Home
Menu

Vợ chồng cùng thất nghiệp, nợ hai tỷ đồng và cuộc gọi thay đổi đời tôi

Sau tất cả, tôi nhận ra tài sản quý giá nhất không phải tiền bạc mà là uy tín và các mối quan hệ được xây bằng sự tử tế.
Đọc bài viết về hai vợ chồng 37 tuổi thất nghiệp muốn bỏ phố về quê, tôi thật sự đồng cảm. Có lúc tôi đã nghĩ, bài báo ấy giống như đang kể về gia đình mình đúng ba năm trước. Người ta hay gọi những câu chuyện như thế này là "gieo cảm hứng", nhưng với tôi, đây chỉ đơn giản là một câu chuyện có thật. Cuối năm 2022, khi thị trường bất động sản đang ở đỉnh cao, tôi và một người đồng nghiệp cùng mua một mảnh đất 3 sào ở quê, trong đó tôi sở hữu một sào. Chỉ sau một tháng đã có người trả chênh 20% nhưng chúng tôi vẫn không bán vì nghĩ giá sẽ còn tăng thêm vài % nữa.
Tháng một năm 2023, tôi chính thức mắc kẹt với khoản vay ngân hàng một tỷ đồng và nợ người thân thêm một tỷ đồng. Đến giờ nhìn lại, tôi vẫn thấy cú sốc lần này còn khủng khiếp hơn giai đoạn 2010-2012. Hồi đó tôi mới đi làm vài năm, chưa vợ, chưa con, không nhà, không xe, người trắng tay thì cùng lắm vẫn chỉ là tay trắng. Lần này thì khác, tôi có gia đình, con nhỏ, có trách nhiệm và có rất nhiều thứ phải gánh trên vai.
Minh họa AI
Như người ta vẫn nói, cuộc đời luôn có chữ "ngờ". Sau gần 13 năm làm nghề, tôi đứng giữa làn sóng cắt giảm nhân sự lớn nhất trong ngành xây, còn khốc liệt hơn cả giai đoạn Covid 2020-2021. Tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ có ngày mình thất nghiệp. Sau nhiều đêm suy nghĩ, đúng ngày 23 tháng Chạp năm đó, tôi nộp đơn xin nghỉ không lương vô thời hạn. Một phần để công ty giảm bớt áp lực, một phần cũng tự cho mình khoảng lặng để nghỉ ngơi và tìm hướng đi mới. Tôi còn nghĩ, biết đâu mình chủ động bước ra trước sẽ dễ tìm cơ hội hơn là chờ đến lúc bị cắt giảm.
Cùng thời điểm đó, sau khi sinh bé thứ hai được hai năm, vợ tôi cũng nghỉ hẳn ở một bệnh viện lớn, cho thuê bằng hành nghề và làm tự do, thu nhập tháng có tháng không. Gia đình tôi bước sang năm mới với một niềm hy vọng rất đơn giản: mọi chuyện sẽ khá hơn. Hai tháng sau tết, công ty vẫn chưa có tín hiệu gọi quay lại, thị trường vẫn ảm đạm. Tôi thử liên hệ nhiều công ty qua các mối quan hệ, gửi CV, tham gia phỏng vấn, thế nhưng họ không có nhu cầu tuyển dụng hoặc mức lương không phù hợp. Lúc ấy, tôi bắt đầu lo. Hai vợ chồng ngồi lại, tính toán mọi khoản chi. Thu nhập từ trợ cấp thất nghiệp, tiền cho thuê bằng, tiền cho thuê căn nhà phố và công việc thời vụ của vợ chỉ còn khoảng một nửa so với trước, vừa đủ trang trải chi phí sinh hoạt của gia đình bốn người ở TP HCM, chưa kể những khoản phát sinh.
Tôi tính đủ mọi kịch bản. Nếu cứ như vậy, chúng tôi chỉ cầm cự được khoảng 6 đến 12 tháng. Nếu hợp đồng cho thuê nhà hết hạn mà không có khách thuê, nếu vợ không gia hạn được hợp đồng cho thuê bằng, nếu công việc tự do tiếp tục không có kết quả, nếu tôi vẫn chưa tìm được việc phù hợp... thì việc phá sản chỉ còn là vấn đề thời gian. Kế hoạch khác được đặt ra. Bán xe, bán căn hộ để giảm nợ, cho con chuyển sang trường công, cắt bớt các lớp học thêm, chạy xe ôm công nghệ rồi chạy taxi công nghệ nếu cần. Rồi người giúp việc tôi sẽ cho nghỉ.
Cuối cùng là phương án tệ nhất: bỏ phố về quê. Ba mẹ vợ nhiều lần khuyên hai vợ chồng về quê tiếp quản sạp tạp hóa nhỏ ở chợ vì vợ tôi là con một, ông bà cũng lớn tuổi. Tôi từng dao động nhưng vợ kiên quyết không. Với chúng tôi, về quê không phải là điều không tốt, chỉ là chưa phải lúc, vợ chồng đều đi lên từ hai bàn tay trắng. Chúng tôi cố bám trụ Sài Gòn không phải vì sĩ diện mà vì muốn các con có môi trường học tập tốt hơn; không phải sống cảnh chuyển nhà trọ gần 30 lần như vợ chồng tôi từng trải qua trong suốt những năm đi học, đi làm xa quê.
