Vợ thường xuyên say xỉn sau những trận pickleball
Vợ lại bảo: "Em sống bao nhiêu năm vì chồng con rồi, giờ muốn sống cho bản thân. Em thích tự do và muốn sống theo cách của mình".
Tôi 43 tuổi, vợ 41 tuổi, cưới nhau được 15 năm, có hai con, một bạn đang học cấp ba, một bạn học cấp hai. Nếu nhìn từ bên ngoài, có lẽ nhiều người nghĩ gia đình tôi hạnh phúc. Tôi làm quản lý ở một công ty tư nhân, vợ cũng làm trong lĩnh vực ngân hàng. Tháng tôi kiếm được 70-80 triệu đồng, vợ thu nhập khoảng 20 triệu đồng. Chúng tôi cùng nhau trải qua những năm tháng khó khăn nhất từ lúc mới cưới, ở nhà thuê, rồi tích cóp đến giờ có nhà, xe và một vài bất động sản.
Ngày mới lấy nhau, vợ khá chu toàn. Tôi đi làm về muộn, cô ấy vẫn chờ cơm. Những năm các con còn nhỏ, vợ chồng cùng nhau kiếm tiền, chăm con. Tôi từng nghĩ mình may mắn khi có vợ đồng hành trong cuộc sống. Thế nhưng từ khi bố tôi bị bệnh, tôi mới thấy vợ không như mình nghĩ. Mười năm trước, bố tôi mắc bệnh hiểm nghèo, đó là quãng thời gian rất nặng nề với tôi. Bố tôi phải ra ngoài Hà Nội chữa bệnh, gia đình tôi ở Vinh nên cuối tuần tôi mới ra với bố được 2 ngày, còn lại nhờ bạn bè và người thân ở ngoài đó giúp đỡ, hỗ trợ chăm bố. Điều khiến tôi buồn nhất là vợ gần như đứng ngoài cuộc, không ra thăm bố tôi lần nào chứ đừng nói cô ấy ra chăm. Tôi không đòi hỏi vợ phải nghỉ việc để chăm sóc bố tôi, nhưng việc chia sẻ, động viên tôi thì ít nhất vợ cũng nên làm, đằng này vợ không hỏi han gì tôi hết. Có lần, khi tôi than thở vì quá mệt, cô ấy nói: "Bố mẹ anh thì anh tự lo", tôi nghe mà chán nản.
Rồi tôi cũng bỏ qua, tự nhủ mỗi người có cách thể hiện tình cảm khác nhau, không nên vì chuyện bố mẹ mà làm vợ chồng thêm căng thẳng. Tôi cứ thế im lặng, tự mình gánh vác và lo toan mọi việc. Những năm sau đó, cuộc sống dần ổn định hơn, các con lớn, công việc của hai vợ chồng cũng đỡ vất vả. Đáng lẽ đây phải là lúc chúng tôi có nhiều thời gian cho nhau hơn, thực tế lại ngược lại. Hơn một năm trước, vợ tôi rất thích chơi pickleball. Ban đầu tôi thấy đó là điều tốt. Cô ấy có thể tập thể thao, gặp gỡ bạn bè, giải tỏa căng thẳng. Tôi chưa từng cấm vợ đi chơi bao giờ. Rồi những buổi chơi thể thao dần kéo dài thành những cuộc tụ tập, ăn uống và uống rượu đến khuya. Nhóm bạn chơi pick của vợ có năm người, trong đó ba người đã ly hôn. Tôi không cho rằng họ xấu hay cố tình tác động đến vợ mình, nhưng thấy cách sống của vợ thay đổi rất nhiều từ khi thường xuyên đi cùng nhóm này.
Có những hôm 1-2 giờ sáng, tôi vẫn chưa ngủ được vì chờ vợ về. Nhiều hôm khi cửa mở, vợ bước vào trong tình trạng say xỉn, nói năng không còn rõ ràng, làm ảnh hưởng đến mọi người (thi thoảng bố mẹ tôi đến chơi vài hôm). Tôi đã nói chuyện với vợ rất nhiều lần, có lúc nhẹ nhàng, có lúc nóng giận. Tôi bảo mình không cấm cô ấy chơi thể thao, gặp bạn bè hay uống một vài ly. Tôi chỉ mong cô ấy biết điểm dừng, biết rằng mình vẫn còn một gia đình, chồng và hai đứa con. Vợ lại bảo: "Em thích uống rượu. Em sống bao nhiêu năm vì chồng con rồi, giờ muốn sống cho bản thân. Em thích tự do và muốn sống theo cách của mình". Mỗi lần nghe câu đó, tôi lại không biết phải trả lời thế nào.
