Chồng nằm một chỗ, tôi hết lòng chăm sóc vẫn bị chửi hàng ngày
Tôi muốn chăm anh, dù anh có nằm cả đời tôi vẫn muốn ở bên, chỉ cần anh hãy thương tôi thôi.
Tôi viết đôi dòng lên đây cũng là lúc tôi vừa khóc một trận cho nhẹ lòng, mong được các bạn đọc cho tôi những lời khuyên. Tôi 36 tuổi, có hai đứa bé, con trai 8 tuổi và con gái 4 tuổi. Hiện tôi là nhân viên văn phòng. Tôi người miền Bắc, mọi người nhận xét tôi xinh đẹp, khéo léo. Nếu nhìn bề ngoài ai cũng nghĩ tôi rất hạnh phúc, cuộc sống là niềm ao ước của bao người. Tôi cưới anh chỉ vỏn vẹn 3 tháng kể từ khi gặp. Đang đau khổ với mối tình đầu thì anh đến, kiểu tình yêu sét đánh đúng thời điểm nên tôi cưới luôn. Khi đó anh cũng thất nghiệp.
Sống với nhau, càng ngày anh càng lộ bản tính cục cằn, không bao giờ xưng anh em, chỉ mày tao, hở ra là chửi rồi đập đồ đạc, thậm chí đánh cả tôi. Có đêm anh đánh, đuổi tôi ra khỏi nhà, tôi lang thang ở ngoài đến gần sáng mới dám vào nhà ngủ. Thời gian đầu tôi cứ nhịn vì mới cưới chẳng lẽ lại ly hôn. Tôi thương bố mẹ, sợ họ buồn. Bố mẹ rất hạnh phúc khi tôi cũng hạnh phúc, bản thân không muốn mang phiền não cho họ, hơn nữa nhà chồng cũng tốt nên tôi nhịn cho xong. Sự nhịn nhục ấy dẫn đến hối hận sau này.
Từ khi có chồng đến lúc sinh được hai con, nhiều lần tôi muốn ly hôn đều không được, sợ con phải xa nhau, điều đó khiến tôi không cầm lòng được. Chồng cũng luôn dọa hãm hại tôi nên tôi sợ. Công việc anh không thuận lợi nên tôi khuyên anh đi làm xa, rồi anh đi làm mãi ngoài miền Trung. Xa chồng, tôi rất vui, cảm giác mấy mẹ con rất tự do.
Rồi bất ngờ anh gặp tai nạn, ảnh hưởng cột sống, phải nằm viện lâu dài. Hiện tại tôi vừa làm vừa chăm sóc anh. Tôi thương và luôn quan tâm anh, vừa nuôi con vừa chăm chồng, mọi thứ đổ lên đầu tôi. Anh không hề thương hay biết ơn vợ, ngày ngày chỉ biết chửi, trách móc rồi ghen tuông vô cớ. Ngày tôi đi làm khá bận, anh ở nhà nhắn tin nhưng tôi bận việc không trả lời được là anh chửi. Công ty có tổ chức ăn liên hoan hay tiệc tùng gì, anh cấm tuyệt đối không cho đi. Anh để ý từng tí về tôi, về cách ăn nói, cách nói chuyện rồi soi xét.
Hàng ngày tôi sống như địa ngục, ngày làm 8 tiếng rồi về chăm con chăm chồng, nghe chồng chửi. Kinh tế đè nặng trên vai, tôi không biết than thở với ai. Anh đau bệnh nên ghen càng kinh khủng hơn. Tôi là người phụ nữ đàng hoàng, không bao giờ có tính này nọ nhưng anh luôn nghi ngờ đủ thứ. Có lần tôi nói chuyện đàng hoàng với anh khi anh chưa tai nạn, còn khỏe mạnh, đề cập đến ly hôn thì anh nổi khùng lên, nói tôi chê chồng này nọ, rồi dọa chém dọa giết, tôi sợ rồi thôi.