Còn một lý do nữa, những năm 2006-2007, ba tôi nhiều lần điều trị tại hai bệnh viện lớn ở Sài Gòn. Anh em tôi thay nhau chăm sóc, ngủ dưới gầm giường bệnh, ngoài hành lang, rồi những chuyến xe đò, xe buýt, nhà trọ mỗi lần tái khám. Chỉ khi trải qua mới hiểu, người quê lên thành phố chữa bệnh vất vả đến nhường nào. Ngày đó, tôi còn là sinh viên, ban ngày đi học, tối dạy thêm ba học sinh cấp ba được khoảng một triệu đồng mỗi tháng. Rảnh tôi đi làm vệ sinh công nghiệp, lau dọn nhà cửa, thậm chí nạo vét cống, mỗi ngày kiếm khoảng 100 nghìn đồng cho một ông anh xã hội. Từ lúc ấy, tôi đã tự hứa với mình rằng bằng mọi giá phải có một căn nhà ở Sài Gòn. Chính vì lời hứa đó, tôi gạt bỏ ý định về quê và tiếp tục tìm cơ hội.
Tôi mở lại danh bạ với hơn 4.000 số điện thoại. Tình cờ thấy số của một anh sếp cũ vừa mở công ty riêng, tôi ghé thăm anh. Chưa hết ly cà phê, anh đã đồng ý nhận tôi làm theo hợp đồng thời vụ để tôi vẫn đủ điều kiện hưởng trợ cấp thất nghiệp. Đến tháng 9 năm đó, dự án tôi phụ trách trượt thầu, hai anh em lại chia tay với lời hẹn: "Có dự án mới anh gọi". Cuối năm 2023, thị trường còn khó khăn hơn cả đầu năm, tôi lại mở danh bạ, lần này là số của người sếp đầu tiên trong sự nghiệp, người từng dìu dắt tôi rất nhiều. Tôi chần chừ rất lâu. Năm năm trước, chính tôi là người rời công ty khi doanh nghiệp của anh đang ở giai đoạn chuyển giao đầy khó khăn. Không ai có lỗi nhưng tôi vẫn thấy ngại.
Tôi nhìn lại gia đình phía sau lưng mình rồi bấm gọi. Đầu dây bên kia vẫn là giọng nói trầm ấm quen thuộc, sau vài câu hỏi thăm, anh chỉ nói một câu: "Ngày mai qua công ty mới uống cà phê với anh". Tôi trở lại, làm đúng dự án mà trước đó mình từng trượt thầu ở công ty nghỉ không lương, mức lương bằng thời điểm rời đi cách đây năm năm, vị trí thấp hơn ba cấp. Tôi chấp nhận bắt đầu lại. Đến bây giờ, mỗi lần gặp, anh vẫn cười và vỗ vai tôi. Có lẽ anh từng nghĩ sẽ có ngày tôi quay về.
Hai tháng sau, vợ tôi cũng trúng tuyển vào một bệnh viện tư lớn, nơi người sếp cũ của cô ấy đang làm việc, khép lại hai năm làm nghề tự do nhiều bấp bênh. Cũng trong thời gian ấy, nhờ bạn bè hướng dẫn, chúng tôi cơ cấu lại khoản vay với lãi suất tốt hơn để trả hết nợ người thân và tất toán khoản vay cũ lãi suất thả nổi. Tôi đã trả được món nợ tiền bạc nhưng món nợ ân tình thì có lẽ cả đời cũng không trả hết.
Trong giai đoạn khó khăn nhất, không ai thúc giục hay đòi nợ tôi. Họ chỉ tin rằng rồi sẽ có ngày tôi đứng dậy. Ân nghĩa đó, tôi không bao giờ quên. Gia đình tôi dần trở lại quỹ đạo, thậm chí còn ổn định hơn giai đoạn 2017-2018. Đến hôm nay, tôi không còn nghĩ đến chuyện nhảy việc hay chạy theo những cơn sốt đầu tư nữa. Tôi chỉ muốn làm tốt công việc của mình, gắn bó với nơi đã cho mình cơ hội từ những ngày đầu tiên bước vào nghề. Dự định của hai vợ chồng là khoảng 10-15 năm nữa, khi con út vào đại học, chúng tôi sẽ chính thức về quê. Lúc đó, mỗi đứa con ở Sài Gòn sẽ có một căn nhà. Còn hai vợ chồng tôi sẽ về ở cùng ba mẹ, tiếp quản sạp tạp hóa nhỏ trong chợ, sống một cuộc đời bình yên.
Qua tất cả những gì đã trải qua, tôi chỉ muốn nhắn với các bạn trẻ một điều: Ngay từ những ngày đầu đi làm, dù công việc lớn hay nhỏ, hãy làm bằng tất cả sự tử tế và trách nhiệm. Đừng ngại việc khó, đừng sợ tăng ca, đừng tính toán quá nhiều những thiệt hơn trước mắt. Có thể hôm nay bạn chưa thấy giá trị của điều đó nhưng đến một ngày nào đó, khi cuộc đời bất ngờ đẩy bạn vào góc tường, chính những người từng làm việc với bạn, từng chứng kiến cách bạn sống và làm nghề, sẽ là những người đưa tay kéo bạn đứng dậy. Tiền bạc có thể mất, thị trường có thể lên rồi xuống, thế nhưng uy tín, năng lực và những mối quan hệ được xây dựng bằng sự chân thành sẽ luôn là tài sản quý giá nhất mà không một cuộc khủng hoảng nào có thể lấy đi.
Duy Mạnh
Khi ô vuông chuyển thành dấu tích xanh là hoàn thành, bạn đọc có thể đóng trang web trên.
Khi nhìn thấy dấu tích xanh bên cạnh VnExpress là đã hoàn thành.
26/07/2026