Có lẽ cô ấy nói đúng một phần. Có thể 15 năm qua, vợ tôi đã hy sinh nhiều hơn tôi nhìn thấy. Giờ cô ấy mệt mỏi với vai trò làm vợ, làm mẹ và bây giờ muốn tìm lại cuộc sống riêng. Thế nhưng tôi không hiểu vì sao để được sống cho bản thân, cô ấy lại phải đẩy gia đình ra xa đến như vậy. Điều khiến tôi sợ nhất là chúng tôi không còn nói chuyện được với nhau. Tôi góp ý, vợ bảo tôi kiểm soát. Tôi im lặng, cô ấy vẫn đi. Tôi cố gắng chia sẻ, cô ấy nói tôi không hiểu gì. Dần dần, tôi cũng không muốn nói nữa. 15 năm qua, chúng tôi từng cùng nhau vượt qua những lúc khó khăn hơn rất nhiều. Vậy mà bây giờ, khi kinh tế đã ổn định, con cái đã lớn, đáng lẽ vợ chồng phải nhẹ nhõm hơn thì tôi lại cảm thấy mình cô đơn ngay trong chính căn nhà của mình.
Tôi không muốn ly hôn. Tôi vẫn còn thương vợ, muốn giữ gia đình này cho các con. Thế nhưng tôi cũng không thể tiếp tục sống mãi trong cảm giác chờ đợi, lo lắng và bất lực như hiện tại. Có những đêm vợ chưa về, tôi nằm một mình và tự hỏi: phải chăng chỉ mình tôi còn cố giữ cuộc hôn nhân này? Tôi thật sự không biết phải làm gì tiếp theo. Nói thì vợ không nghe, giận cũng không thay đổi được gì, còn im lặng thì khoảng cách giữa chúng tôi ngày một lớn hơn. Tôi có nên mang việc ly hôn ra để vợ "sợ" mà thay đổi cách sống? Nhưng nếu cô ấy lại đồng ý luôn việc ly hôn thì tôi phải làm sao? Mong được các bạn chia sẻ. Chân thành cảm ơn.Văn Nam 21/08/2026Vợ vào khách sạn với nam sinh viên sau khi chơi pickleball
Sau khi bị bắt quả tang, vợ cũng không về nhà nữa, chỉ liên tục nhắn tin xin lỗi và mong muốn được làm lại.
Tôi thấy em có những biểu hiện rất lạ như đi chơi thể thao về muộn, ít quan tâm đến gia đình, nhắn tin rất nhiều, luôn luôn chú ý đến điện thoại và còn để im lặng, thường không nghe điện thoại trước mặt chồng, con. Rồi tôi đã cài định vị vào xe ôtô và phát hiện vợ...
Đọc thêmChồng lương 6 triệu đồng vẫn chơi pickleball hàng ngày và có bồ
Tôi muốn dứt khoát thì chồng đều dọa không cho nuôi con, chửi tôi là không suy nghĩ cho con, không xứng đáng làm mẹ, là tội đồ.
Tôi 33 tuổi, lấy chồng được 7 năm, có một bé gái 6 tuổi. Tôi sinh ra và lớn lên trong gia đình nông dân nghèo ở một tỉnh miền núi phía Bắc. Dựa vào cố gắng của bản thân, giờ tuy công việc không ổn định nhưng có một khoản tiết kiệm nhỏ vài trăm triệu...
Đọc thêmVợ khó chịu khi tôi chơi pickleball dù kinh tế dư dả, không phải làm việc nhà
Tôi khó xử quá, đi thể thao là vợ mặt nặng mày nhẹ; tôi cũng là chủ tịch hai câu lạc bộ, giờ không tham gia đều cũng không được.
Tôi và vợ mới ngoài 30 tuổi, có một bé mới sinh 3 tháng. Hiện nay tôi gặp vấn đề, đi chơi golf và pickleball thì vợ tỏ ra khó chịu, yêu cầu giảm tần suất chơi tuần một buổi thôi. Kinh tế hoàn toàn không phải vấn đề khiến vợ khó chịu với tôi. Nhà và...
Đọc thêmTừ ngày đam mê pickleball, vợ chê tôi không có gu
Tôi nhận ra vợ rất thích cảm giác được xuất hiện trên sân, được chụp ảnh, được khen trẻ trung và sành điệu.
Tôi và vợ yêu nhau hai năm mới đi đến hôn nhân, cả hai lúc đó chỉ có hai bàn tay trắng. Những ngày đầu mới cưới, vợ chồng từng ở trong căn phòng trọ nhỏ, luôn thấy vui vì tối nào cũng được ăn cơm cùng nhau. Đến giờ cuộc sống chưa gọi là dư dả nhưng tôi luôn nghĩ...
Đọc thêmPhát hiện sự thật sau những cuộc nhậu, trận đá bóng của chồng
Tôi chưa bao giờ tưởng tượng người mình tin tưởng, nghĩ là chỗ dựa vững chắc cho mẹ con tôi lại có thể làm những điều như vậy.
Khi cầm chiếc điện thoại của anh trong tay, tôi cảm thấy tim mình như vỡ ra từng mảnh. Chỉ vài dòng tin nhắn thôi, những dòng tin nhắn vô hồn anh gửi cho những cơ sở massage, cho những người phụ nữ anh chưa từng nhắc đến. Tôi chết lặng, không thể khóc,...
Đọc thêm