Home
Menu

Lấy chồng không tình yêu, tôi sống trong địa ngục trần gian

Khi quyết định ly hôn, tôi biết có thai bé thứ hai, nhà ngoại không có khả năng giúp, tôi đành về lại nhà chồng trong sự nhục nhã chề.
Tôi 37 tuổi, có chồng và hai con, nghề nghiệp tự do, sinh ra ở một làng quê. Bố tôi mất sớm, lúc ấy tôi chỉ hơn một tuổi, mẹ một mình nuôi 3 anh em nên chỉ học hết lớp 12 là tôi dừng lại, vào Sài Gòn làm công nhân phụ giúp gia đình. Tôi rất nóng tính nhưng tâm tốt, đó là qua cách đánh giá của bạn bè thân thiết và người trong gia đình.
Ở tuổi 27, tôi về quê lấy chồng, anh cùng tuổi. Tôi lúc đó cưới nhưng không yêu, lấy để khỏi mang tiếng gái ế, thế nhưng bản thân rất tôn trọng cuộc hôn nhân này, cố gắng làm mọi việc duy trì cuộc sống. Tôi sống với chồng như ở địa ngục trần gian, anh vũ phu, gia trưởng và bài bạc rất nhiều. Sau đó tôi quyết định ly hôn, vừa lúc đó lại phát hiện mang bầu bé thứ hai. Trong đầu tôi lúc ấy chỉ nghĩ làm sao bỏ thai để giải thoát chính mình và bé đầu, cuối cùng tôi không làm được. Nhà ngoại không có khả năng giúp nên tôi phải quay lại nhà chồng trong sự nhục nhã chề. Lúc đó tôi không tiếp cận mạng xã hội nên không biết có các trung tâm cưu mang người cơ nhỡ.
Quay lại nhà chồng, tôi sống trong sự đánh đập và chửi mắng của chồng và sự khinh rẻ của nhà chồng. Vài năm sau chồng đòi đi xuất khẩu lao động tại Đài Loan, tôi nghĩ mình sẽ không phải chịu sự hành hạ của chồng nữa, cuộc sống đỡ đau khổ phần nào. Chẳng ngờ tôi lại phát hiện mình bị bướu cổ basedow. Chồng đi lao động, không gửi tiền về trả gốc lãi cho ngân hàng vì lúc đi phải vay mượn. Tôi lại một mình đi làm kiếm tiền thuốc và nuôi con, trả ngân hàng. Giờ tôi không đủ sức gánh vác mọi thứ nữa, phải làm sao đây? Mong nhận được sự chia sẻ của các bạn.
Quỳnh Hoa 13/06/2025

Rời đi sau 10 tháng sống trong địa ngục công sở

Tám tháng ở nơi đó giống như bị nung trong lò: áp lực, hỗn loạn, trách nhiệm lẫn với cảm xúc.
Vài tháng trước, tôi rời khỏi công ty gia đình mà không kịp nói một lời giải thích. Trên danh nghĩa, tôi bị cho nghỉ vì "không đạt kỳ vọng", nhưng sự thật là tôi đã bước ra khỏi một lò nung kéo dài sáu tháng, nơi bản thân bị bào mòn bởi thao túng cảm xúc và một môi trường làm việc độc... Đọc thêm

Một năm như ở địa ngục khi sống với chồng

Tôi mua gì anh cũng chê, nấu gì anh cũng nặng nhẹ, lỡ làm gì không vừa ý anh cũng trách.
Tôi 27 tuổi, có công việc nho nhỏ với thu nhập 17-25 triệu mỗi tháng. Tôi quen anh là mối tình đầu. Anh hơn tôi 6 tuổi, giữa chúng tôi chênh lệch học thức, gia cảnh cũng không tương đồng. Gia đình anh không khá giả, hơi phức tạp, còn tôi là con một trong gia đình khá ổn về kinh tế. Trong suốt thời gian quen... Đọc thêm

Cuộc sống như địa ngục với người chồng hơn gần chục tuổi

Sống mãi với người đàn ông không có trách nhiệm và thiếu ý chí phấn đấu, thực sự tôi không thể cố được nữa.
Tôi lập gia đình muộn, lấy người hơn mình gần chục tuổi, những tưởng anh sẽ biết trân trọng và sống có trách nhiệm với gia đình. Thực sự, đến tận bây giờ có hai mặt con (một trai một gái) anh vẫn ích kỷ sống cho bản thân, không quan tâm chăm sóc hay chơi đùa với... Đọc thêm

Hôn nhân như địa ngục khi tôi không để ý bằng cấp của anh trước cưới

Tôi gần như không muốn giao tiếp với chồng; anh chửi rủa, tôi cũng im, bởi càng phản ứng thì mọi chuyện càng tệ, con cái lại ảnh hưởng.
Tôi 39 tuổi, chồng 41 tuổi, kết hôn được 9 năm, có bé trai 7 tuổi và bé gái 4 tuổi, cả hai bé đi học ở trường gần nhà. Khi quen biết, chúng tôi không ở gần nhau, tôi làm ở thành phố, anh ở tỉnh, chỉ cuối tuần anh mới về thành phố để gặp nhau.... Đọc thêm

Tôi may mắn cưới được người chồng yêu vợ, trân trọng gia đình hai bên

Hôm nay là một ngày rất đặc biệt đối với tôi - ngày tròn một năm chúng tôi chính thức trở thành vợ chồng.
Một năm, nếu tính bằng con số chỉ là 365 ngày, nhưng nếu tính bằng cảm xúc, bằng những lần giận hờn, những đêm nằm suy nghĩ, những buổi sáng thức dậy thấy lòng bình yên vì người bên cạnh vẫn ở đó, thì đó là cả một hành trình dài của trưởng thành.
Tôi 28 tuổi, chồng... Đọc thêm