Tôi gửi đơn ly hôn mong vợ thay đổi nhưng cô ấy bắt ký
Tôi nói rất rõ là không muốn ly hôn, đó chỉ là giải pháp sau cùng vì muốn vợ rộng lượng hơn.
Thuở đầu mới lấy nhau chúng tôi cũng vui và hạnh phúc lắm. Nhưng về sau khi có con, tôi hay bực bội, cáu gắt và năm 2019 chúng tôi trên bờ vực ly hôn lần thứ nhất (lỗi chủ yếu do tôi nóng tính). Sau đó, tôi xin lỗi và hứa cải thiện (hơi quỵ). Có lẽ kể từ đây, vợ tôi bắt đầu đổi khác. Thời gian trôi qua, tôi cải thiện, cố gắng hết sức, không nóng nảy, làm việc nhà ngày càng nhiều, nhưng cũng từ đó mọi việc trong nhà, vợ tôi quyết định. Đặc biệt là sau năm 2022, lương vợ tôi bật lên, tôi càng lép vế.
Kể từ đó, nhiều lúc vợ không còn coi tôi là chỗ dựa nữa nhưng có một điểm là vẫn rất thích tâm sự với tôi chuyện công việc. Tuy nhiên, càng ngày vợ càng "chỉnh" tôi nhiều hơn. Hở chút là giận, đòi ly hôn, bất cứ cơn giận nào cũng mô-típ đó làm tôi cảm thấy ám ảnh.
Cách đây một tháng, cũng một lần như vậy. Khi đó tôi quyết buông xuôi luôn thì vợ lại chủ động làm hòa, mà tính tôi rất nhanh chịu hòa. Sau khi hòa rồi, mọi thứ lại về guồng quay cũ, hở chút là giận. Tôi đã trao đổi thẳng với vợ là tôi chỉ mong em rộng lượng hơn chút cho cuộc sống dễ thở, nếu không tôi không sống nổi với em được nữa. Vợ nói không sống nổi thì chia tay.
Tôi khi đó bực mình quá, chuyển luôn file PDF thủ tục ly hôn (không hòa giải) qua. Thế là ba ngày sau (nhà có khách nên chuyện tạm hoãn), vợ in đơn và tối qua đưa tôi. Tôi không phản hồi gì thêm, chỉ nói để đó tôi coi, nay mệt. Tôi nói rất rõ là không muốn ly hôn, đó chỉ là giải pháp sau cùng vì tôi muốn em rộng lượng hơn. Nhưng vợ lại trách tôi: "Tôi lỡ tâm sự chuyện công ty với anh nên anh nghĩ con người tôi như vậy", "Đã không là chỗ dựa kinh tế rồi mà tinh thần cũng không". Giờ càng nói càng cãi, tôi im luôn. Sau đó vợ nói với tôi đủ thứ chuyện.
Tôi bây giờ trống rỗng, thương con mà chẳng biết sao, sống tiếp thì quỵ lụy tiếp, nhưng đi luôn lại tội con. Nói thật tôi cũng còn thương vợ. Tôi 36 tuổi, vợ thua tôi một tuổi.
Hải Đình 19/11/2025Mong chồng cũ đừng bắt tôi 'lén lút' theo anh
Tôi không trộm cắp gì nên đừng bắt "lén lút" theo anh: lén về thăm con, lén dẫn con đi chơi, lén năn nỉ tôi gửi hình con cho anh.
Con trai được bao nhiêu tháng tuổi là bằng ấy thời gian tôi và chồng cũ kết thúc. Khoảng thời gian gần 2 năm, không phải quá dài nhưng cũng đủ dài để chúng tôi không cần phải nói xấu về nhau thêm nữa. Từ khá lâu rồi, tôi cũng chẳng bận tâm đến họ. Một bà...
Đọc thêmMẹ chồng dùng lắm chiêu trò để bắt anh gửi tiền
Mẹ chồng suốt ngày vòi vĩnh tiền bạc, gọi điện thoại, nhắn tin cho con trai không gì ngoài chuyện tiền bạc.
Vợ chồng tôi kết hôn được 5 năm, có một đứa con gần bốn tuổi. Chúng tôi làm công ty gần ba mẹ tôi, thu nhập ổn định, đang trả nợ tiền ngân hàng và ba mẹ, chị em phía tôi do mới mua đất. Mẹ chồng tôi người Bắc, ngoài 50 tuổi, công chức lương 13-14 triệu đồng mỗi tháng....
Đọc thêmChồng ăn gần một cân thịt mỗi bữa, tôi sinh nghi về những thay đổi của anh
Tôi còn liên tưởng đến những thay đổi khác trong lịch trình của anh; anh đi sớm về muộn nhiều hơn, điện thoại luôn bên cạnh.
Tôi vốn là người phụ nữ khá lạc quan và luôn tin tưởng tuyệt đối vào bạn đời của mình. Thế nhưng gần đây, cuộc sống hôn nhân của chúng tôi xuất hiện dấu hiệu lạ khiến tôi không thể không đặt dấu chấm hỏi. Điều kỳ lạ nhất lại bắt đầu từ......
Đọc thêmEm nói gia đình tôi lừa em vì thay đổi dự định ở riêng sau cưới
Em nói mọi người hùa với tôi để ăn hiếp em, em đòi chia tay tôi vì không hợp.
Tôi là con trai duy nhất trong nhà, 30 tuổi, đang sinh sống và có công việc ổn định tại Hà Nội. Em kém tôi 7 tuổi, cả hai quen nhau cách đây 4 năm. Em giờ có công việc ổn định, lương ngang tôi vì em giỏi. Gia đình em cũng ở Hà Nội và rất quý tôi, coi tôi như con cái trong nhà. Tôi vì yêu em và xác định cưới nên...
Đọc thêmVợ chồng cùng thất nghiệp, nợ hai tỷ đồng và cuộc gọi thay đổi đời tôi
Sau tất cả, tôi nhận ra tài sản quý giá nhất không phải tiền bạc mà là uy tín và các mối quan hệ được xây bằng sự tử tế.
Đọc bài viết về hai vợ chồng 37 tuổi thất nghiệp muốn bỏ phố về quê, tôi thật sự đồng cảm. Có lúc tôi đã nghĩ, bài báo ấy giống như đang kể về gia đình mình đúng ba năm trước. Người ta hay gọi những câu chuyện như thế này là "gieo cảm hứng", nhưng...
Đọc thêm