Hối tiếc vì vĩnh viễn không thể gặp anh sau hai năm cắt đứt liên lạc
Em lên lịch trình về thăm anh, quê anh, nơi anh sinh ra và luôn tự hào về nơi ấy nhưng mọi chuyện quá muộn.
Đến giờ đã gần sáu tháng mà em vẫn không tin anh thật sự ra đi. Biết anh qua chuyên mục Hẹn hò VnExpress, em ấn tượng bài viết với gần hai trăm bình luận trái chiều về một con người có đầy ưu điểm nhưng lại không có cuộc hôn nhân hạnh phúc. Em đã thắc mắc tại sao, tò mò, em viết thư làm quen. Em vừa gửi lúc trưa thì chiều đã nhận được thư của anh. Chúng ta tìm hiểu nhau để rồi em biết rằng những gì anh chia sẻ về ưu điểm của mình không sai. Rõ ràng anh có quyền tự hào về bản thân khi anh làm tròn chữ hiếu, sống tình nghĩa với mọi người và trách nhiệm với xã hội. Còn gia đình nhỏ của anh có những vấn đề mà không phải cứ là người tốt sẽ có hôn nhân hạnh phúc. Cũng như không phải là người tốt sẽ sống lâu.
Căn bệnh quái ác có tính di truyền đã lấy đi sự sống của ba anh và anh chị, giờ đến anh. Trong khi đó, em ngu ngốc nghĩ rằng căn bệnh của anh đã được khống chế. Em tin rằng thần chết đã quên anh. Vì vậy, em không nghĩ anh thật sự bệnh và cần người chăm sóc. Em gây sự với anh nhưng thực chất cảm thấy mình bé nhỏ so với ý chí nghị lực của anh. Cảm giác tự ti và nghĩ rằng anh sẽ tìm được người tốt hơn nên em đã có những suy nghĩ nông nổi để rồi chúng ta cắt đứt liên lạc. Nhưng trong lòng em luôn tự nhủ, sẽ cho mình hai năm thay đổi, phải tự tin, tìm gặp anh, cười với anh một cái và cảm ơn anh vì là động lực lớn giúp em có sự thay đổi, là phiên bản mới tốt hơn mà em đã trì hoãn bao năm.
Em đã làm được, háo hức chờ ngày cùng cười với anh. Chỉ vậy thôi em cũng đủ mãn nguyện. Em lên lịch trình về thăm anh, quê anh, nơi anh sinh ra và luôn tự hào về nơi ấy nhưng mọi chuyện quá muộn. Em không kịp rồi. Bao nhiêu chữ "giá như" xuất hiện trong đầu, tra tấn em khi nghĩ lại những khoảnh khắc vui vẻ mình từng có mà chính em đã hủy hoại hết. Tại sao anh có thể đột ngột ra đi như thế để lại bao tiếc nuối cho người thân và những người quen biết anh. Hay như anh nói, anh sinh ra để trả nợ, hết nợ nên anh phải đi thôi. Nhưng em vẫn còn nợ anh lời cảm ơn, lời xin lỗi. Em biết trả thế nào đây anh? Liệu có kiếp sau cho em được thấy anh cười với em không?
Thảo Ly 16/09/2025Anh trai cắt đứt liên lạc với chị em tôi vì tiền
Gia đình tôi vốn là một gia đình trí thức, ba mẹ đều là giáo viên tại một trường THCS ở huyện Châu Thành, Tiền Giang.
Ba mẹ sinh được ba anh em: anh hai, chị ba là tôi và cậu út. Mỗi người trong chúng tôi đều có cá tính riêng. Anh hai là người khéo nói, lúc nào cũng áo quần chỉnh tề, sau khi tốt nghiệp đại học anh làm việc tại một tập đoàn viễn thông lớn nhờ vào mối quan hệ của ba...
Đọc thêmTôi quá cố chấp đòi danh phận nên em cắt đứt mọi liên lạc
Khi tôi ngỏ lời: "Em làm bạn gái anh nhé", em chỉ cười: "Anh thật nguy hiểm" rồi lảng đi.
Tôi gặp em trong một dịp tình cờ rất đặc biệt, ở ngôi chùa mà suốt 5 năm qua tôi vẫn coi như "ngôi nhà tinh thần" của mình. Đó là nơi đã kéo tôi dậy sau cú ngã đau nhất đời, khi tất cả niềm tin gần như sụp đổ. Tôi từng trải qua cảm giác buổi sáng được thông báo tăng lương, tưởng như may...
Đọc thêmSau đám cưới cay đắng, tôi cắt đứt với gia đình bên nội
Từ nhỏ tôi đã nhận ra việc đối xử không công bằng với mẹ và chị em mình từ phía gia đình bên nội.
Từ bé tôi ở bên ngoại do cha công tác tại địa phương nhà ngoại và cưới mẹ luôn. Bên nội cách khoảng 2h chạy xe máy (60 km). Lúc nhỏ, mỗi năm tôi về nội chơi chừng 3-4 lần vào dịp tết, lễ hoặc đám tiệc. Sau này kinh tế khó khăn, cha mẹ rời quê đi làm xa đến nay 15 năm, mỗi năm...
Đọc thêmNếu cắt đứt với bồ, tôi sẽ không có đủ khả năng nuôi vợ con
Người thứ ba đã giúp tôi khi khó khăn, hiện tại nhờ cô ấy mà tôi có cơ sở làm ăn, có tiền lo cho vợ con và cha mẹ.
Tôi và vợ đến với nhau rất khó khăn vì gia đình ngăn cản, nhưng thương nhau nên đã vượt qua tất cả. Khi chung sống, tôi phát hiện nhiều điều không hay về vợ. Ngoài tính cách hiền lành, vợ chỉ biết chăm lo sắc đẹp bản thân và mua sắm online, bỏ mặc cảm giác của tôi...
Đọc thêmMẹ chồng cắt đứt quan hệ thông gia vì chúng tôi tự ý ra riêng
Hôm bố mẹ tôi lên chúc Tết, bà cũng chỉ ngồi một chỗ, mặt mũi khó chịu thấy rõ.
Vợ chồng tôi cưới nhau được hơn 5 năm, có bé trai 3 tuổi. Hai vợ chồng đều đi làm, tính cách khá độc lập nên sau khi cưới một thời gian, chúng tôi bàn nhau ra ở riêng. Nhà nội cách đó chỉ khoảng vài cây số thôi, cuối tuần vẫn có thể qua lại. Nhưng chính chuyện đó lại khiến mẹ chồng tôi giận. Lúc...
Đọc thêm