Bạn trai ngoại quốc mượn cớ trầm cảm để cắt đứt cuộc tình yêu xa hơn ba năm
Anh bảo cuộc sống hiện tại quá tải, vừa bệnh tật vừa lo công việc, học hành, con cái, gần như không còn thời gian để thở.
Bốn năm trước, khi vừa ly hôn chồng cũng là lúc tôi rơi vào khủng hoảng tài chính vì thua lỗ trong đầu tư chứng khoán, mất toàn bộ số tiền tích góp suốt nhiều năm. Gánh nặng trách nhiệm với ba đứa con nhỏ khiến tôi chìm vào trạng thái trầm cảm kéo dài. Trong những ngày cô đơn nhất, tôi tìm đến một ứng dụng hẹn hò và gặp anh, người đàn ông Thụy Điển hơn tôi một tuổi, đang làm y tá tại một bệnh viện ở Stockholm. Khi đó, anh trong một cuộc hôn nhân bế tắc với người vợ đã phản bội mình. Cuộc đời anh cũng nhiều mất mát: mẹ mất vì bệnh hiểm nghèo khi anh vừa chào đời, bố qua đời khi anh chưa tròn 18 tuổi, không có anh chị em ruột, anh cũng điều trị trầm cảm.
Chúng tôi đến với nhau như hai con người đồng cảnh ngộ. Những cuộc trò chuyện kéo dài đến 3-4 giờ sáng mỗi đêm khiến chúng tôi cảm thấy như thấu hiểu và đồng điệu với nhau một cách kỳ lạ. Chỉ sau 8 ngày, cả hai đã có cảm giác như đọc được suy nghĩ của nhau, rồi chúng tôi nói lời yêu. Sau hơn một tháng, anh xin nghỉ phép bay sang Việt Nam gặp tôi. Tôi đã đếm từng ngày chờ đợi nhưng cuộc gặp ấy đã không thể diễn ra như kế hoạch cách đây 3 năm. Anh không vượt qua được rào cản tâm lý khi vẫn chưa chính thức ly hôn, còn tôi có ba con nhỏ ở Việt Nam.
Áp lực khiến anh rơi vào trầm cảm lần nữa và cắt đứt mọi liên lạc với tôi. Suốt hơn một năm sau đó, chúng tôi không liên lạc. Tôi không mở lòng với ai, chỉ tập trung làm việc và chăm sóc con cái. Cho đến một ngày, anh nhắn tin trở lại, báo rằng đã chính thức ly hôn. Trái tim tôi như được hồi sinh. Chúng tôi kết nối lại, trò chuyện mỗi ngày như chưa từng có khoảng cách. Khi đó, anh bận vừa làm y tá, vừa theo học ngành IT, đồng thời một mình nuôi con trai nhỏ. Tôi quyết định xin visa sang Thụy Điển gặp anh, dù biết đó là một hành trình vô cùng khó khăn. Chúng tôi chưa từng gặp nhau trước đó, tôi chưa từng đi châu Âu, cũng không có nhiều ràng buộc tài chính để chứng minh với đại sứ quán.
Bằng tình yêu và sự đồng hành của anh trong việc chuẩn bị giấy tờ bảo lãnh, điều kỳ diệu đã xảy ra, tôi được cấp visa. Tôi vỡ òa trong hạnh phúc và háo hức chuẩn bị cho chuyến đi. Cuối cùng chúng tôi cũng gặp và có vài tuần sống bên nhau tại Thụy Điển. Dù có những khác biệt về ngôn ngữ, văn hóa và ẩm thực, đặc biệt là con trai anh chưa quen với món ăn Việt và không thể giao tiếp với tôi bằng tiếng Anh, chúng tôi vẫn cố gắng thích nghi. Tôi nấu ăn mỗi ngày, còn anh phụ giúp và học cách làm các món Việt như nem rán, phồng tôm, các món cuốn, thậm chí cả phở. Anh rất thích và dần "nghiện" đồ ăn Việt. Anh là người hiền lành, thông minh nhưng cũng rất nhạy cảm. Anh hay khóc khi cảm thấy tủi thân.
Đã nhiều lần tôi lau nước mắt cho anh, đặc biệt là đêm trước khi tôi trở về Việt Nam. Anh không ngủ, nằm suốt đêm khóc vì không muốn xa tôi. Anh sợ phải quay lại cuộc sống cô đơn và mong tôi ở lại, nhưng visa của tôi đã hết hạn, tôi buộc phải rời đi. Khoảnh khắc chia tay ở sân bay, chúng tôi ôm nhau suốt 30 phút trong nước mắt, hứa với nhau sẽ sớm gặp lại. Anh quay lưng rời đi, một tay lau nước mắt mà không dám ngoảnh lại, còn tôi đứng đó nhìn theo bóng anh xa dần. Sau khi tôi về nước, chúng tôi vẫn liên lạc mỗi ngày. Dù bận học, bận làm và chăm con, anh vẫn luôn dành thời gian nhắn cho tôi những tin nhắn dài kể về ngày của mình. Tôi tin rằng anh chính là người tôi tìm kiếm.
