Một năm như ở địa ngục khi sống với chồng
Tôi mua gì anh cũng chê, nấu gì anh cũng nặng nhẹ, lỡ làm gì không vừa ý anh cũng trách.
Tôi 27 tuổi, có công việc nho nhỏ với thu nhập 17-25 triệu mỗi tháng. Tôi quen anh là mối tình đầu. Anh hơn tôi 6 tuổi, giữa chúng tôi chênh lệch học thức, gia cảnh cũng không tương đồng. Gia đình anh không khá giả, hơi phức tạp, còn tôi là con một trong gia đình khá ổn về kinh tế. Trong suốt thời gian quen nhau hai năm trước cưới, anh nhiều lần làm ăn thua lỗ và gây nợ. Tôi thương anh nên nhiều lần bán hết vàng và gom hết tiền tích lũy đưa anh giải quyết, nghĩ tiền có thể kiếm lại nhưng tình cảm thì không. Có lẽ vì vượt qua được một số khó khăn đó mà chúng tôi quyết định cưới nhau.
Sau khi cưới, chồng thất nghiệp, ở nhà lo việc nhà, vợ chồng tôi thuê nhà. Tôi sợ anh buồn nên cố đi làm về sớm mỗi ngày, san sẻ công việc với anh. Sau khi cưới, tôi thật sự chịu không nổi tính anh. Anh tiêu cực và hay cằn nhằn, chỉ một việc nhỏ tôi làm sai anh cũng bực bội, cáu bẳn rồi không nói chuyện với tôi. Khi ai đó bên ngoài làm anh không vừa ý, hay anh gặp trục trặc về kinh tế là về nhà kiếm cớ trách mắng tôi. Anh im lặng cho đến khi tôi phải năn nỉ do muốn vợ chồng chung sống vui vẻ.
Tôi tâm sự nhưng anh không thay đổi, chỉ nói tính anh là vậy, không thích thì cứ im, về nhà việc ai nấy làm, khỏi mích lòng. Những lúc anh đối xử với tôi như vậy vì những chuyện nhỏ nhặt, tôi thật sự rất buồn, nghĩ ngay cả lúc mình phải gom hết tài sản tích lũy được để đưa anh, trong túi chỉ còn có một nghìn vì anh, bản thân cũng không hề trách anh một lời. Vậy mà giờ đây anh chỉ vì những việc vô cùng nhỏ lại cư xử như vậy. Suốt một năm sống chung với chồng, tôi cảm thấy như địa ngục, đi làm thì phải làm vừa lòng mọi người ở công ty, về nhà lại phải làm vừa lòng chồng, không thể sống là chính mình dù chỉ một phút. Tôi mua gì anh cũng chê, nấu gì anh cũng nặng nhẹ, lỡ làm gì không vừa ý anh cũng trách.
Tôi từng nghĩ tơi việc ly hôn vì chưa có con cái, nhưng thật sự thấy thương và tội nghiệp chồng nếu bỏ rơi anh. Tôi cũng không hiểu đó là tính cách chồng vốn có mà mình không nhận ra hay do anh bị áp lực thất nghiệp, tự ti nên như thế. Có phải tôi quá mềm lòng khiến cho cuộc sống của mình vất vả không?
Hiền Hòa 23/05/2025Cuộc sống như địa ngục với người chồng hơn gần chục tuổi
Sống mãi với người đàn ông không có trách nhiệm và thiếu ý chí phấn đấu, thực sự tôi không thể cố được nữa.
Tôi lập gia đình muộn, lấy người hơn mình gần chục tuổi, những tưởng anh sẽ biết trân trọng và sống có trách nhiệm với gia đình. Thực sự, đến tận bây giờ có hai mặt con (một trai một gái) anh vẫn ích kỷ sống cho bản thân, không quan tâm chăm sóc hay chơi đùa với...
Đọc thêmLấy chồng không tình yêu, tôi sống trong địa ngục trần gian
Khi quyết định ly hôn, tôi biết có thai bé thứ hai, nhà ngoại không có khả năng giúp, tôi đành về lại nhà chồng trong sự nhục nhã chề.
Tôi 37 tuổi, có chồng và hai con, nghề nghiệp tự do, sinh ra ở một làng quê. Bố tôi mất sớm, lúc ấy tôi chỉ hơn một tuổi, mẹ một mình nuôi 3 anh em nên chỉ học hết lớp 12 là tôi dừng lại, vào Sài Gòn làm công nhân phụ giúp gia đình. Tôi rất nóng tính...
Đọc thêmRời đi sau 10 tháng sống trong địa ngục công sở
Tám tháng ở nơi đó giống như bị nung trong lò: áp lực, hỗn loạn, trách nhiệm lẫn với cảm xúc.
Vài tháng trước, tôi rời khỏi công ty gia đình mà không kịp nói một lời giải thích. Trên danh nghĩa, tôi bị cho nghỉ vì "không đạt kỳ vọng", nhưng sự thật là tôi đã bước ra khỏi một lò nung kéo dài sáu tháng, nơi bản thân bị bào mòn bởi thao túng cảm xúc và một môi trường làm việc độc...
Đọc thêmChồng ngồi lì đọc truyện cả ngày dù đang bị thoát vị đĩa đệm
Thời gian rảnh, anh chỉ đọc truyện, có thể đọc liên tục nhiều giờ, thậm chí nhiều ngày không thấy chán, còn tỏ ra khó chịu nếu bị gián đoạn.
Chồng 35 tuổi, làm công việc văn phòng nên phải ngồi nhiều. Anh bị thoát vị đĩa đệm cả cột sống cổ và thắt lưng, nhưng lại rất lười vận động. Anh hầu như không chạy bộ, không chơi thể thao, cũng ít khi ra ngoài giao lưu. Thời gian rảnh,...
Đọc thêmBồ của chồng báo cho tôi địa chỉ khách sạn họ sẽ đến
Đứng trước nơi đó, nhìn thấy anh bước vào cùng cô gái ấy, em chỉ ngồi trên xe nghe bài nhạc, uống ly cà phê quen thuộc rồi rời đi.
Tôi là Tuệ Minh, người vợ trong bài viết gần đây: "Tôi van xin vợ chỉ ly thân nhưng em vẫn quyết ly hôn". Nay tôi xin gửi chồng vài điều.
Chúng ta đã đi cùng nhau một đoạn đường không ngắn, 15 năm đủ dài để nhìn nhận và biết đâu là điều tốt đẹp....
Đọc thêm