Home
Menu

Ngồi ghế giám đốc nhưng mang tâm trạng của tội đồ

Mọi thứ dường như đến rất nhanh và đi cũng rất nhanh, để rồi giờ đây tôi ôm cả đống nợ và mất khả năng chi trả.
Tôi sinh năm 1984, làm giám đốc cho một công ty nhỏ được 8 năm. Công việc này đã mang lại cho tôi rất nhiều thứ từ danh tiếng đến tài sản. Tôi có địa vị tốt và thu nhập tốt, thế nhưng cái giá của thành công sớm đã vật ngã tôi một cách không thương tiếc, tôi sống bơ phờ, ăn không ngon, ngủ không yên, tâm trạng lúc nào cũng bồn chồn, lo sợ. Tôi sợ mất nhà, mất gia đình, mất danh tiếng, mất tất cả. Mọi thứ dường như đến rất nhanh và đi cũng rất nhanh, để rồi giờ đây tôi ôm cả đống nợ và mất khả năng chi trả.
Với tính cách lúc nào cũng lo cho người khác hơn bản thân, lo sợ người thân mất ăn mất ngủ nên tôi giấu việc mình phá sản, thất bại với gia đình. Tôi cảm thấy ức chế, lo sợ, không biết thổ lộ cùng ai. Lên công ty tôi cũng làm tròn vai trò của một giám đốc nhưng về nhà lại như người mất hồn, chỉ muốn ở một mình và đóng chặt cửa phòng lại. Tôi không hề muốn giữ sĩ diện cho bản thân nhưng thật sự không dám nói với người thân, sợ họ không chịu đựng được cú sốc này khi một tượng đài sụp đổ.
Lúc này đây, tôi thật sự bế tắc, muốn buông bỏ, được ở một mình. Tôi muốn nhìn lại những sai lầm trong quá khứ để hối hận, khóc thảm thiết và mong ước có một phép màu vực tôi dậy đi tiếp, làm lại cuộc đời. Cảm ơn các bạn đã đọc bài. Chúc các bạn sức khỏe, may mắn và thành công.Nguyễn Khang 05/09/2026

Không ngờ có ngày tôi lại ngồi 'ghế nóng của mẹ chồng '

Sau một thời gian, tôi và mẹ chồng hiểu nhau rồi thì chỉ có tình thương yêu, nhưng cũng sóng gió mất vài năm mẹ con mới hiểu được nhau.
Bài: "Ngày mới về làm dâu, tôi đi một bước, mẹ chồng theo một bước", nhận được nhiều bình luận, Tâm sự xin trích những bình luận nổi bật nhất gửi tới bạn đọc.
Bố mẹ tôi hiền lành lại gặp con dâu không biết điều
Nhà tôi khá giả nhưng... Đọc thêm

Có mọi thứ nhờ chồng công nhân nhưng tâm trí vẫn so sánh với giám đốc

Tôi không phải làm dâu, chồng luôn yêu thương nên cuộc sống thoải mái, thế nhưng tâm trí lại so sánh với người khác.
Tôi từng yêu người có gia đình, yêu một cách mù quáng và đau khổ, đó là giám đốc nơi tôi làm việc, hơn tôi một tuổi. Anh là mẫu người lý tưởng của rất nhiều người. Mọi người nhận xét anh tuổi trẻ tài cao, có tư duy tốt. Cuộc sống của anh viên mãn, có địa vị... Đọc thêm

Bà nội của con tôi là người ghê gớm

Bà muốn bố của con tôi phải lo cho em gái và gia đình, còn con gái của chúng tôi thì ai lo cũng được.
Tôi 21 tuổi, có mối tình từ năm 18 tuổi, bạn trai là con trai duy nhất trong gia đình, ngoài ra có một em gái. Ban đầu, anh thường đến nhà tôi ăn cơm, nhưng mẹ anh thường nhắn tin bóng gió rằng tôi "cướp" con trai bà, rằng trước đây anh luôn về nhà ăn cơm với mẹ. Đến năm thứ ba quen nhau,... Đọc thêm

Tôi là giám đốc nhưng vợ chỉ cho vài triệu đồng tiêu xài

Tôi phải cân từng cốc cà phê khi mời khách, đưa mẹ vài triệu đồng cũng bị chê bai.
Tôi 33 tuổi, vợ 32, con gái một tuổi. Cuộc sống của tôi hiện tại khá bế tắc mặc dù nhìn bên ngoài có vẻ rất hạnh phúc. Tôi làm giám đốc bộ phận, lương hơn trăm triệu đồng. Vợ mới đi làm lại với mức lương 15 triệu đồng sau 5 năm ở nhà nội trợ. Tôi không rượu chè, cờ bạc, thuốc lá, biết... Đọc thêm

Chồng tôi lương 11 triệu đồng nhưng tự tin như giám đốc

Anh luôn nói tôi nên biết đủ, đừng "đứng núi này trông núi nọ", những người đàn ông kiếm tiền giỏi chưa chắc đã chọn phụ nữ như tôi.
Chồng tôi làm lương 11 triệu đồng một tháng. Chúng tôi ở tỉnh, nhà cửa có rồi, không thuê mướn gì, tự nấu ăn, sinh hoạt tiết kiệm nên tháng nào cũng đủ, đôi khi còn dư. Chồng tự tin một cách... khó hiểu, nhiều khi chẳng biết nên buồn hay vui.... Đọc thêm