Sau một lần đánh vợ, cuộc sống chúng tôi thay đổi 180 độ

Ngày mới cưới, vợ tôi cũng hay "nổi loạn", khiến tôi bực tức sau mỗi ngày đi làm mệt mỏi.
Sau bao lần nhường nhịn, tôi đã to tiếng thì vợ mất bình tĩnh (vì tôi luôn chiều chuộng em) và hành động nông nổi, thách thức. Kết quả tôi đã vung tay (tuy rất nhẹ) vào mặt cô ấy, trong lòng tôi đau kinh khủng và hối hận vô cùng. Cô ấy bỏ nhà qua bên các chị em, cũng vì các chị em hay tỉ tê... Đọc thêm

Giận vô cùng khi bạn trai muốn lướt mạng thay vì gọi video với tôi

Anh nói "mình không có chuyện gì để nói thì không cần gọi, để anh xem video trên mạng, em nếu rảnh thì lướt điện thoại hoặc làm gì đó".
Tôi là tác giả bài viết "Bốn mùa trung thu chưa được đi chơi với bạn trai". Chân thành cảm ơn mọi người đã dành sự quan tâm và lời khuyên đến tôi. Để mọi người hiểu rõ hơn, tôi xin cập nhật thêm những nội dung sau.
Vài dòng không nói lên hết... Đọc thêm

Mẹ chồng hai lần hứa cho vợ chồng tôi tiền mua nhà rồi thay đổi

Tôi cứ nghĩ mãi, hay là mẹ chồng không muốn tôi ở trên này, muốn chúng tôi về quê nên cứ hết lần này lần khác như vậy.
Tôi và chồng chưa đầy 30 tuổi. Chúng tôi kết hôn được 3 năm, thu nhập cả hai vợ chồng khoảng 50 triệu đồng một tháng. Chúng tôi có một em bé gần 2 tuổi và đang đi ở thuê. Cách đây một năm, mẹ chồng bảo cho chúng tôi một khoản tiền để tìm mua nhà ở Hà Nội.... Đọc thêm

Sau hai mối tình tan vỡ, tôi thay đổi bạn gái liên tục

Các mối tình đến và đi rất nhanh, nay ôm hôn người này, tối chia tay rồi mai có thể có người khác mà tôi vẫn thấy bình thường.
Tôi lo lắng liệu mình dần thay đổi như vậy. Tôi học năm 3 tại trường đại học nổi tiếng ở một thành phố lớn. Tôi từng trải qua hai mối tình, mối tình đầu khá đẹp vào thời học sinh kéo dài 4 năm. Sau mối tình đó tôi bị lụy hai năm mới có thể quên... Đọc thêm

Bố bạn trai 3 đời vợ, mẹ hai đời chồng, có nên tiến xa với anh

Trên facebook tôi thấy bố bạn khá tự hào về việc khoe con, trong khi đó 4 người con này là của 3 người vợ khác nhau.
Tôi 25 tuổi, quen một người bạn trai nhỏ hơn hai tuổi. Bạn khá tốt tính và giỏi nhưng gia đình phức tạp. Bố bạn có 3 đời vợ và mẹ có hai đời chồng. Bạn có 3 người em cùng cha và một em cùng mẹ. Giờ bạn sống cùng mẹ và em gái, còn chồng thứ hai của mẹ thì tôi không... Đọc thêm