Chúng tôi cùng nhau lên kế hoạch cho lần gặp tiếp theo sau khi anh tốt nghiệp, mơ về một tương lai và mái ấm chung. Rồi biến cố xảy ra, một ngày, tôi nhận tin anh bị đột quỵ khi đang làm việc và phải cấp cứu trong bệnh viện. Anh nằm viện một tuần, sau đó về nhà theo dõi thêm cả tháng, không ai bên cạnh chăm sóc. Sức khỏe suy yếu, tài chính khó khăn với chi phí sống đắt đỏ ở Stockholm khiến anh rơi vào trầm cảm nặng hơn. Tin nhắn của anh thưa dần. Từ thói quen trò chuyện mỗi ngày, giờ đây 2-3 ngày anh mới trả lời. Tôi buồn và trách anh thiếu quan tâm.
Sau vài ngày im lặng, anh nói rằng cuộc sống hiện tại quá tải, vừa bệnh tật vừa lo công việc, học hành và con cái khiến anh gần như không còn thời gian để thở. Anh mong tôi hiểu và thông cảm. Tôi im lặng, chỉ đăng một dòng trạng thái buồn: "Nhớ anh đến quặn lòng". Anh đã xem, ngay đêm đó anh nói cần thời gian để tự giải quyết vấn đề của mình. Anh không muốn làm tôi buồn hay kéo tôi vào cuộc sống hỗn loạn của anh, tin rằng dừng lại là cách tốt nhất để tôi có thể tìm được người khác mang lại hạnh phúc cho tôi. Rồi anh lại chặn mọi liên lạc.
Đã 6 tháng trôi qua, tôi vẫn không thể quên được anh, mối tình xuyên biên giới kéo dài hơn 3 năm. Tôi biết chúng tôi rời xa không phải vì sự phản bội hay không còn yêu mà vì hoàn cảnh. Tháng này anh sẽ tốt nghiệp đại học. Tôi vẫn tự hỏi: liệu mình có nên tiếp tục chờ đợi anh?
Quỳnh Châu 15/04/2026Hối tiếc vì vĩnh viễn không thể gặp anh sau hai năm cắt đứt liên lạc
Em lên lịch trình về thăm anh, quê anh, nơi anh sinh ra và luôn tự hào về nơi ấy nhưng mọi chuyện quá muộn.
Đến giờ đã gần sáu tháng mà em vẫn không tin anh thật sự ra đi. Biết anh qua chuyên mục Hẹn hò VnExpress, em ấn tượng bài viết với gần hai trăm bình luận trái chiều về một con người có đầy ưu điểm nhưng lại không có cuộc hôn nhân hạnh phúc. Em đã thắc mắc tại sao, tò mò, em...
Đọc thêmAnh trai cắt đứt liên lạc với chị em tôi vì tiền
Gia đình tôi vốn là một gia đình trí thức, ba mẹ đều là giáo viên tại một trường THCS ở huyện Châu Thành, Tiền Giang.
Ba mẹ sinh được ba anh em: anh hai, chị ba là tôi và cậu út. Mỗi người trong chúng tôi đều có cá tính riêng. Anh hai là người khéo nói, lúc nào cũng áo quần chỉnh tề, sau khi tốt nghiệp đại học anh làm việc tại một tập đoàn viễn thông lớn nhờ vào mối quan hệ của ba...
Đọc thêmCháu trai cắt đứt mọi liên lạc sau đêm bị tôi xem trộm tin nhắn riêng tư
Lâu nay, tôi luôn nghĩ cháu còn nhỏ nên quyết định thay nhiều thứ, có lẽ sự ức chế đó đã tích tụ từ lâu mà cháu không nói ra.
Tôi và cháu là hai người bạn, có thể coi như tri âm tri kỷ. Chúng tôi quen nhau qua người quen vài năm rồi. Cháu nói chuyện hồn nhiên và cười rất thoải mái. Hai chú cháu lại hợp nhau khoản chém gió đến mức khi người này định nói câu gì thì người kia nói...
Đọc thêmSau đám cưới cay đắng, tôi cắt đứt với gia đình bên nội
Từ nhỏ tôi đã nhận ra việc đối xử không công bằng với mẹ và chị em mình từ phía gia đình bên nội.
Từ bé tôi ở bên ngoại do cha công tác tại địa phương nhà ngoại và cưới mẹ luôn. Bên nội cách khoảng 2h chạy xe máy (60 km). Lúc nhỏ, mỗi năm tôi về nội chơi chừng 3-4 lần vào dịp tết, lễ hoặc đám tiệc. Sau này kinh tế khó khăn, cha mẹ rời quê đi làm xa đến nay 15 năm, mỗi năm...
Đọc thêmNếu cắt đứt với bồ, tôi sẽ không có đủ khả năng nuôi vợ con
Người thứ ba đã giúp tôi khi khó khăn, hiện tại nhờ cô ấy mà tôi có cơ sở làm ăn, có tiền lo cho vợ con và cha mẹ.
Tôi và vợ đến với nhau rất khó khăn vì gia đình ngăn cản, nhưng thương nhau nên đã vượt qua tất cả. Khi chung sống, tôi phát hiện nhiều điều không hay về vợ. Ngoài tính cách hiền lành, vợ chỉ biết chăm lo sắc đẹp bản thân và mua sắm online, bỏ mặc cảm giác của tôi...
Đọc thêm