Giờ tôi phải làm sao đây, không biết có trụ được nữa không. Anh đau yếu thế, tôi bỏ lại càng nhẫn tâm và cũng không làm được điều đó. Tôi muốn chăm anh, dù anh có nằm cả đời tôi vẫn muốn ở bên, chỉ cần anh hãy thương tôi thôi. Nhà anh có mẹ già với mấy em gái, giờ anh chỉ trông cậy vào tôi, nhưng sao cứ hành hạ tôi thế này. Tôi thấy kiếp này đời mình coi như bỏ rồi. Mong rằng có kiếp sau tôi sẽ được hạnh phúc.
Huyền Như 05/05/2026Em dâu chăm sóc khi mẹ tôi đột quỵ nhưng bà vẫn chửi bới
Mẹ tôi thuộc hàng "độc nhất vô nhị", bà thuộc típ người giải phóng phụ nữ nhưng chỉ giải phóng riêng bà, còn con gái và con dâu thì miễn.
Tôi là chị chồng, có hai em dâu. Tôi có hai đứa em trai, thay mẹ nuôi em từ nhỏ, đứa kế sinh ra hơi khờ lại bị tai nạn nên có tật, đứa út mặt mày sáng láng lại thông minh nên em kế bị bỏ mặc. Tôi dẫn dắt em kế từ nhỏ, chỉ bảo làm ăn, cho...
Đọc thêmChồng nằm viện, vợ lấy công chăm sóc 500 nghìn đồng mỗi ngày
Chú gọi gì cô tới, còn không cô ngồi bên ngoài, bởi khi có tiền có sức, chú không vì gia đình thì giờ tự lo đi.
Sáng nay, tôi đi thăm chị bạn ốm nằm viện. Đến vào lúc bác sĩ thăm khám nên tôi ngồi ngoài hành lang chờ. Tình cờ tôi gặp một cô tầm 55 đến 60 tuổi ngồi kế bên. Cô kể chuyện, cô đang đi chăm chồng bệnh trong này, ông bị gãy chân mới mổ xong, cần người chăm. Hỏi kỹ,...
Đọc thêmChăm sóc ba hết mình nhưng tôi không thể yêu thương ông
Tôi chỉ khóc một lần khi nhìn thấy ông trên giường bệnh; sau đó, tôi chăm ông bằng trách nhiệm, không phải vì cảm xúc quặn thắt.
Tôi 40 tuổi, đã có gia đình và hai con, một bé học lớp 6 và một bé học lớp một, cả hai đều rất cần tôi chăm lo mỗi ngày. Hiện gia đình tôi sống chung với ba mẹ tôi, đều đã ngoài 80 tuổi. Cách đây không lâu, ba tôi bị té và viêm phổi, phải nằm viện 20...
Đọc thêmBạn gái cũ liên lạc mỗi ngày dặn dò tôi chăm sóc bản thân
Có thể nói tôi đang đứng ở giai đoạn khó khăn nhất trong cuộc đời ở thời điểm hiện tại.
Điều này làm tôi hoài nghi, thậm chí lo lắng tới mức chỉ sợ tương lai sẽ quật ngã mình đau hơn. Tôi mới bước đến độ tuổi 30. Trong quá trình sống và làm việc, tôi được truyền cảm hứng bởi một câu nói, không nhớ chi tiết, chỉ nhớ nghĩa của nó là: "Trước 30 tuổi hãy làm mọi thứ mà...
Đọc thêm23 năm chăm sóc ông bà, tôi bị gia đình 'quên' khi chia đất?
Họ coi chị em tôi như vô hình, không một cuộc gọi, không một thông báo, âm thầm bàn với nhau, cứ thế chia chác.
Tôi thật sự thấy thất vọng về gia đình mình. Tôi viết tâm sự lên đây để mọi người phân tích giúp xem tôi có phải người tham lam không?
Vào 20 năm trước, bố mẹ tôi mua một miếng đất và xây nhà cho ông bà nội dưỡng già. Miếng đất đó được sang tên chính thức cho ông...
Đọc thêm