Hết lòng với nhà nội vẫn bị mẹ chồng ghét
Tôi cảm thấy như bị giam cầm trong ngôi nhà này, cũng không thể ép chồng ra riêng vì mẹ chồng chỉ sống một mình sau khi bố chồng mất.
Tôi 33 tuổi, chồng bằng tuổi. Tôi sinh ra và lớn lên ở Hà Nội trong một gia đình khá giả. Bố kinh doanh, mẹ làm tự do, từ nhỏ tôi được chiều chuộng, gần như không phải lo nghĩ gì về tiền bạc. Có lẽ chính điều đó khiến tôi thiếu sự tự lập, ít nhất là cho đến khi lấy chồng. Chồng tôi là con trai duy nhất trong gia đình có 4 chị em, từ nhỏ được nuông chiều nên không biết làm việc nhà, tính lại nóng. Điểm mạnh của anh là học giỏi, có năng lực. Sau khi cưới, chúng tôi sống chung với bố mẹ chồng. Hiện tại, vợ chồng tôi có một bé trai hơn 3 tuổi.
Nhìn từ bên ngoài, ai cũng nghĩ tôi may mắn: nhà chồng khá giả, bố mẹ chồng chăm chỉ, gia đình ổn định, thực tế không đơn giản như vậy. Mẹ chồng tôi là người chịu khó, thích kiếm tiền nhưng khá thực dụng. Bà đánh giá con cái và người trong nhà dựa trên việc ai kiếm được nhiều tiền hơn, từ đó thể hiện rõ sự yêu ghét. Mâu thuẫn giữa tôi và mẹ chồng bắt đầu từ sau khi tôi sinh con. Khi đó tôi nghỉ làm một năm để tự chăm con. Dù chồng vẫn lo đủ, tôi không muốn bị xem là phụ thuộc nên tự buôn bán online. Công việc khá thuận lợi, tôi kiếm được tiền và lo hết cho con, không phải xin chồng.
Thế nhưng, nhà chồng lại không nhìn nhận như vậy, họ cho rằng tôi ở nhà là ăn bám. Mẹ chồng thay đổi thái độ, coi thường tôi ra mặt, thậm chí còn bóng gió khi mẹ đẻ tôi sang chơi. Đó là khoảng thời gian tôi cảm thấy tủi nhục và áp lực nhất. Có lúc tôi rơi vào trầm cảm, từng nghĩ đến chuyện tiêu cực, nhưng rồi nhìn con, tôi không dám làm điều dại dột.
Sau một năm, tôi quyết định quay lại công việc chuyên môn. Tôi không thể đánh đổi những năm học hành và kinh nghiệm chỉ để tiếp tục bị coi thường. Khi đi làm lại, mối quan hệ giữa tôi và mẹ chồng cũng bớt căng thẳng. Tôi cố gắng bỏ qua những tổn thương trước đó để giữ gìn gia đình. Biến cố lớn xảy ra khi bố chồng tôi qua đời sau một thời gian ngắn mắc bệnh. Tôi rất kính trọng ông, vì ông luôn nhẹ nhàng và không áp đặt. Sau khi bố mất, kế hoạch ra ở riêng của vợ chồng tôi cũng phải gác lại để chăm sóc mẹ chồng.
Từ đó đến nay, tôi luôn cố gắng chu toàn mọi việc trong nhà, từ việc lớn đến nhỏ, cả công sức lẫn tiền bạc. Quan hệ với họ hàng bên chồng rất tốt, ai cũng quý mến tôi. Tôi từng nghĩ mẹ chồng hài lòng về mình. Rồi mọi thứ sụp đổ khi hôm qua, mẹ nói rằng đang "cắn răng chịu đựng" khi sống cùng tôi. Bà cho rằng tôi đối xử không ra gì với bà, khiến bà ấm ức. Khi tôi hỏi cụ thể mình sai ở đâu để sửa, bà chỉ nói: "Tao biết hết, cảm thấy hết", rồi nhất quyết đòi ăn riêng. Tôi thực sự sốc và thất vọng. Bao nhiêu cố gắng của tôi dường như không có ý nghĩa gì. Chồng đứng về phía tôi vì anh hiểu rõ tôi đã cố gắng như thế nào. Tôi luôn sẵn sàng bỏ việc để lo cho gia đình khi cần. Thế nhưng sống trong cảm giác bị coi thường, bị đánh giá mà không rõ lý do khiến tôi mệt mỏi vô cùng.
