhìn sang mâm kế bên, ánh mắt tôi chạm phải ánh mắt của một cô gái. Chỉ là một giây thôi nhưng kỳ lạ là cả hai đều không vội quay đi. Chúng tôi nhìn nhau, ngại ngùng, rồi lại lén nhìn thêm lần nữa. Ánh mắt ấy cứ vương lại suốt buổi tiệc, như một sợi chỉ mỏng mà dai, kéo tôi ra khỏi những câu chuyện xung quanh.
Sau hôm đó, tôi có dịp nói chuyện với em. Ban đầu chỉ là vài câu xã giao, rồi dần thành những cuộc trò chuyện mỗi ngày. Tôi không nhớ rõ lần cuối cùng mình có cảm giác thương, nhớ một người phụ nữ là khi nào. Có lẽ rất lâu rồi, lâu đến mức tôi tưởng mình đã khô cạn những rung động ấy. Vậy mà giờ đây, chỉ qua một ánh mắt, vài cuộc trò chuyện, lòng tôi lại xao xuyến như thời còn trẻ.
Cảm giác được quan tâm, lắng nghe, được ai đó hỏi han mình một cách chân thành... làm tôi thấy ấm áp. Một thứ hạnh phúc rất nhẹ, mong manh nhưng đủ khiến tôi mất ngủ. Mấy đêm nay, tôi thường mơ thấy em. Trong giấc mơ, em ở rất gần, nhưng khi tỉnh dậy, mọi thứ lại xa vời. Gần mà xa, xa mà lại gần, một cảm giác rất khó gọi tên.
Điều khiến bản thân hoang mang nhất là tôi đã có gia đình. Tôi có một người vợ đẹp, hiền, những đứa con ngoan. Cuộc sống của tôi nhìn từ bên ngoài là điều nhiều người mong ước. Tôi không thiếu thốn, không cô đơn theo nghĩa thông thường. Vậy mà cảm giác "say nắng" này lại xuất hiện, khiến tôi vừa bối rối vừa sợ hãi.
Tôi tự hỏi rất nhiều lần, đây chỉ là rung động thoáng qua hay là dấu hiệu của một khoảng trống nào đó trong tôi? Tôi có nên để cảm xúc này trôi qua như một cơn gió, hay tôi đang đứng trước nguy cơ đi quá giới hạn? Tôi không muốn làm tổn thương bất kỳ ai, cũng không muốn tự dằn vặt trong những suy nghĩ sai trái.
Tôi viết ra những dòng này không phải để tìm sự biện minh, chỉ mong nhận được lời khuyên từ những người từng trải. Làm sao để gỡ bỏ hình ảnh ấy khỏi tâm trí? Làm sao để giữ mình đứng đúng vị trí, khi trái tim bỗng dưng lệch nhịp? Có phải ai trong đời cũng một lần như vậy, rồi học cách bước qua? Tôi rất mong được lắng nghe.
Thuận Phong 14/12/2025

Mấy tháng không thể quên anh, người chưa từng gặp mặt

Tôi thật ngốc, xung quanh cũng có người muốn lập gia đình với tôi, nhưng tôi không thể gạt anh ra khỏi suy nghĩ.
Anh và tôi quen nhau trên mạng, cứ ngỡ mọi thứ sẽ ổn, anh là người tôi sẽ gặp mặt. Rồi anh rời đi trong im lặng. Tháng hai anh đi công tác về, chắc anh đã quên tôi là ai. Chắc trong suy nghĩ của anh, tôi không có giá trị gì. Cũng đúng thôi, tôi không có gì, đã qua một lần lầm... Đọc thêm

Không thể quên việc mẹ chồng ngồi trong xe hoa của tôi

Cưới xong tôi nói vấn đề này, chồng bảo vậy là bình thường, còn tôi mấy chục năm cuộc đời chưa thấy như thế.
Tôi là tác giả bài: "Chồng bỏ mặc tôi nhưng không chịu ly hôn", trong bài trước tôi chưa nói rõ về vài việc nên độc giả chưa thể đánh giá đúng. Chồng mở miệng ra nói chuyện luôn kèm thêm: "Mẹ nói, mẹ bảo thế này thế kia", không dám trái ý bà vì sợ bà buồn, giận.... Đọc thêm

Hối tiếc vì vĩnh viễn không thể gặp anh sau hai năm cắt đứt liên lạc

Em lên lịch trình về thăm anh, quê anh, nơi anh sinh ra và luôn tự hào về nơi ấy nhưng mọi chuyện quá muộn.
Đến giờ đã gần sáu tháng mà em vẫn không tin anh thật sự ra đi. Biết anh qua chuyên mục Hẹn hò VnExpress, em ấn tượng bài viết với gần hai trăm bình luận trái chiều về một con người có đầy ưu điểm nhưng lại không có cuộc hôn nhân hạnh phúc. Em đã thắc mắc tại sao, tò mò, em... Đọc thêm

Bạn thân từ chối mặc áo dài hoặc váy ở tiệc cưới của tôi

Tôi 23 tuổi, sắp lấy chồng, ngại giao tiếp nên chỉ thân với cô bạn từ thời cấp ba đến giờ, đương nhiên tôi sẽ mời bạn đến dự cưới.
Tôi mong muốn bạn đến cả hai hôm là hôm ăn hỏi và cưới, hai ngày liền nhau. Tôi yêu cầu bạn mặc áo dài, đến sớm để giúp tôi chuẩn bị và đưa tôi về nhà chồng. Tôi biết bạn hay ngại nên nói chỉ cần mặc áo dài kiểu cách tân đơn giản.... Đọc thêm

Giờ tôi có thể mua nhiều món ngon, tiếc rằng răng ba mẹ đã yếu

Thập niên 90, gia đình tôi rất nghèo, ba mẹ luôn cố gắng cho anh em tôi ăn học dù chạy ăn từng bữa.
Nhìn thấy được nỗi vất vả của ba mẹ nên anh em tôi chú tâm học hành đến nơi đến chốn. Món nào ngon ba mẹ đều dành cho chúng tôi, nói là ngon nhưng chỉ con cá, miếng thịt heo và cơm không độn khoai lang thôi. Chúng tôi thời đó ngây thơ, đâu biết gì, cứ thế ăn mà không suy nghĩ. Đôi lúc... Đọc thêm