Tôi cảm thấy như mình bị giam cầm trong chính ngôi nhà này. Tôi cũng không thể ép chồng ra ở riêng, vì mẹ chồng chỉ còn một mình sau khi bố chồng tôi mất. Tôi hiểu nếu chúng tôi rời đi, bà sẽ rất buồn. Tôi không biết mình còn phải làm gì để được chấp nhận. Hay thực sự, dù tôi cố gắng thế nào, mẹ chồng cũng không bao giờ hài lòng? Có phải cách duy nhất là tôi rời đi thì mọi chuyện mới yên? Tôi chỉ mong nhận được sự chia sẻ và một lời khuyên để có thể bước tiếp mà không đánh mất chính mình.
Duyên Hải 01/05/2026Ghét cờ bạc, ghét chính mình nhưng tôi vẫn lao vào các cuộc chơi
Vợ tôi không có công việc, con cần bao nhiêu thứ, tôi thấy mệt mỏi với bản thân, cứ tự hứa từ bỏ cờ bạc rồi lại lao vào.
Tôi chưa nợ nần vì cờ bạc nhưng tiền lương hàng tháng luôn bị thâm hụt. Tôi 33 tuổi, công việc ổn định, lương bình quân hàng tháng hơn 20 triệu đồng, có vợ và một đứa con trai. Tôi dính vào trò chơi cờ bạc cách đây hơn một năm từ đồng nghiệp. Tôi biết...
Đọc thêmYêu hết lòng vẫn không giữ nổi bạn trai
Anh bảo: “Quên anh đi, bên anh em chẳng được gì đâu”, anh nói muốn tốt cho tôi nhưng tôi chỉ thấy đau khổ
Tôi và anh quen nhau từ thời cấp 3. Anh nhỏ hơn tôi một tuổi, chúng tôi yêu nhau được 3 năm thì anh đi làm xa. Từ đó, chúng tôi bắt đầu yêu xa. Tôi yêu chân thành, không đòi hỏi gì. Ngay cả khi anh cho tiền, tôi cũng chưa bao giờ nhận.
Mỗi lần đi chơi, tôi đều giành phần trả tiền...
Đọc thêmBố mẹ bạn trai vẫn ghét nhau sau 17 năm ly hôn
Thấy gia cảnh bạn trai phức tạp, mẹ bảo tôi suy nghĩ kỹ khi biết chúng tôi đang tính chuyện cưới xin.
Tôi và bạn trai cùng 27 tuổi, yêu nhau 4 năm. Gia đình tôi ở Hà Nội, yên ấm, ổn định. Tôi và bạn trai tương xứng về ngoại hình, thu nhập. Bạn trai chăm chỉ làm ăn, yêu chiều tôi nhưng gia cảnh éo le. Bố mẹ ly hôn từ lúc anh 10 tuổi, mẹ anh nuôi đứa em gái ở Bắc Ninh, anh sống cùng nhà...
Đọc thêm10 năm tôi cố gắng vun vén gia đình vẫn bị vợ ghét
Tôi đã cố gắng rất nhiều nhưng cuộc sống không giống mình mong muốn, cảm thấy quá bế tắc và chán nản.
Tôi cưới vợ khi mới ra trường, 24 tuổi, vợ cùng tuổi, hai đứa không có gì trong tay. Trước đó chúng tôi quen nhau ba năm nhưng biết nhau 10 năm vì học chung. Lúc cưới, em đã có bầu 3 tháng. Lương tôi khi đó được 4,5 triệu đồng, tôi phải làm thêm để kiếm đôi ba triệu đồng nữa....
Đọc thêmBỗng có cảm tình với nam đồng nghiệp từng rất ghét
Nay công ty có việc, đi quay chung, tôi để ý anh nhiều hơn, về nhà nằm nghĩ về anh.
Tôi 29 tuổi làm chung với một anh đồng nghiệp 32 tuổi hơn bảy năm. Trước giờ tôi ghét anh ấy lắm, kiểu anh nói gì, tôi nghe cũng rất chói tai, đi kể xấu, nói chung là không ưa. Tôi nghĩ chắc anh ấy cũng không ưa mình lắm. Hai anh em cứ giận hờn nhau miết, riết mọi người trêu hai đứa như chó với mèo. Trước...
Đọc thêm